2. Thánh Thể
Có một số giáo dân không muốn đi tham dự thánh lễ ngày chủ nhật, là vì họ cảm thấy rằng, mình đi lễ mà không rước Mình Thánh Chúa thì vô ích quá, bởi vì họ cảm nhận được sâu sắc thánh lễ chính là bữa tiệc Nước Trời, nếu đi dự tiệc mà không ăn uống gì cả, thì thật là...vô duyên, thế là họ không đi tham dự thánh lễ. Cách suy nghĩ như trên của một số giáo dân chắc chắn là không đúng tí nào cả, nhưng ít nữa cho chúng ta biết rằng: Thánh Thể chính là của ăn của uống nuôi sống linh hồn chúng ta, là sự hiệp nhất của mọi Ki-tô hữu, và linh mục chính là một Chúa Ki-tô thứ hai đang là dấu chỉ hữu hình hiệp nhất của cộng đoàn Dân Chúa.
Đọc trên bài viết nọ, có linh mục nói như thế này: “Chịu chức được 5 năm thì linh mục run rẩy trong tay Chúa Giê-su, sau 5 năm thì Chúa Giê-su run rẩy trong tay linh mục”, câu nói nghe ý nhị mà chua chát thấm tận tâm hồn, lột tả được tâm trạng của những người sau nhiều năm tháng làm linh mục.
Thánh lễ tạ ơn đầu tay nào của linh mục cũng trang nghiêm cảm động, làm cho các tín hữu tham dự như thấy được Chúa Giê-su đang cử hành thánh lễ, từng cử chỉ, từng lời nói của tân linh mục khoan thai, khiêm tốn, thánh thiện, cẩn trọng, sốt sắng làm cho bầu khí vốn trang nghiêm càng trang nghiêm thêm, vốn sốt mến càng sốt mến hơn, bởi vì tân linh mục luôn ý thức và hiểu rõ công việc mình đang làm là của Chúa Giê-su đã làm ngày xưa trong bữa tiệc ly với các môn đệ, và hiến tế mình đang cử hành đây chính là hiến tế trên Thập Giá của Chúa Giê-su, và đây là hi tế đầu tiên mà mình cử hành với tư cách là tư tế của Tân Ước, và là một Chúa Ki-tô thứ hai đang cử hành phụng vụ thánh.
Nhưng một hoặc hai năm sau thì tâm tình thánh thiện ấy dần dần biến mất nơi một vài tư tế của Tân Ước, có một vài linh mục cử hành thánh lễ theo một thói quen nhất định, có khi làm cho xong bổn phận, nên từng cử chỉ và lời nói của ngài gây sốc cho giáo dân tham dự thánh lễ, và làm cho Chúa Giê-su run rẩy trong tay của ngài, vì đời sống nội tâm của ngài chứa đầy những tư tưởng của thế gian, vì cuộc sống của ngài chưa lột tả được đời sống của một Chúa Ki-tô thứ hai, nên việc cử hành thánh lễ của ngài như là một diễn viên diễn xuất không đạt chất lượng.
Những người tham dự thánh lễ do cha thánh Pi-ô cử hành đều nói: “Thấy nét mặt và cử chỉ của ngài, chúng tôi như thể trông thấy Chúa Ki-tô đang phải thương khó trên bàn thờ thực sự. Đức tin của chúng tôi nhờ thế càng thêm vững vàng, lòng ăn năn sám hối càng thêm quyết chí, lòng mến Chúa ngày càng gia tăng. Đi dự lễ của ngài mấy lần cũng không chán” (Những người lữ hành trên đường hy vọng, trang 149).
Giây phút linh thiêng và trang trọng nhất của thánh lễ là lúc truyền phép của linh mục, chính lúc này đây, khi cầm bánh thánh trên tay, linh mục chủ tế phải run rẩy sợ hãi vì mình đang làm một việc mà ngay cả các thiên thần cũng không được phép làm, đó là làm cho tấm bánh và rượu nho trở thành Mình và Máu Thánh của Chúa Giê-su. Cả thiên đàng đang ở đây, đang run rẩy quỳ gối sấp mình thờ lạy Thánh Thể sau lời đọc truyền phép của linh mục, ai mà không run sợ trước mầu nhiệm hết sức cao cả vượt qua tất cả mọi trí khôn của loài người, và ai có thể làm được điều mà linh mục đang làm ? Không ai được phép làm cả, chỉ có linh mục mà thôi, bởi vì linh mục được chọn để trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai, tiếp tục công việc cứu độ của Chúa Giê-su ở trần gian này.
Thánh Thể là nguồn ân sủng dồi dào của các linh mục, cho nên không thể tách Thánh Thể ra khỏi đời sống của các ngài, lại càng không thể để cho Chúa Giê-su run rẩy trong đôi tay của mình khi cử hành Thánh Lễ, nhưng hãy làm cho Chúa Giê-su vui mừng trong tay của mình bằng cách đắm mình sâu trong mầu nhiệm tình yêu mà mình sắp cử hành, bằng cách luôn ý thức vai trò mà mình đang đảm nhiệm: vai trò của Chúa Giê-su tư tế, vai trò tư tế của Tân Ước và vai trò của vị chủ tế đang cử hành mầu nhiệm thánh.
Khi linh mục cử hành thánh lễ với đôi tay dang ra cầu nguyện, thì như một Môi-sen trong Cựu Ước đã dang hai tay ra cầu nguyện cho dân Ít-ra-en bất trung được chiến thắng người A-ma-lếch, và như Chúa Giê-su bị đóng đinh dang tay trên Thánh Giá để cứu chuộc nhân loại tội lỗi, hình ảnh cảm động này, làm cho chúng ta không thể không nhớ đến lời của Chúa Giê-su khi Ngài nói với ôn Ni-cô-đê-mô: “Như ông Môi-sen đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời” (Ga 3, 14-15).
(còn tiếp)
---------------------------------------
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
Có một số giáo dân không muốn đi tham dự thánh lễ ngày chủ nhật, là vì họ cảm thấy rằng, mình đi lễ mà không rước Mình Thánh Chúa thì vô ích quá, bởi vì họ cảm nhận được sâu sắc thánh lễ chính là bữa tiệc Nước Trời, nếu đi dự tiệc mà không ăn uống gì cả, thì thật là...vô duyên, thế là họ không đi tham dự thánh lễ. Cách suy nghĩ như trên của một số giáo dân chắc chắn là không đúng tí nào cả, nhưng ít nữa cho chúng ta biết rằng: Thánh Thể chính là của ăn của uống nuôi sống linh hồn chúng ta, là sự hiệp nhất của mọi Ki-tô hữu, và linh mục chính là một Chúa Ki-tô thứ hai đang là dấu chỉ hữu hình hiệp nhất của cộng đoàn Dân Chúa.
Đọc trên bài viết nọ, có linh mục nói như thế này: “Chịu chức được 5 năm thì linh mục run rẩy trong tay Chúa Giê-su, sau 5 năm thì Chúa Giê-su run rẩy trong tay linh mục”, câu nói nghe ý nhị mà chua chát thấm tận tâm hồn, lột tả được tâm trạng của những người sau nhiều năm tháng làm linh mục.
Thánh lễ tạ ơn đầu tay nào của linh mục cũng trang nghiêm cảm động, làm cho các tín hữu tham dự như thấy được Chúa Giê-su đang cử hành thánh lễ, từng cử chỉ, từng lời nói của tân linh mục khoan thai, khiêm tốn, thánh thiện, cẩn trọng, sốt sắng làm cho bầu khí vốn trang nghiêm càng trang nghiêm thêm, vốn sốt mến càng sốt mến hơn, bởi vì tân linh mục luôn ý thức và hiểu rõ công việc mình đang làm là của Chúa Giê-su đã làm ngày xưa trong bữa tiệc ly với các môn đệ, và hiến tế mình đang cử hành đây chính là hiến tế trên Thập Giá của Chúa Giê-su, và đây là hi tế đầu tiên mà mình cử hành với tư cách là tư tế của Tân Ước, và là một Chúa Ki-tô thứ hai đang cử hành phụng vụ thánh.
Nhưng một hoặc hai năm sau thì tâm tình thánh thiện ấy dần dần biến mất nơi một vài tư tế của Tân Ước, có một vài linh mục cử hành thánh lễ theo một thói quen nhất định, có khi làm cho xong bổn phận, nên từng cử chỉ và lời nói của ngài gây sốc cho giáo dân tham dự thánh lễ, và làm cho Chúa Giê-su run rẩy trong tay của ngài, vì đời sống nội tâm của ngài chứa đầy những tư tưởng của thế gian, vì cuộc sống của ngài chưa lột tả được đời sống của một Chúa Ki-tô thứ hai, nên việc cử hành thánh lễ của ngài như là một diễn viên diễn xuất không đạt chất lượng.
Những người tham dự thánh lễ do cha thánh Pi-ô cử hành đều nói: “Thấy nét mặt và cử chỉ của ngài, chúng tôi như thể trông thấy Chúa Ki-tô đang phải thương khó trên bàn thờ thực sự. Đức tin của chúng tôi nhờ thế càng thêm vững vàng, lòng ăn năn sám hối càng thêm quyết chí, lòng mến Chúa ngày càng gia tăng. Đi dự lễ của ngài mấy lần cũng không chán” (Những người lữ hành trên đường hy vọng, trang 149).
Giây phút linh thiêng và trang trọng nhất của thánh lễ là lúc truyền phép của linh mục, chính lúc này đây, khi cầm bánh thánh trên tay, linh mục chủ tế phải run rẩy sợ hãi vì mình đang làm một việc mà ngay cả các thiên thần cũng không được phép làm, đó là làm cho tấm bánh và rượu nho trở thành Mình và Máu Thánh của Chúa Giê-su. Cả thiên đàng đang ở đây, đang run rẩy quỳ gối sấp mình thờ lạy Thánh Thể sau lời đọc truyền phép của linh mục, ai mà không run sợ trước mầu nhiệm hết sức cao cả vượt qua tất cả mọi trí khôn của loài người, và ai có thể làm được điều mà linh mục đang làm ? Không ai được phép làm cả, chỉ có linh mục mà thôi, bởi vì linh mục được chọn để trở nên một Chúa Ki-tô thứ hai, tiếp tục công việc cứu độ của Chúa Giê-su ở trần gian này.
Thánh Thể là nguồn ân sủng dồi dào của các linh mục, cho nên không thể tách Thánh Thể ra khỏi đời sống của các ngài, lại càng không thể để cho Chúa Giê-su run rẩy trong đôi tay của mình khi cử hành Thánh Lễ, nhưng hãy làm cho Chúa Giê-su vui mừng trong tay của mình bằng cách đắm mình sâu trong mầu nhiệm tình yêu mà mình sắp cử hành, bằng cách luôn ý thức vai trò mà mình đang đảm nhiệm: vai trò của Chúa Giê-su tư tế, vai trò tư tế của Tân Ước và vai trò của vị chủ tế đang cử hành mầu nhiệm thánh.
Khi linh mục cử hành thánh lễ với đôi tay dang ra cầu nguyện, thì như một Môi-sen trong Cựu Ước đã dang hai tay ra cầu nguyện cho dân Ít-ra-en bất trung được chiến thắng người A-ma-lếch, và như Chúa Giê-su bị đóng đinh dang tay trên Thánh Giá để cứu chuộc nhân loại tội lỗi, hình ảnh cảm động này, làm cho chúng ta không thể không nhớ đến lời của Chúa Giê-su khi Ngài nói với ôn Ni-cô-đê-mô: “Như ông Môi-sen đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời” (Ga 3, 14-15).
(còn tiếp)
---------------------------------------
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai