Xây Dựng Nước Trời
Mt 16,13-19.
Hồi xưa Đức Giêsu Kitô bằng xương bằng thịt, sống giữa dân chúng nhiều năm, làm nhiều phép lạ lẫy lừng, dạy nhiều điều giáo lý cao siêu và nhất là nêu gương sáng đời sống cao vời. Dân chúng đó đã được chuẩn bị từng bao nhiêu thế kỷ để có thể nhận ra Đức Kitô. Thế nhưng bài Phúc Âm hôm nay cho thấy, người ta không nhận ra Đức Kitô, có người gọi Ngài là Gioan Tẩy giả tái sinh, người khác cho là Êlia hay Giêrêmia, cùng lắm Ngài là một tiên tri. Chỉ có thánh Phêrô tuyên xưng: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa”. Nhưng khi vừa nghe lời tuyên xưng ấy, Đức Kitô đã nói ngay: “Điều con vừa tuyên xưng không phải do con, mà do Cha trên trời soi sáng cho con”.
Những chi tiết trên đây cho thấy dư luận quần chúng về Đức Kitô rất đa dạng, rất phức tạp. Nhưng có một điều đáng lấy làm lạ là Đức Kitô biết rõ tình hình như vậy, nhưng Ngài vẫn bình tĩnh, không nôn nóng gì, không làm một cái gì có tính cách gây áp lực, kể cả áp lực tâm lý, hầu giúp cho dân chúng tin nhận Ngài. Trái lại, Ngài vẫn bình tĩnh đồng hành với lịch sử đầy phức tạp, Ngài vẫn yêu thương mọi người trong lịch sử đó, Ngài vẫn phục vụ mọi người trong hoàn cảnh đa dạng đó. Có một điều còn đáng ngạc nhiên hơn, đó là để làm chứng Ngài là Đấng Cha trên trời sai xuống thế gian, Đức Kitô đã không dùng những cách mà người đời quen dùng như là: quyền lực, tiền bạc, phô trương. Trái lại, Ngài dùng một đời sống rất khiêm hạ: Ngài sống bé mọn như một kẻ thấp hèn nhất, Ngài phục vụ con người như kẻ đầy tớ, Ngài sống chan hoà, nghèo khó, khiêm tốn, đầy yêu thương tha thứ.
Tôi có cảm tưởng là mục đích xây dựng Nước Trời của Đức Kitô là để giúp con người thay đổi nếp sống, biết yêu thương nhau, biết sống khiêm nhường, biết sống cởi mở. Và với những đức tính đó, con người sẽ dễ đón nhận Nước Trời và đón nhận sự sống của Thiên Chúa là tình yêu. Và tôi có cảm tưởng rằng Đức Kitô, khi thấy những ai, mặc dầu không nhận biết Ngài vì vô tình, nhưng sống đời sống luân lý tốt đẹp, nhất là khiêm nhường, bác ái, thì Ngài nhận họ như là những kẻ đã thuộc về Ngài, đã ở trong tình thương của Ngài, đã được Ngài cứu độ. Và thực như vậy, Phúc Âm dạy rằng đến ngày phán xét, Đức Kitô sẽ phán xét mọi người, phân biệt kẻ lành kẻ dữ trên tiêu chuẩn bác ái mà thôi.
Với những nhận xét trên đây rút ra từ bài Phúc Âm hôm nay, tôi đang nhìn cuộc lễ khánh thành nhà thờ Nhơn Mỹ. Tôi nhìn thấy nhà thờ này rất đẹp với những nét của nền văn hoá dân tộc. Tôi thấy bộ mặt trẻ trung của họ đạo với những nét mặt trẻ trung, năng động, cởi mở, với những giá trị trần thế chính đáng đem vào nhà thờ, vào cộng đoàn. Nhưng vẻ đẹp nhất, đẹp hơn cả, chính là những đức tính tốt trong lòng anh chị em. Đó là đức tính khiêm hạ, đức tính bác ái, đức tính yêu thương, chan hoà cởi mở. Tôi nghĩ đó là những cái đáng mừng nhất và sẽ tồn đọng bền vững. Đó cũng là những cái đang làm nên mùa xuân thiêng liêng, mùa xuân vĩnh cửu báo hiệu một Nước Trời đang đến trong tâm hồn chúng ta.
Tôi vui mừng một điều khác nữa là cung cách của anh chị em xây dựng cộng đoàn. Xây dựng một cộng đoàn bằng sự phát triển tình bác ái, chia sẻ trong nội bộ. Xây dựng cộng đoàn bằng cách mở cộng đoàn ra về phía địa phương do những liên hệ tốt, bác ái cởi mở. Xây dựng cộng đoàn bằng tinh thần hiệp thông, gắn bó với Đức Giám Mục giáo phận. Xây dựng cộng đoàn bằng cách chia sẻ trách nhiệm kẻ được sai đi với người có trách nhiệm trong giáo phận. Xây dựng cộng đoàn bằng bác ái dấn thân, bác ái chia sẻ, bác ái cởi mở, bác ái hiệp thông. Đó là những cái làm nên cộng đoàn và đó là yếu tố rất cần để làm cho cộng đoàn trở thành những ngọn lửa có sức làm cho sự sống của một họ đạo trở nên sáng, trở nên trẻ trung.
Tôi vui mừng vì lúc nãy, ông đại diện giáo dân đã nói lên nhận thức đó, khi ông nói rằng: Nhà thờ đẹp, nhưng nếu thiếu ánh sáng, thì sẽ thiếu tất cả. Đó là nhận thức rất đúng, sẽ đẩy mạnh việc xây dựng họ đạo trên những tính tốt, trong đó có đức ái là căn bản. Với tâm tình trên đây, tôi xin hợp với anh chị em tạ ơn Thiên Chúa. Tôi xin hợp với anh chị em để cám ơn tất cả những ân nhân xa gần. Tôi xin hợp với anh chị em để nhìn về tương lai. Tôi nghĩ rằng tương lai cần hơn hiện tại lúc bây giờ. Tương lai là ở hướng đi của họ đạo chúng ta biết phát triển đức ái, chia sẻ bao dung, cởi mở và dấn thân hiệp thông.
Xin anh chị em cùng với chúng tôi cầu nguyện thiết tha cho tương lai của họ đạo chúng ta được luôn vững vàng trong tay nhân từ của Đức Kitô và trong bàn tay yêu thương của Đức Mẹ Maria, bổn mạng họ đạo chúng ta. Amen.
Mt 16,13-19.
Hồi xưa Đức Giêsu Kitô bằng xương bằng thịt, sống giữa dân chúng nhiều năm, làm nhiều phép lạ lẫy lừng, dạy nhiều điều giáo lý cao siêu và nhất là nêu gương sáng đời sống cao vời. Dân chúng đó đã được chuẩn bị từng bao nhiêu thế kỷ để có thể nhận ra Đức Kitô. Thế nhưng bài Phúc Âm hôm nay cho thấy, người ta không nhận ra Đức Kitô, có người gọi Ngài là Gioan Tẩy giả tái sinh, người khác cho là Êlia hay Giêrêmia, cùng lắm Ngài là một tiên tri. Chỉ có thánh Phêrô tuyên xưng: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa”. Nhưng khi vừa nghe lời tuyên xưng ấy, Đức Kitô đã nói ngay: “Điều con vừa tuyên xưng không phải do con, mà do Cha trên trời soi sáng cho con”.
Những chi tiết trên đây cho thấy dư luận quần chúng về Đức Kitô rất đa dạng, rất phức tạp. Nhưng có một điều đáng lấy làm lạ là Đức Kitô biết rõ tình hình như vậy, nhưng Ngài vẫn bình tĩnh, không nôn nóng gì, không làm một cái gì có tính cách gây áp lực, kể cả áp lực tâm lý, hầu giúp cho dân chúng tin nhận Ngài. Trái lại, Ngài vẫn bình tĩnh đồng hành với lịch sử đầy phức tạp, Ngài vẫn yêu thương mọi người trong lịch sử đó, Ngài vẫn phục vụ mọi người trong hoàn cảnh đa dạng đó. Có một điều còn đáng ngạc nhiên hơn, đó là để làm chứng Ngài là Đấng Cha trên trời sai xuống thế gian, Đức Kitô đã không dùng những cách mà người đời quen dùng như là: quyền lực, tiền bạc, phô trương. Trái lại, Ngài dùng một đời sống rất khiêm hạ: Ngài sống bé mọn như một kẻ thấp hèn nhất, Ngài phục vụ con người như kẻ đầy tớ, Ngài sống chan hoà, nghèo khó, khiêm tốn, đầy yêu thương tha thứ.
Tôi có cảm tưởng là mục đích xây dựng Nước Trời của Đức Kitô là để giúp con người thay đổi nếp sống, biết yêu thương nhau, biết sống khiêm nhường, biết sống cởi mở. Và với những đức tính đó, con người sẽ dễ đón nhận Nước Trời và đón nhận sự sống của Thiên Chúa là tình yêu. Và tôi có cảm tưởng rằng Đức Kitô, khi thấy những ai, mặc dầu không nhận biết Ngài vì vô tình, nhưng sống đời sống luân lý tốt đẹp, nhất là khiêm nhường, bác ái, thì Ngài nhận họ như là những kẻ đã thuộc về Ngài, đã ở trong tình thương của Ngài, đã được Ngài cứu độ. Và thực như vậy, Phúc Âm dạy rằng đến ngày phán xét, Đức Kitô sẽ phán xét mọi người, phân biệt kẻ lành kẻ dữ trên tiêu chuẩn bác ái mà thôi.
Với những nhận xét trên đây rút ra từ bài Phúc Âm hôm nay, tôi đang nhìn cuộc lễ khánh thành nhà thờ Nhơn Mỹ. Tôi nhìn thấy nhà thờ này rất đẹp với những nét của nền văn hoá dân tộc. Tôi thấy bộ mặt trẻ trung của họ đạo với những nét mặt trẻ trung, năng động, cởi mở, với những giá trị trần thế chính đáng đem vào nhà thờ, vào cộng đoàn. Nhưng vẻ đẹp nhất, đẹp hơn cả, chính là những đức tính tốt trong lòng anh chị em. Đó là đức tính khiêm hạ, đức tính bác ái, đức tính yêu thương, chan hoà cởi mở. Tôi nghĩ đó là những cái đáng mừng nhất và sẽ tồn đọng bền vững. Đó cũng là những cái đang làm nên mùa xuân thiêng liêng, mùa xuân vĩnh cửu báo hiệu một Nước Trời đang đến trong tâm hồn chúng ta.
Tôi vui mừng một điều khác nữa là cung cách của anh chị em xây dựng cộng đoàn. Xây dựng một cộng đoàn bằng sự phát triển tình bác ái, chia sẻ trong nội bộ. Xây dựng cộng đoàn bằng cách mở cộng đoàn ra về phía địa phương do những liên hệ tốt, bác ái cởi mở. Xây dựng cộng đoàn bằng tinh thần hiệp thông, gắn bó với Đức Giám Mục giáo phận. Xây dựng cộng đoàn bằng cách chia sẻ trách nhiệm kẻ được sai đi với người có trách nhiệm trong giáo phận. Xây dựng cộng đoàn bằng bác ái dấn thân, bác ái chia sẻ, bác ái cởi mở, bác ái hiệp thông. Đó là những cái làm nên cộng đoàn và đó là yếu tố rất cần để làm cho cộng đoàn trở thành những ngọn lửa có sức làm cho sự sống của một họ đạo trở nên sáng, trở nên trẻ trung.
Tôi vui mừng vì lúc nãy, ông đại diện giáo dân đã nói lên nhận thức đó, khi ông nói rằng: Nhà thờ đẹp, nhưng nếu thiếu ánh sáng, thì sẽ thiếu tất cả. Đó là nhận thức rất đúng, sẽ đẩy mạnh việc xây dựng họ đạo trên những tính tốt, trong đó có đức ái là căn bản. Với tâm tình trên đây, tôi xin hợp với anh chị em tạ ơn Thiên Chúa. Tôi xin hợp với anh chị em để cám ơn tất cả những ân nhân xa gần. Tôi xin hợp với anh chị em để nhìn về tương lai. Tôi nghĩ rằng tương lai cần hơn hiện tại lúc bây giờ. Tương lai là ở hướng đi của họ đạo chúng ta biết phát triển đức ái, chia sẻ bao dung, cởi mở và dấn thân hiệp thông.
Xin anh chị em cùng với chúng tôi cầu nguyện thiết tha cho tương lai của họ đạo chúng ta được luôn vững vàng trong tay nhân từ của Đức Kitô và trong bàn tay yêu thương của Đức Mẹ Maria, bổn mạng họ đạo chúng ta. Amen.