CHUẨN BỊ ĐIẾU VĂN

N2T


Có một thư sinh hủ lậu, nhìn thấy ông quan nọ bị bệnh liền đến thăm, khi sắp chia tay thì để lại một bản thảo, cầm lên coi thì là một bài điếu văn đã viết sẵn.

Một ngày nọ, anh ta lại đi thăm một người bạn bị bệnh, người bạn vội vàng nói: “Đừng để hắn ta đi vào !” Sau khi lục xét, thấy anh ta không đem theo bài điếu văn thì mới cho vào thăm.

(Tiếu tiếu lục)

Suy tư:

Đi thăm bệnh nhân là đem niềm an ủi đến cho họ, và chia sẻ những đau khổ với hy vọng họ được mau bình phục, bởi vì ai đã từng bị bệnh mới thấy nhu cầu được có người để chia sẻ là điều cần thiết.

Người Ki-tô hữu xác tín rằng, đi thăm bệnh nhân là đi thăm Chúa Giê-su đang đau khổ nơi người bệnh, họ nhìn thấy Chúa Giê-su đang cô đơn, đang thiếu thốn, đang quằn quại nơi người bệnh, cho nên họ cũng hiệp thông với nổi đau buồn ấy như là kết hợp với sự đau khổ của Chúa Giê-su trên thánh giá vậy.

Không ai đi thăm bệnh mà cầu cho họ mau chết, hoặc chết quách cho rồi, chỉ có những người có lòng ghen ghét, thù hận mới làm như thế mà thôi.

Thăm bệnh nhân là thăm Chúa Giê-su.

An ủi bệnh nhân là an ủi Chúa Giê-su.

Người Ki-tô hữu không ai là không biết điều ấy.