Bài giải thích về đoạn Tin Mừng phụng vụ Chúa nhật xvii THƯỜNG NIÊN (30-7-.2006) này, do cha Capuchin Raniero Cantalamessa, cha giảng của Phủ Giáo hoàng:

Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi

Qua nhiều Chúa Nhật, bài Tin Mừng trích từ bài diễn văn của Chúa Giêsu về bánh hằng sống trong hội đường Capernaum, Thánh Sử Gioan qui chiếu về đó. Đoạn của Chúa Nhật này đến từ sự hoá bánh và cá ra nhiều, đó là một dẫn nhập vào bài diễn văn Thánh Thể.

Không phải là chuyện ngẫu nhiên mà sự trình bày về Thánh Thể bắt đầu với tường thuật về sự hoá bánh ra nhiều. Điều được khẳng định với sự hoá bánh ra nhiều là, trong con người, chiều kích tôn giáo không thể tách rời khỏi chiều kích vật chất. Không thể lo cho những nhu cầu thiêng liêng và đời đời cho con người mà không quan tâm, đồng thời, tới những nhu cầu trần gian và vật chất của con người.

Chính xác điều cuối cùng là cơn cám dỗ của các tông hồi nảy giờ Trong một đoạn khác của Tin Mừng người ta đọc chính các ông đã gợi ý cho Chúa Giêsu cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và làng mạc chung quanh mà mua gì ăn.

Nhưng Chua Giêsu đã trả lời: “Chính anh em hãy cho họ ăn!” (Mt 14:16). Nói như vậy, Chúa Giêsu không xin các môn đệ làm những phép lạ, Người xin các ông làm điều các ông có thể làm. Để làm của chung và chia sẻ điều mỗi người có. Trong toán học, phép nhân và chia là hai phép đối nghịch, nhưng trong trường hợp này hai phép đó là một. Không có “sự hoá nhiều” mà không “chia phần” (chia sẻ)!

Sự liên kết này giữa bánh vật chất và thiêng liêng thì thấy rõ trong cách Thánh Thể được cử hành trong những ngày đầu Giáo Hội. Bữa Tiệc của Chúa, lúc đó gọi là “agape,” diễn ra trong bối cảnh một bữa tiệc huynh đệ, trong đó cả hai bánh thường và bánh Thánh Thể đều được chia sẻ.

Đó là lý do tại sao những sự khác biệt giữa một người không có gì ăn và một người hoá say sưa” thì được coi là gương xấu và không thể chấp nhận (1 Co 11: 20-22). Ngày nay Thánh Thể không còn cử hành trong bối cảnh một bữa ăn thường, nhưng sự mâu thuẫn giữa những kẻ có cái dư thừa và những kẻ thiếu điều cần thiết không giảm sút, điều còn hơn, nó phô trương những chiều kích bao trùm.

Về điểm này, phần cuối tường thuật cũng có một cái gì dể nói với chúng ta. Khi tất cả đã ăn no rồi, Chúa Giêsu bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miềng thừa kẻo phí đi.”

Chúng ta sống trong một xã hội mà sự phí của là thường. Trong 50 năm, chúng ta đã đi từ một tình huống trong đó người ta đi học hay là đi lễ Chúa Nhật xách giày của mình cho tới ngưỡng cửa, hầu không làm rách chúng, cho tới một tình huống trong đó những đôi giày gần như còn mói lại bị loại hầu thích ưng với mốt thay đổi.

Sự phí của gương xấu nhất xảy ra trong phạm vị lương thực. Sự nghiên cứu do Bộ Nông nghiệp U.S tiết lộ rằng một phần tư sản xuất lương thực hằng ngày biến thành rác, không nói tới lương thực bị phá hủy cách hữu ý trước khi nó tới chợ.

Hôm đó Chúa Giêsu không nói: “Hãy hủy những miếng dư thừa kẻo giá bánh và cá sẽ hạ trong chợ.” Nhưng đó là điều ngày nay được thực hiện cách chính xác.

Dưới ảnh hưởng của quảng cáo lập đi nhắc lại, “Hãy tiêu hủý đi, đừng để dành chi!” ngày nay là qui tắc trong nền kinh tế.

Dĩ nhiên, để dành không đủ. Sự khôn ngoan phải cho phép các cá nhân và các xã hội những xứ giàu, ở cho quảng đại hơn trong việc giúp đỡ những xứ nghèo, bằng không điều đó xem ra là hà tiện hơn là khôn ngoan