CHÚA NHẬT XVII (TN B)
Dẫn nhập đầu lễ :
Kính thưa ông bà anh chị em,
Mầu nhiệm Nước Trời thường được Thánh Kinh diển tả bằng hình ảnh “Bữa Tiệc”, bữa tiệc Thiên Chúa khoãn đãi muôn dân muôn nước trên núi Si-on với ê hề rượu ngon thịt béo, bữa tiệc thường xuyên với Manna rơi xuống để nuôi dân lang thang suốt 40 năm trường trong hoang mạc, bữa tiệc đám cưới mà những cô khôn ngoan nhờ dầu đèn đầy đủ đã được ung dung tham dự, bữa tiệc của người cha già mừng đứa con đi hoang trở về hội ngộ, bữa tiệc của Gia-kê lần đầu tiên vinh dự được gặp Thầy, và như hôm nay, bữa tiệc đơn giản ngoài trời trên bãi cỏ của hơn năm ngàn thực khách vì khao khát lắng nghe Lời Chúa bất chấp hoang mạc, đường xa với nắng gió và những cơn đói khát quay quắt. Và trên hết, là bữa Tiệc Vượt Qua của năm 30 thế kỷ thứ nhất, khi Giao Ước Mới chính thức được ký kết với Bánh Rượu được trở nên Mình và Máu của Con Thiên Chúa làm người, trở hành Hy Tế Tạ ơn mà hôm nay chúng ta đang cử hành.
Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi để xứng đáng tham dự Bàn Tiệc Thánh.
Giảng Lời Chúa.
1. Khi tình thương trở thành phép lạ :
Nếu Chúa Nhật tuần trước, Chúa Giêsu đã nhìn thấy một đám đông bơ vơ tất tưởi như đàn chiên không kẻ chăn và Ngài đã chạnh lòng thương xót họ, thì Chúa Nhật hôm nay, phát xuất từ trái tim “chạnh lòng thương đó”, Chúa Giêsu lại quay về với đám đông đang lẽo đẽo theo Ngài với cái bụng đói quay quắt đã khiến Ngài dâng trào một mối bận tâm : “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?”. Từ trái tim “chạnh lòng thương” tới mối “bận tâm thực hiện”, quả thật con đường của Thiên Chúa đến với loài người bao giờ cũng dẫn tới phép lạ. Từ phép lạ “Manna, chim cút, mạch nước Meriba… trong những ngày lang thang nơi hoang mạc”, đến phép lạ “20 chiếc bánh lúa mạch nuôi cả trăm người của tiên tri Ê-li-sa” (BĐ 1), hay như Tin Mừng Gioan kể lại hôm nay, phép lạ từ “năm chiếc bánh và hai con cá trong tay của một em bé” trở thành bữa tiệc khoản đãi phủ phê mấy ngàn thực khách…tất cả đều muốn nói với chúng ta rằng : Thiên Chúa không bao giờ lãnh đạm, thờ ơ trước thân phận đói khổ lầm than của nhân loại, như Lời Ngài phán với Môsê : “Ta đã thấy nổi khổ của Dân Ta”, hay như tâm tình dạt dào thương mến đã hóa thành lời nơi môi miệng Đức Kitô; “Ta thương xót đám dân nầy…”.
Để hiểu rõ căn cớ làm sao mà con người lại vật vã kiếm tìm miếng cơm manh áo, và đói khát triền miên cái hạnh phúc hôm nay và vĩnh hằng, thiết tưởng chúng ta phải quay về “tấm bảng chỉ đường” của Lời Chúa trên chặng đường lịch sử cứu rỗi.
2. Bóng dáng địa đàng hôm qua và hình ảnh Nước Trời đang tới :
Đã mang kiếp sông người trần mấy ai mà không một lần mơ ước có một “địa đàng hạnh phúc ngay trên thế gian nầy”. Thì ra, đã có một thời con người được Thiên Chúa cho sống trong vườn địa đàng, một thời vàng son ắp đầy hạnh phúc (St 2, 8-9.15-16). Nhưng rồi điều không may đã xảy ra, địa đàng khép lại, khi “bàn tay lông lá” của Satan thò vào phá đám (St 3,1-7). Chính vì thế, trong đáy sâu thân phận bọt bèo gian lao khổ lụy, con người vẫn ôm lòng luyến tiếc địa đàng xưa. Vã lại, cũng ngay từ cái buổi hồng hoang khi con người bị kết án đuổi đi khỏi địa đàng hạnh phúc, Thiên Chúa đã hoạch định một chương trình cứu độ. Và như thế, hình bóng Nước trời ở cuối tận chân trời lịch sử lại lóe sáng rạng ngời tia hy vọng (St 3,14).
- Nước Trời đó phải chăng là “bữa tiệc trên núi” với ê hề thịt béo rượu nồng mà Gia-vê hào sảng đãi no nê muôn dân muôn nước (I-sa-i-a 25,6-10)
- Nước trời đó phải chăng khi “sa mạc đồng khô cỏ cháy…đã tưng bừng nở hoa như khóm huệ…mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được…Sói với chiên con sẽ cùng nhau ăn cỏ…sẽ không phải đói phải khát, không bị khí nóng và mặt trời hành hạ, vì Đấng thương xót chúng sẽ hướng dẫn và đưa chúng đến những suối nước tuôn trào (I-sa-i-a 35,1-10; 49,10).
- Nước Trời đó phải chăng khi có những bước chân người loan báo Tin mừng “Chúa đang hiển trị”, và quân canh gác reo hò vang dậy khi thấy tận mắt “Đức Chúa đang trở về Xi-on, Giêrusalem điêu tàn hoang phế bật tiếng reo mừng, vì Đức Chúa an ủi Dân Người và cứu chuộc Giê-ru-sa-lem” (Is 52,7-10)…
Những gì được tiên báo trong cựu ước cứ tưởng rằng chỉ là câu chuyện của huyền thoại, của những đầu óc hoang tưởng vẽ vời một địa đàng xa xôi để vỗ về cái thực tại não nùng của một kiếp nhân sinh đầy tràn thương đau khổ lụy.
3. Đâu là mối bận tâm của Thiên Chúa ?
Thế nhưng, mọi ước mơ và khát vọng, mọi tiên báo và ước hẹn cứ từ từ hiện thực và dần dần rõ nét. Cứ tưởng Thiên Chúa chỉ quan tâm thực hiện những “dấu lạ động trời” như những phép lạ tai ương đỗ xuống trên Ai Cập, như “Biển Đỏ dựng sóng nước thành đường đi”, như khói bốc lửa dậy khi ban Mười Điều răn trên núi Sinai, như tiếng kèn làm đổ sập thành Giê-ri-cô kiên cố… Không đâu, mối bận tâm thường xuyên và hàng đầu của Thiên Chúa lại chính là những chuyện chúng ta cứ nghĩ là “vụn vặt tầm phào”, những chuyện của đời thường, của kiếp sống mỏng manh, của những ước vọng bình thường, của những nhu cầu giản đơn cần thiết. Thiên Chúa đã trãi qua kinh nghiệm một “đời thường nhân loại với tất cả những lao tâm khổ tứ, cay đắng ngọt bùi, thương đau khổ lụy. Còn đó Bêlem với máng cỏ hang lừa, còn đó Nadarét với cái đục cái cưa của nghề thợ mộc, còn đó những bước chân mệt nhoài đói khát trên những nẻo đường cát bụi Palestina, còn đó những phút giây ngủ gà ngủ gật trên chiếc thuyền nhân loại bị sóng đánh tả tơi, còn đó chén thù chén tạc khi chấp nhận đồng bàn với những người anh em thu thuế và tội lỗi…Và rồi, còn đó cây thập giá với cái chết tũi nhục trên đồi Can Vê, còn đó quán trọ bên đường Emmaus hay bửa điểm tâm trên bờ hồ Tibêriát với tám bánh nướng thơm và vài con cá nhỏ…tất cả lại không là mối bận tâm của Thiên Chúa đó sao, tất cả lại không là “dấu lạ” đó sao ?
Thiên Chúa không quay lưng với những giá trị và nhu cầu vật chất. Chính vì thế, tràn ngập cả bốn cuốn Tin Mừng là những chuyện kể về “Dấu Lạ”, những Phép lạ ngang qua cuộc sống đời thường : mắt thôi mù để có ánh sáng, tai thôi điếc để nghe được âm thanh, phung cùi lành sạch để trở về hội nhập cuộc sống bình thường, rượu ngon thay nước lã để tân lang và tân nương khỏi bẽ mặt, những bệnh nan y được khỏi, kẻ chết sống lại để có được niềm vui và hy vọng…Và hôm nay, với mấy chiếc bánh kiều mạch và vài con cá nục của một em bé, Đức Kitô đã biến thành một bữa đại tiệc ắp đầy hân hoan no phỉ…
Thế giới hôm nay nào có khác gì; và Thiên Chúa cứ vẫn còn quan tâm chăm sóc từng ly từng tí qua Thánh Thần, qua Giáo Hội, qua những Tông đồ, qua chị, qua anh, qua tôi, qua những con người cùng đồng cảm với Ngài và sẵn sàng vâng lệnh Ngài “để lo cho họ ăn”, để sẻ chia và phục vụ. Bởi vì điều cốt yếu Đức Kitô nhắm tới không là “Bữa tiệc của trần gian”, không là thỏa mãn những nhu cầu vật chất và những khát vọng trần tục, mà chính là “Bàn Tiệc của Nước trời”, là hạnh phúc vĩnh cửu, là thiên đàng. Dấu lạ “bánh hóa nhiều hôm nay” chính là tiên báo “Bánh Trường Sinh” Ngài sẽ thực hiện vào Bữa Tiệc Vượt Qua ngày Thứ Năm trước khi ra đi chịu khổ hình thập giá để trở thành “Tiệc Thánh Thể” dấu chỉ của Bàn Tiệc Nước trời mai hậu.
4. Chút phần nhỏ bé của riêng mình trong tay Chúa :
Tuy nhiên, để đáp ứng những yêu cầu bức xúc của con người, cũng như để thỏa mãn lời réo gọi của con tim chạnh lòng nơi chính mình, Thiên Chúa ít khi muốn “độc quyền” thi thố dấu lạ. Ngài luôn cần những bàn tay nhân loại (Môsê, Đa-vít, Êlia, Esther, Giuse, Maria, Gioan Tẩy giả, Maria Mađalêna, Anê, Cecilia, Têrêsa, Anrê Phú Yên…). Đó chính là những “em bé” quảng đại, biết cho đi “chút phần nhỏ bé nhất của riêng mình” để Thiên Chúa làm nên điều kỳ diệu. Phải chăng, Thánh lễ hôm nay cũng lại là một “phép lạ” như thế đang chợt về ! Để từ đây, những “phép lạ của tình thương” lại nối tiếp trong thế giới, trong cuộc đời. “Phần nhỏ nhất trong cuộc đời” mà Thiên Chúa đang cần đến phải chăng là những điều Thánh Phaolô trong BĐ 2 hôm nay đề nghị : “Hãy sống xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban. Hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau. Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hòa gắn bó với nhau”.
Nói cách khác, nếu mỗi người có được nhịp đập của trái tim Chúa Giêsu và sẵn sàng quảng đại trao vào tay Chúa chút phần nhỏ bé của riêng mình, thì mỗi ngày có trăm vạn phép lạ “bánh hóa nhiều” không phải chỉ để 5000 ngàn người no nê cơm bánh, mà để hàng hàng lớp lớp nhân loại tìm được hạnh phúc đích thực trong cuộc sống hôm nay và nắm chắc hạnh phúc trong Nước Trời mai hậu.
Chút phần nhỏ bé của riêng mình trong tay Chúa
Dẫn nhập đầu lễ :
Kính thưa ông bà anh chị em,
Mầu nhiệm Nước Trời thường được Thánh Kinh diển tả bằng hình ảnh “Bữa Tiệc”, bữa tiệc Thiên Chúa khoãn đãi muôn dân muôn nước trên núi Si-on với ê hề rượu ngon thịt béo, bữa tiệc thường xuyên với Manna rơi xuống để nuôi dân lang thang suốt 40 năm trường trong hoang mạc, bữa tiệc đám cưới mà những cô khôn ngoan nhờ dầu đèn đầy đủ đã được ung dung tham dự, bữa tiệc của người cha già mừng đứa con đi hoang trở về hội ngộ, bữa tiệc của Gia-kê lần đầu tiên vinh dự được gặp Thầy, và như hôm nay, bữa tiệc đơn giản ngoài trời trên bãi cỏ của hơn năm ngàn thực khách vì khao khát lắng nghe Lời Chúa bất chấp hoang mạc, đường xa với nắng gió và những cơn đói khát quay quắt. Và trên hết, là bữa Tiệc Vượt Qua của năm 30 thế kỷ thứ nhất, khi Giao Ước Mới chính thức được ký kết với Bánh Rượu được trở nên Mình và Máu của Con Thiên Chúa làm người, trở hành Hy Tế Tạ ơn mà hôm nay chúng ta đang cử hành.
Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi để xứng đáng tham dự Bàn Tiệc Thánh.
Giảng Lời Chúa.
1. Khi tình thương trở thành phép lạ :
Nếu Chúa Nhật tuần trước, Chúa Giêsu đã nhìn thấy một đám đông bơ vơ tất tưởi như đàn chiên không kẻ chăn và Ngài đã chạnh lòng thương xót họ, thì Chúa Nhật hôm nay, phát xuất từ trái tim “chạnh lòng thương đó”, Chúa Giêsu lại quay về với đám đông đang lẽo đẽo theo Ngài với cái bụng đói quay quắt đã khiến Ngài dâng trào một mối bận tâm : “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?”. Từ trái tim “chạnh lòng thương” tới mối “bận tâm thực hiện”, quả thật con đường của Thiên Chúa đến với loài người bao giờ cũng dẫn tới phép lạ. Từ phép lạ “Manna, chim cút, mạch nước Meriba… trong những ngày lang thang nơi hoang mạc”, đến phép lạ “20 chiếc bánh lúa mạch nuôi cả trăm người của tiên tri Ê-li-sa” (BĐ 1), hay như Tin Mừng Gioan kể lại hôm nay, phép lạ từ “năm chiếc bánh và hai con cá trong tay của một em bé” trở thành bữa tiệc khoản đãi phủ phê mấy ngàn thực khách…tất cả đều muốn nói với chúng ta rằng : Thiên Chúa không bao giờ lãnh đạm, thờ ơ trước thân phận đói khổ lầm than của nhân loại, như Lời Ngài phán với Môsê : “Ta đã thấy nổi khổ của Dân Ta”, hay như tâm tình dạt dào thương mến đã hóa thành lời nơi môi miệng Đức Kitô; “Ta thương xót đám dân nầy…”.
Để hiểu rõ căn cớ làm sao mà con người lại vật vã kiếm tìm miếng cơm manh áo, và đói khát triền miên cái hạnh phúc hôm nay và vĩnh hằng, thiết tưởng chúng ta phải quay về “tấm bảng chỉ đường” của Lời Chúa trên chặng đường lịch sử cứu rỗi.
2. Bóng dáng địa đàng hôm qua và hình ảnh Nước Trời đang tới :
Đã mang kiếp sông người trần mấy ai mà không một lần mơ ước có một “địa đàng hạnh phúc ngay trên thế gian nầy”. Thì ra, đã có một thời con người được Thiên Chúa cho sống trong vườn địa đàng, một thời vàng son ắp đầy hạnh phúc (St 2, 8-9.15-16). Nhưng rồi điều không may đã xảy ra, địa đàng khép lại, khi “bàn tay lông lá” của Satan thò vào phá đám (St 3,1-7). Chính vì thế, trong đáy sâu thân phận bọt bèo gian lao khổ lụy, con người vẫn ôm lòng luyến tiếc địa đàng xưa. Vã lại, cũng ngay từ cái buổi hồng hoang khi con người bị kết án đuổi đi khỏi địa đàng hạnh phúc, Thiên Chúa đã hoạch định một chương trình cứu độ. Và như thế, hình bóng Nước trời ở cuối tận chân trời lịch sử lại lóe sáng rạng ngời tia hy vọng (St 3,14).
- Nước Trời đó phải chăng là “bữa tiệc trên núi” với ê hề thịt béo rượu nồng mà Gia-vê hào sảng đãi no nê muôn dân muôn nước (I-sa-i-a 25,6-10)
- Nước trời đó phải chăng khi “sa mạc đồng khô cỏ cháy…đã tưng bừng nở hoa như khóm huệ…mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được…Sói với chiên con sẽ cùng nhau ăn cỏ…sẽ không phải đói phải khát, không bị khí nóng và mặt trời hành hạ, vì Đấng thương xót chúng sẽ hướng dẫn và đưa chúng đến những suối nước tuôn trào (I-sa-i-a 35,1-10; 49,10).
- Nước Trời đó phải chăng khi có những bước chân người loan báo Tin mừng “Chúa đang hiển trị”, và quân canh gác reo hò vang dậy khi thấy tận mắt “Đức Chúa đang trở về Xi-on, Giêrusalem điêu tàn hoang phế bật tiếng reo mừng, vì Đức Chúa an ủi Dân Người và cứu chuộc Giê-ru-sa-lem” (Is 52,7-10)…
Những gì được tiên báo trong cựu ước cứ tưởng rằng chỉ là câu chuyện của huyền thoại, của những đầu óc hoang tưởng vẽ vời một địa đàng xa xôi để vỗ về cái thực tại não nùng của một kiếp nhân sinh đầy tràn thương đau khổ lụy.
3. Đâu là mối bận tâm của Thiên Chúa ?
Thế nhưng, mọi ước mơ và khát vọng, mọi tiên báo và ước hẹn cứ từ từ hiện thực và dần dần rõ nét. Cứ tưởng Thiên Chúa chỉ quan tâm thực hiện những “dấu lạ động trời” như những phép lạ tai ương đỗ xuống trên Ai Cập, như “Biển Đỏ dựng sóng nước thành đường đi”, như khói bốc lửa dậy khi ban Mười Điều răn trên núi Sinai, như tiếng kèn làm đổ sập thành Giê-ri-cô kiên cố… Không đâu, mối bận tâm thường xuyên và hàng đầu của Thiên Chúa lại chính là những chuyện chúng ta cứ nghĩ là “vụn vặt tầm phào”, những chuyện của đời thường, của kiếp sống mỏng manh, của những ước vọng bình thường, của những nhu cầu giản đơn cần thiết. Thiên Chúa đã trãi qua kinh nghiệm một “đời thường nhân loại với tất cả những lao tâm khổ tứ, cay đắng ngọt bùi, thương đau khổ lụy. Còn đó Bêlem với máng cỏ hang lừa, còn đó Nadarét với cái đục cái cưa của nghề thợ mộc, còn đó những bước chân mệt nhoài đói khát trên những nẻo đường cát bụi Palestina, còn đó những phút giây ngủ gà ngủ gật trên chiếc thuyền nhân loại bị sóng đánh tả tơi, còn đó chén thù chén tạc khi chấp nhận đồng bàn với những người anh em thu thuế và tội lỗi…Và rồi, còn đó cây thập giá với cái chết tũi nhục trên đồi Can Vê, còn đó quán trọ bên đường Emmaus hay bửa điểm tâm trên bờ hồ Tibêriát với tám bánh nướng thơm và vài con cá nhỏ…tất cả lại không là mối bận tâm của Thiên Chúa đó sao, tất cả lại không là “dấu lạ” đó sao ?
Thiên Chúa không quay lưng với những giá trị và nhu cầu vật chất. Chính vì thế, tràn ngập cả bốn cuốn Tin Mừng là những chuyện kể về “Dấu Lạ”, những Phép lạ ngang qua cuộc sống đời thường : mắt thôi mù để có ánh sáng, tai thôi điếc để nghe được âm thanh, phung cùi lành sạch để trở về hội nhập cuộc sống bình thường, rượu ngon thay nước lã để tân lang và tân nương khỏi bẽ mặt, những bệnh nan y được khỏi, kẻ chết sống lại để có được niềm vui và hy vọng…Và hôm nay, với mấy chiếc bánh kiều mạch và vài con cá nục của một em bé, Đức Kitô đã biến thành một bữa đại tiệc ắp đầy hân hoan no phỉ…
Thế giới hôm nay nào có khác gì; và Thiên Chúa cứ vẫn còn quan tâm chăm sóc từng ly từng tí qua Thánh Thần, qua Giáo Hội, qua những Tông đồ, qua chị, qua anh, qua tôi, qua những con người cùng đồng cảm với Ngài và sẵn sàng vâng lệnh Ngài “để lo cho họ ăn”, để sẻ chia và phục vụ. Bởi vì điều cốt yếu Đức Kitô nhắm tới không là “Bữa tiệc của trần gian”, không là thỏa mãn những nhu cầu vật chất và những khát vọng trần tục, mà chính là “Bàn Tiệc của Nước trời”, là hạnh phúc vĩnh cửu, là thiên đàng. Dấu lạ “bánh hóa nhiều hôm nay” chính là tiên báo “Bánh Trường Sinh” Ngài sẽ thực hiện vào Bữa Tiệc Vượt Qua ngày Thứ Năm trước khi ra đi chịu khổ hình thập giá để trở thành “Tiệc Thánh Thể” dấu chỉ của Bàn Tiệc Nước trời mai hậu.
4. Chút phần nhỏ bé của riêng mình trong tay Chúa :
Tuy nhiên, để đáp ứng những yêu cầu bức xúc của con người, cũng như để thỏa mãn lời réo gọi của con tim chạnh lòng nơi chính mình, Thiên Chúa ít khi muốn “độc quyền” thi thố dấu lạ. Ngài luôn cần những bàn tay nhân loại (Môsê, Đa-vít, Êlia, Esther, Giuse, Maria, Gioan Tẩy giả, Maria Mađalêna, Anê, Cecilia, Têrêsa, Anrê Phú Yên…). Đó chính là những “em bé” quảng đại, biết cho đi “chút phần nhỏ bé nhất của riêng mình” để Thiên Chúa làm nên điều kỳ diệu. Phải chăng, Thánh lễ hôm nay cũng lại là một “phép lạ” như thế đang chợt về ! Để từ đây, những “phép lạ của tình thương” lại nối tiếp trong thế giới, trong cuộc đời. “Phần nhỏ nhất trong cuộc đời” mà Thiên Chúa đang cần đến phải chăng là những điều Thánh Phaolô trong BĐ 2 hôm nay đề nghị : “Hãy sống xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban. Hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau. Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hòa gắn bó với nhau”.
Nói cách khác, nếu mỗi người có được nhịp đập của trái tim Chúa Giêsu và sẵn sàng quảng đại trao vào tay Chúa chút phần nhỏ bé của riêng mình, thì mỗi ngày có trăm vạn phép lạ “bánh hóa nhiều” không phải chỉ để 5000 ngàn người no nê cơm bánh, mà để hàng hàng lớp lớp nhân loại tìm được hạnh phúc đích thực trong cuộc sống hôm nay và nắm chắc hạnh phúc trong Nước Trời mai hậu.