THƠ CỪƠI NHẠO ĐÔNG GIA
Bao tú tài ở Thái Nguyên dạy học tại một nhà phú ông họ Đông.
Đông gia rất hà tiện. Mùa đông đến ông ta tặng cho người thân một con chó nhỏ làm quà, và người thân này cũng rất hà tiện, qua mấy ngày sau liền đem con chó nhỏ đã nấu chín làm quà tặng lại.
Đông gia mời Bao tú tài nhập tiệc nhậu thịt chó, và ra lệnh cho anh ta lấy việc ấy làm một bài thơ. Bao tú tài ngâm lớn : "Chó nhỏ đi chó nhỏ lại đến, hai nhà thân thuộc không cùng đi ; hệt như tiểu sinh đi khoa cử, tú tài đi tú tài lại đến".
(Sự Lâm Quảng kí)
Suy tư :
Thời nay người ta đua đòi theo kiểu văn minh của nước ngoài : thích nuôi chó làm kiểng, ra đường thích ôm một con chó nhỏ với bộ lông được sơn phết xanh đỏ, lại còn vuốt ve hôn hít hơn cả hôn con của mình !
Thời nay người ta đua nhau tặng quà trong những dịp sinh nhật của nhau, món quà càng giá trị thì cái sĩ diện của người tặng cũng như người nhận càng lớn, họ coi đó là chuẩn mực của sự giao tế hằng ngày, nhưng rất ít người đem quà giá trị tặng cho người hành khất bên vệ đường.
Chúa Giêsu là người nghèo đói đang ngửa tay xin cơm ăn bên lề đường ; Chúa Giêsu là người bị khinh chê tủi nhục nơi các ổ điếm ; Chúa Giêsu là người đang chạy trốn bom đạn bởi những người thích quyền lực và đấu tranh ; Chúa Giêsu đang âm thầm khóc tủi thân nơi những người lao động nước ngoài, và Chúa Giêsu là anh chị sinh viên nghèo ham học nơi kí túc xá đang làm bồi bàn trong các nhà hàng để kiếm tiền đóng học phí mà không đủ...
Tặng cho nhau những lời khách sáo trong ngày sinh nhật của mình, của bạn bè đâu có ích lợi gì cho nhau, bởi vì chính chúng ta quá quen thuộc với những lời trống không ấy, Thiên Chúa đều biết rất rõ những điều ấy hơn cả chúng ta. Hãy trao tặng nhau quả tim nhân ái và khoan dung trong những mốt đời thường, để được lại nhiều quả tim nhân ái khác.