NĂM ĐỨC CỦA BỆNH GHẺ
Trần Đại Khanh mắc bệnh ghẻ, cấp trên chế giễu anh ta.
Trần Đại Khanh nói : “Ngài không nên nhạo báng tôi. Loại bệnh này có năm đức tốt tôi có thể kể ra cho ngài nghe : không hại đến trên mặt, đó là nhân ; thích truyền nhiễm cho người khác, đó là nghĩa ; nó dạy người ta xoa tay gãi tung lên, đó là lễ ; sống ở trong khe của ngón tay, đó là trí ; đúng giờ thì ngứa ngáy, đó là tín !”
Cấp trên cười ha ha !
(Sự Lâm Quảng kí)
Suy tư :
Người cơ trí thì trong hoàn cảnh nào cũng có thể ứng biến, để : một là làm giảm bớt đi tình hình căng thẳng, hai là để khoá chặt lời châm biếm của người khác mà không làm cho họ phải rát mặt.
Sống trong một hoàn cảnh xã hội mà niềm tin vào Thiên Chúa của người Kitô hữu luôn bị thế lực của thế gian đe doạ, bắt bớ và tiêu diệt, thì người giáo dân càng cầu xin cho mình được ơn khôn ngoan nhiều hơn để đối phó, để làm giảm bớt đi tình hình đen tối cho niềm tin của mình.
Chỉ một bệnh ghẻ thôi mà Đại Khanh đã nhìn ra và gán cho con ghẻ những đức tính của con người thì quả là cơ trí. Cũng vậy, người Kitô hữu sống trong hoàn cảnh nào cũng có thể nhìn thấy Lời Chúa như là ngọn đèn soi sáng để sống cho phù hợp với hoàn cảnh thực tại :
- Trong sự giàu sang phú quý, chúng ta nhìn thấy Thiên Chúa đang cho phép chúng ta thay mặt Ngài để giúp đỡ những người nghèo khó.
- Trong cảnh nghèo đói, chúng ta nhìn thấy mình được diễm phúc chia sẻ thân phận nghèo hèn với Chúa Giêsu nơi hang lừa máng cỏ.
- Trong cảnh bị bắt bớ, chúng ta cảm nhận được niềm khổ đau với các thánh tử đạo cha ông của chúng ta, và chia sẻ niềm vui được chịu hi sinh vì đạo Chúa.
- Trong những khó khăn của cuộc sống hiện tại, chúng ta cậy trông vào ân sủng của Chúa Thánh Thần để “ngước mặt nhìn đời” với niềm tin, yêu và hi vọng vào Đấng đã vì yêu mà hiến dâng mạng sống cứu chuộc chúng ta là Đức Kitô.
Người Kitô hữu khôn ngoan là người biết nhìn thấy Lời Chúa và thánh ý của Ngài qua mọi hoàn cảnh của cuộc sống, để như hoa hướng dương họ luôn ngước trông về Lời Chúa là ánh sáng dẫn đường họ đi.