QUAN TÂM & HÀNH ĐỘNG



Đọc những trình thuật về Phép Lạ Hóa Bánh Ra Nhiều của bốn sách Phúc Âm, Matthew, Mark, Luke và John, tôi thấy Chúa Giêsu và các tông đồ đều có lòng quan tâm tới những nhu cầu của dân chúng. Thế nhưng sự quan tâm đến dân chúng của Chúa Giêsu thì khác với sự quan tâm của các tông đồ. Bạn có nhận ra sự khác biệt giữa hai sự quan tâm này không?

Các tông đồ đã QUAN TÂM tới những nhu cầu cấp bách của dân chúng: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn” nhưng các ông không có HÀNH ĐỘNG tích cực để đáp ứng lại nhu cầu ấy. Các ông chỉ muốn giải tán đám đông dân chúng cho họ về, để họ tự động vào các làng mạc nông trại chung quanh, tìm chỗ trọ và mua thức ăn… (Mt 14:15, Mk 6:35, Lk 9:12).

Còn Chúa Giêsu thì khác, Ngài đã QUAN TÂM tới những nhu cầu bức thiết của đám đông dân chúng “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” và liền sau đó Ngài đã có HÀNH ĐỘNG đáp ứng lại nhu cầu của họ ngay lập tức: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn … Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi”(Mt 14:16, Jn 6:10).

Mà không phải chỉ có một lần đâu! Chúa Giêsu đã rất nhiều lần QUAN TÂM đến những nhu cầu của tha nhân và có những HÀNH ĐỘNG rất cụ thể để đáp ứng lại những nhu cầu của họ.

• Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và [sau đó Ngài] chữa lành các bệnh nhân của họ (Mt 14:14). Ngài đã quan tâm tới những nỗi đau đớn do bịnh tật gây ra của họ và ra tay chữa lành!

• Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều (Mk 6:34). Ngài đã quan tâm tới những nhu cầu thiếu thốn về tâm linh và dạy dỗ dân chúng.

• Khi Đức Giê-su [thấy] người ta khiêng con trai duy nhất của một bà goá đi chôn … Ngài chạnh lòng thương … lại gần, sờ vào quan tài và nói: "Này người thanh niên, tôi bảo anh: hãy trỗi dậy! " Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Đức Giê-su trao anh ta cho bà mẹ (Lk 7:12-15). Ngài đã quan tâm tới nỗi đau khổ của bà mẹ mất con và liền ra tay xoá đi nỗi đau đớn của bà.

• Khi thấy cô Maria khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc… Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến … Người đi tới mộ… kêu lớn tiếng: "Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!” (Jn 11:33-42). Ngài đã quan tâm tới nỗi đau đớn và mất mát của hai chị em Mattha & Maria và ra tay phục hồi sự sống để hoàn lại niềm vui cho hai bà.

Bạn thấy không? Chúa Giêsu luôn luôn QUAN TÂM tới, và có những HÀNH ĐỘNG rất cụ thể để đáp ứng lại những nhu cầu của tha nhân. Còn chúng mình thì sao? Bạn và tôi đã biết quan tâm và có những hành động cụ thể để giúp đỡ tha nhân hay chưa?

Có phải rất nhiều lần tôi đã quan tâm tới những nhu cầu của tha nhân nhưng tôi lại không có những hành động cụ thể nào để đáp ứng lại những nhu cầu của họ, phải không?

• Khi xem TV, nghe Radio, đọc báo… tôi thấy nhu cầu cần sự giúp đỡ về tài chánh cho các trẻ em khuyết tật, mồ côi, mù loà…. Thế nhưng tôi chỉ biết chép miệng: “Tội nghiệp quá!” Tôi đã không mở hầu bao ra để gởi một chút quà để các cơ quan thiện nguyện có phương tiện giúp đỡ cho các em kém may mắn đó.

• Nghe ban chấp hành của hội đồng giáo xứ báo cáo về tình hình tài chánh thiếu hụt của cộng đoàn, tôi đã lắng nghe chăm chú và nói: “Xin Chúa chúc lành cho công việc mục vụ của các cha!” Nhưng tôi đã không có một hành động cụ thể nào để giúp đỡ cho giáo xứ, ví dụ như dâng cúng tiền bạc một cách rộng rãi hơn.

• Thấy ông (bà, cha, mẹ…) của tôi đón xe bus đi nhà thờ, đi chợ, đi thăm bạn bè, tôi đã quan tâm tới các ngài: “Trời lạnh lắm, nếu ông (bà, ba, má…) đứng đón xe bus thì sẽ bị bịnh, lỡ té một cái thì sẽ khổ lắm…” Nhưng tôi đã không lái xe đưa đón, hay gọi taxi cho các ngài!

• Thấy vợ, thấy chồng, thấy con cái mệt mỏi và bơ phờ sau một ngày làm việc, tôi đã quan tâm tới họ bằng cách hỏi: “Em (anh, con..) mệt quá hả, ngồi nghỉ một chút đi nha.” Rồi sau đó tôi tỉnh bơ ngồi xem TV, đọc báo, internet, chơi game… chẳng phụ giúp chi vào những công việc trong bếp, trong nhà…

Đấy! Bạn để ý một chút xem, có rất nhiều lần chúng mình đã quan tâm tới tha nhân nhưng chúng mình chỉ biết dừng lại ở mức độ THƯƠNG CẢM. Tôi và bạn đã không hành xử như Chúa Giêsu: Biết QUAN TÂM và có những HÀNH ĐỘNG cụ thể để giúp đỡ cho tha nhân.

Ước mong rằng trong những ngày tháng sắp tới, bạn và tôi, chúng mình sẽ bắt chước và biết noi gương Chúa Giêsu biết quan tâm và có những hành động thật cụ thể giúp đỡ cho những người chung quanh: cha, mẹ, chồng, vợ, con cái…

• Chỉ khi nào sự QUAN TÂM & HÀNH ĐỘNG đi liền với nhau thì lúc đó đức ái mới trở nên trọn vẹn và tuyệt hảo.

• Chỉ khi tôi và bạn biết QUAN TÂM & CÓ NHỮNG HÀNH ĐỘNG giúp đỡ tha nhân thì lúc đó chúng mình mới trở thành những môn đệ đích thực của Đức Kitô.

Bạn có muốn đức ái của bạn trở nên trọn vẹn và tuyệt hảo không? Tôi đề nghị với bạn là hãy chạy đến với Đức Mẹ và xin Mẹ chỉ bảo cho bởi vì Mẹ là mẫu gương tuyệt vời trong việc QUAN TÂM & HÀNH ĐỘNG giúp đỡ tha nhân. Thật đấy!

• Khi nghe tin bà chị họ mang thai trong lúc tuổi già, Mẹ đã vội vã lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa để giúp đỡ cho bà Elizabeth (Lk 1:39).

• Khi thấy gia đình của đôi tân hôn lâm nguy vì thiếu rượu trong bữa tiệc cưới, Mẹ đã ra tay hành động bằng cách ngỏ lời với con của Mẹ: “Họ hết rượu rồi” (Jn 2:4)

Bạn có muốn người ta quan tâm và có những hành động cụ thể giúp đỡ bạn khi bạn gặp gian nan khốn khó không? Nếu bạn muốn thì bắt đầu từ ngày hôm nay bạn hãy bắt chước Chúa Giêsu, hãy QUAN TÂM đến những nhu cầu của tha nhân và có những HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ để giúp đỡ họ bởi vì “Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy” (Lk 6:31).

phamtinh@yahoo.com