B. CỬ HÀNH CÁC BÍ TÍCH
Ngoại trừ thánh lễ ra, thì không có nơi nào linh mục trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai cho bằng khi các ngài cử hành ban các Bí Tích cho giáo hữu. Thật vậy, các Bí Tích không phải do con người lập ra, nhưng do chính Chúa Giê-su đã lập ra vì con người, cho con người, để chuyển thông ơn của Thiên Chúa cho nhân loại, và tùy nhu cầu ơn ích của người lãnh nhận mà ban cho họ những ơn cần thiết. Do đó mà khi cử hành các Bí Tích thì linh mục không nhân danh chính mình, nhưng là nhân danh Chúa Giê-su là Đầu của Giáo Hội, là vị tư tế tối cao đầy quyền năng để ban ơn, chữa lành và tha tội qua thừa tác vụ linh mục mà ngài đã lãnh nhận.
Vì sự quan trọng của các Bí Tích mà Giáo Hội dạy rằng: “Quả thật, các Bí Tích ban ân sủng, nhưng việc cử hành các Bí Tích còn nhằm chuẩn bị các tín hữu đón nhận ân sủng đó một cách hữu hiệu...” (Hiến chế về Phụng vụ thánh, số 59). Bởi vì các Bí Tích được gọi là Bí Tích Đức Tin, nên việc cử hành các Bí Tích cần được khuyến khích cộng đoàn Dân Chúa tham dự, để họ thấy và hiểu được những dấu chỉ và ơn thánh nơi các Bí Tích mà họ đón nhận. Vì Bí Tích quan trọng như thế, nên mỗi lần cử hành các Bí Tích thì linh mục phải cử hành như một Chúa Giê-su thứ hai đang đưa tay đụng đến mắt người mù để họ được sáng, như Chúa Giê-su chúc lành cho con trẻ và như Chúa Giê-su ngước mắt lên trời cầu nguyện với Chúa Cha trước khi chữa lành cho dân chúng.v.v... nghĩa là ngài –linh mục- phải nghiêm trang sốt sắng, không la lớn tiếng khi giáo dân làm không đúng quy định, bởi vì có khi chính ngài làm cho giáo dân cảm thấy linh mục cử hành bí tích như làm bùa phép, vì ngôn hành của ngài không nghiêm trang, không cẩn trọng và sốt sắng, làm cho xong việc...
Những vị đạo sĩ của các tôn giáo như đạo Lão, hoặc như các hòa thượng của đạo Phật, họ vẫn lấy nước “phép” rảy trên lễ vật, dùng tay huơ huơ như làm phép, và miệng đọc lâm râm những kinh khó hiểu, và chúng ta –người Công Giáo- gọi đó là dị đoan bùa phép tà đạo; nhưng nếu các linh mục của Hội Thánh Công Giáo không nghiêm trang sốt sắng khi cử hành các Bí Tích, thì người ta cũng cho đó là dị đoan, mê tín, làm hại đến đức tin của tin hữu, và nhất là không thể hiện được mình là Chúa Ki-tô thứ hai đang chúc lành, tha tội và ban ơn thiêng liêng cho những người lãnh nhận Bí Tích.
Bởi vì “Bí Tích là dấu bên ngoài chỉ ơn ích bên trong” cho nên, mặc dù linh mục không nghiêm trang sốt sắng, không có tâm tình cử hành Bí Tích, thì Bí Tích vẫn thành sự, ơn của Thiên Chúa vẫn xuống trên người lãnh nhận nó, nhưng không làm cho những người hiện diện sốt sắng, và có khi phản tác dụng đối với giáo huấn của linh mục. Vì là “dấu chỉ bên ngoài” nên bên ngoài của linh mục cũng như của người nhận lãnh Bí Tích, ít nữa là phải sạch sẽ gọn gàng, đứng đắn theo như quy định của Giáo Hội. Có một vài linh mục khi ban Bí Tích Giải Tội thì không ngồi trong tòa cáo giải, chỉ ngồi nơi phòng khách giáo xứ (mặc dù được phép) nhưng hối nhân cũng cảm thấy như bị hụt hẩng, khi ngài mặc áo mai-ô (áo lót) quần pyjama để ban bí tích Giải Tội, hoặc là khi ngài đang tưới cây làm vườn thì cũng mặc đồ lao động dơ bẩn đó, khi có giáo dân đến xin xưng tội, thì ngài ngồi ngay trên tảng đá kiểng trong vườn để ban bí tích Giải Tội, đương nhiên là bí tích vẫn thành sự, nhưng hỏi có mấy giáo dân lấy đó làm gương mẫu ! Không phải thời chiến tranh, cũng không phải thời bách hại đạo, thì ít nữa linh mục cũng luôn bày tỏ sự yêu mến và tôn trọng Bí Tích mà mình sắp sửa cử hành.
1. Bí tích Rửa Tội.
“Nhờ phép Rửa Tội chúng ta được giải thoát khỏi tội lỗi, được sinh lại làm con Thiên Chúa, được trở thành chi thể của Chúa Ki-tô, được gia nhập vào thân thể Giáo Hội và sứ mạng của Giáo Hội” (sách GLCG số 1213).
Ai giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi, chính Chúa Giê-su, qua việc đổ nước thanh tẩy nhân danh Chúa Ba Ngôi của linh mục.
Ai sinh ta lại làm con Thiên Chúa, chính Chúa Giê-su, qua tay linh mục tái sinh ta làm con Thiên Chúa.
Ai làm cho chúng ta trở thành chi thể của Chúa Giê-su, chính Ngài, qua tay linh mục, nhờ bí tích Rửa tội sáp nhập chúng ta vào thân thể mầu nhiệm của Chúa Ki-tô.
Ai trao sứ mạng loan truyền Phúc Âm cho chúng ta, chính Chúa Giê-su, qua Giáo Hội và nhờ linh mục, chúng ta trở thành những môn đệ của Chúa Giê-su, và có bổn phận làm chứng cho Chúa Giê-su trong chính cuộc sống của mình.
Nơi bí tích Rửa Tội, chính linh mục làm cho chúng ta được trở nên con của Thiên Chúa, chính ngài nhân danh Thiên Chúa Ba Ngôi, nhân danh Giáo Hội, nhân danh cộng đoàn và nhân danh mình, đón nhận một thành viên mới vào trong đại gia đình Giáo Hội, thân thể mầu nhiệm của Chúa Ki-tô.
Linh mục, ngài thật sự là một người cha tinh thần của người giáo hữu khi cử hành bí tích Rửa Tội cho họ, và có thể nói, trong bí tích Rửa Tội linh mục đã sinh ra người giáo hữu để họ được làm con Thiên Chúa, và ngài cũng là một mục tử khi ngài dùng bánh Hằng Sống và các ân sủng của Thiên Chúa để dưỡng nuôi linh hồn của họ, để trên đường về quê trời, linh hồn họ được mạnh khỏe, đủ sức đề kháng những cám dỗ do ma quỷ và tội lỗi gây ra. Thật vậy, nơi bí tích Rửa Tội, linh mục là một Chúa Ki-tô thứ hai đang ghi dấu Thánh Giá cứu độ trên trán, để từ đây họ thuộc hẳn về Ngài và Ngài là gia nghiệp và nơi nương náu của họ, bất khả phân ly, và chỉ có tội lỗi mới làm cho họ xa cách Thiên Chúa mà thôi.
2. Bí tích Thêm Sức
“Phép Thêm Sức hoàn tất ân sủng của phép Rửa Tội. Đây là bí tích ban Chúa Thánh Thần, làm chúng ta bén rễ sâu vào sự làm con cái Thiên Chúa, sáp nhập chúng ta vào Thân Thể Chúa Ki-tô cách mật thiết hơn, khiến mối liên lạc của chúng ta với Giáo Hội thêm chặt chẽ, kết hợp chúng ta nhiều hơn vào sứ mạng của Giáo Hội, và giúp chúng ta làm chứng cho đức tin Ki-tô giáo bằng lời nói và việc làm” (sách GLCG, số 1316).
Vì không hiểu giáo lý cách rõ ràng, mà có nhiều người Ki-tô hữu không biết tìm linh mục đến để ban bí tích cho các em nhỏ trong cơn nguy tử, bởi vì họ cứ nghĩ rằng: các em nhỏ không cần lãnh bí tích Thêm Sức, và chỉ có các giám mục mới có quyền ban bí tích Thêm Sức, bởi vì linh mục là người trực tiếp chăm sóc linh hồn của giáo hữu, nên ngài cũng có những năng quyền mà Giáo Hội ban cho, để mưu ích cho linh hồn các giáo hữu của mình.
Mặc dù chỉ có Đức giám mục mới có quyền ban bí tích Thêm Sức, nhưng linh mục đóng vai trò Chúa Ki-tô và là cộng sự viên của hàng giám mục trong ba phận vụ thánh (sắc lệnh truyền giáo, số 39) là cai quản, thánh hóa và giảng dạy, nên các linh mục cũng được giáo luật cho phép ban bí tích Thêm Sức khi ngài Rửa Tội cho những người lớn tuổi, nguy tử (Gl 883, 2-3), và giám mục của mình ủy quyền cho cử hành bí tích Thêm Sức trong những trường hợp đặc biệt, như giám mục trắc trở không đến được, người lãnh nhận bí tích Thêm Sức quá đông.v.v...
Dù là Đức giám mục hoặc linh mục ban bí tích Thêm Sức, thì hiệu quả ơn Thánh Thần vẫn giống nhau, bởi vì tất cả đều được Chúa Thánh Thần xức dầu thánh hiến để trở nên mục tử của Chúa Giê-su, và khi linh mục cử hành bí tích này, thì ngài vẫn là Chúa Ki-tô thứ hai đang hiện diện giữa dân thánh.
(còn tiếp)
-------------------------------------
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
Ngoại trừ thánh lễ ra, thì không có nơi nào linh mục trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai cho bằng khi các ngài cử hành ban các Bí Tích cho giáo hữu. Thật vậy, các Bí Tích không phải do con người lập ra, nhưng do chính Chúa Giê-su đã lập ra vì con người, cho con người, để chuyển thông ơn của Thiên Chúa cho nhân loại, và tùy nhu cầu ơn ích của người lãnh nhận mà ban cho họ những ơn cần thiết. Do đó mà khi cử hành các Bí Tích thì linh mục không nhân danh chính mình, nhưng là nhân danh Chúa Giê-su là Đầu của Giáo Hội, là vị tư tế tối cao đầy quyền năng để ban ơn, chữa lành và tha tội qua thừa tác vụ linh mục mà ngài đã lãnh nhận.
Vì sự quan trọng của các Bí Tích mà Giáo Hội dạy rằng: “Quả thật, các Bí Tích ban ân sủng, nhưng việc cử hành các Bí Tích còn nhằm chuẩn bị các tín hữu đón nhận ân sủng đó một cách hữu hiệu...” (Hiến chế về Phụng vụ thánh, số 59). Bởi vì các Bí Tích được gọi là Bí Tích Đức Tin, nên việc cử hành các Bí Tích cần được khuyến khích cộng đoàn Dân Chúa tham dự, để họ thấy và hiểu được những dấu chỉ và ơn thánh nơi các Bí Tích mà họ đón nhận. Vì Bí Tích quan trọng như thế, nên mỗi lần cử hành các Bí Tích thì linh mục phải cử hành như một Chúa Giê-su thứ hai đang đưa tay đụng đến mắt người mù để họ được sáng, như Chúa Giê-su chúc lành cho con trẻ và như Chúa Giê-su ngước mắt lên trời cầu nguyện với Chúa Cha trước khi chữa lành cho dân chúng.v.v... nghĩa là ngài –linh mục- phải nghiêm trang sốt sắng, không la lớn tiếng khi giáo dân làm không đúng quy định, bởi vì có khi chính ngài làm cho giáo dân cảm thấy linh mục cử hành bí tích như làm bùa phép, vì ngôn hành của ngài không nghiêm trang, không cẩn trọng và sốt sắng, làm cho xong việc...
Những vị đạo sĩ của các tôn giáo như đạo Lão, hoặc như các hòa thượng của đạo Phật, họ vẫn lấy nước “phép” rảy trên lễ vật, dùng tay huơ huơ như làm phép, và miệng đọc lâm râm những kinh khó hiểu, và chúng ta –người Công Giáo- gọi đó là dị đoan bùa phép tà đạo; nhưng nếu các linh mục của Hội Thánh Công Giáo không nghiêm trang sốt sắng khi cử hành các Bí Tích, thì người ta cũng cho đó là dị đoan, mê tín, làm hại đến đức tin của tin hữu, và nhất là không thể hiện được mình là Chúa Ki-tô thứ hai đang chúc lành, tha tội và ban ơn thiêng liêng cho những người lãnh nhận Bí Tích.
Bởi vì “Bí Tích là dấu bên ngoài chỉ ơn ích bên trong” cho nên, mặc dù linh mục không nghiêm trang sốt sắng, không có tâm tình cử hành Bí Tích, thì Bí Tích vẫn thành sự, ơn của Thiên Chúa vẫn xuống trên người lãnh nhận nó, nhưng không làm cho những người hiện diện sốt sắng, và có khi phản tác dụng đối với giáo huấn của linh mục. Vì là “dấu chỉ bên ngoài” nên bên ngoài của linh mục cũng như của người nhận lãnh Bí Tích, ít nữa là phải sạch sẽ gọn gàng, đứng đắn theo như quy định của Giáo Hội. Có một vài linh mục khi ban Bí Tích Giải Tội thì không ngồi trong tòa cáo giải, chỉ ngồi nơi phòng khách giáo xứ (mặc dù được phép) nhưng hối nhân cũng cảm thấy như bị hụt hẩng, khi ngài mặc áo mai-ô (áo lót) quần pyjama để ban bí tích Giải Tội, hoặc là khi ngài đang tưới cây làm vườn thì cũng mặc đồ lao động dơ bẩn đó, khi có giáo dân đến xin xưng tội, thì ngài ngồi ngay trên tảng đá kiểng trong vườn để ban bí tích Giải Tội, đương nhiên là bí tích vẫn thành sự, nhưng hỏi có mấy giáo dân lấy đó làm gương mẫu ! Không phải thời chiến tranh, cũng không phải thời bách hại đạo, thì ít nữa linh mục cũng luôn bày tỏ sự yêu mến và tôn trọng Bí Tích mà mình sắp sửa cử hành.
1. Bí tích Rửa Tội.
“Nhờ phép Rửa Tội chúng ta được giải thoát khỏi tội lỗi, được sinh lại làm con Thiên Chúa, được trở thành chi thể của Chúa Ki-tô, được gia nhập vào thân thể Giáo Hội và sứ mạng của Giáo Hội” (sách GLCG số 1213).
Ai giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi, chính Chúa Giê-su, qua việc đổ nước thanh tẩy nhân danh Chúa Ba Ngôi của linh mục.
Ai sinh ta lại làm con Thiên Chúa, chính Chúa Giê-su, qua tay linh mục tái sinh ta làm con Thiên Chúa.
Ai làm cho chúng ta trở thành chi thể của Chúa Giê-su, chính Ngài, qua tay linh mục, nhờ bí tích Rửa tội sáp nhập chúng ta vào thân thể mầu nhiệm của Chúa Ki-tô.
Ai trao sứ mạng loan truyền Phúc Âm cho chúng ta, chính Chúa Giê-su, qua Giáo Hội và nhờ linh mục, chúng ta trở thành những môn đệ của Chúa Giê-su, và có bổn phận làm chứng cho Chúa Giê-su trong chính cuộc sống của mình.
Nơi bí tích Rửa Tội, chính linh mục làm cho chúng ta được trở nên con của Thiên Chúa, chính ngài nhân danh Thiên Chúa Ba Ngôi, nhân danh Giáo Hội, nhân danh cộng đoàn và nhân danh mình, đón nhận một thành viên mới vào trong đại gia đình Giáo Hội, thân thể mầu nhiệm của Chúa Ki-tô.
Linh mục, ngài thật sự là một người cha tinh thần của người giáo hữu khi cử hành bí tích Rửa Tội cho họ, và có thể nói, trong bí tích Rửa Tội linh mục đã sinh ra người giáo hữu để họ được làm con Thiên Chúa, và ngài cũng là một mục tử khi ngài dùng bánh Hằng Sống và các ân sủng của Thiên Chúa để dưỡng nuôi linh hồn của họ, để trên đường về quê trời, linh hồn họ được mạnh khỏe, đủ sức đề kháng những cám dỗ do ma quỷ và tội lỗi gây ra. Thật vậy, nơi bí tích Rửa Tội, linh mục là một Chúa Ki-tô thứ hai đang ghi dấu Thánh Giá cứu độ trên trán, để từ đây họ thuộc hẳn về Ngài và Ngài là gia nghiệp và nơi nương náu của họ, bất khả phân ly, và chỉ có tội lỗi mới làm cho họ xa cách Thiên Chúa mà thôi.
2. Bí tích Thêm Sức
“Phép Thêm Sức hoàn tất ân sủng của phép Rửa Tội. Đây là bí tích ban Chúa Thánh Thần, làm chúng ta bén rễ sâu vào sự làm con cái Thiên Chúa, sáp nhập chúng ta vào Thân Thể Chúa Ki-tô cách mật thiết hơn, khiến mối liên lạc của chúng ta với Giáo Hội thêm chặt chẽ, kết hợp chúng ta nhiều hơn vào sứ mạng của Giáo Hội, và giúp chúng ta làm chứng cho đức tin Ki-tô giáo bằng lời nói và việc làm” (sách GLCG, số 1316).
Vì không hiểu giáo lý cách rõ ràng, mà có nhiều người Ki-tô hữu không biết tìm linh mục đến để ban bí tích cho các em nhỏ trong cơn nguy tử, bởi vì họ cứ nghĩ rằng: các em nhỏ không cần lãnh bí tích Thêm Sức, và chỉ có các giám mục mới có quyền ban bí tích Thêm Sức, bởi vì linh mục là người trực tiếp chăm sóc linh hồn của giáo hữu, nên ngài cũng có những năng quyền mà Giáo Hội ban cho, để mưu ích cho linh hồn các giáo hữu của mình.
Mặc dù chỉ có Đức giám mục mới có quyền ban bí tích Thêm Sức, nhưng linh mục đóng vai trò Chúa Ki-tô và là cộng sự viên của hàng giám mục trong ba phận vụ thánh (sắc lệnh truyền giáo, số 39) là cai quản, thánh hóa và giảng dạy, nên các linh mục cũng được giáo luật cho phép ban bí tích Thêm Sức khi ngài Rửa Tội cho những người lớn tuổi, nguy tử (Gl 883, 2-3), và giám mục của mình ủy quyền cho cử hành bí tích Thêm Sức trong những trường hợp đặc biệt, như giám mục trắc trở không đến được, người lãnh nhận bí tích Thêm Sức quá đông.v.v...
Dù là Đức giám mục hoặc linh mục ban bí tích Thêm Sức, thì hiệu quả ơn Thánh Thần vẫn giống nhau, bởi vì tất cả đều được Chúa Thánh Thần xức dầu thánh hiến để trở nên mục tử của Chúa Giê-su, và khi linh mục cử hành bí tích này, thì ngài vẫn là Chúa Ki-tô thứ hai đang hiện diện giữa dân thánh.
(còn tiếp)
-------------------------------------
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai