CHÚA NHẬT LỄ HIỆN XUỐNG B

(GA 15, 26)

Có phải Ngài là Thánh Linh không ? Xin đứng dậy. Liệu Ngài là ngọn lửa đại náo môn đệ trong phòng tiệc ly xin biểu hiện ? Họ đang sợ hãi ẩn lánh thế lực đạo đời vì cái chết của thày mình đấy ? Có phải Ngài là Thần khí gây sức mạnh cho mấy người Galilea không ? Vì bỗng nhiên họ từ nhát đảm chuyển sang mạnh bạo rao giảng Đấng chịu đóng đinh và sống lại cho đám đông Do thái ở sân đền thờ, làm náo động cả một thành phố ? Xin khẳng định mình. Liệu đúng Ngài thay đổi cuộc sống của vô vàn vô số tín hữu, đã can đảm làm chứng cho Đức Kitô Phục sinh ? Xin xuất đầu lộ diện : Chúng tôi chẳng thể chờ đợi lâu hơn ! Phải chính Ngài khuấy rối lương tâm thiên hạ để họ không ngủ quên trong tội lỗi mà trở về đường ngay nẻo chính ? Liệu có đúng chúng tôi khám phá ra Ngài thọc gậy bánh xe các tổ chức, các cơ chế trần tục, hướng dẫn họ theo ý muốn của Thiên Chúa ? Có đúng Ngài gợi hứng các công việc Bác ái yêu thương nơi sinh hoạt nhân loại ? Tóm lại Ngài chính là kẻ gây nên những náo lọan luân ly, phong hóa không ai có thể phủ nhận ? Đúng vậy Ngài thực hiện tất cả những hoạt động đó. Ngài là Đấng muôn hình vạn trạng như thần Sheva của An Độ. Ngài là sự hiện diện của Chúa Giêsu trong các công đoàn tín hữu, trong Hội thánh. Ngài làm tròn lời hứa của Chúa Giêsu: “Này đây Thày ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28, 20)

Vậy tại sao trong diễn từ cuối cùng, Chúa Giêsu lại mô tả Ngài cách khác: Đấng dịu ngọt, êm ái, Đấng bào chữa, Thần sự thật, Đấng an ủi, Đấng Đức Chúa Cha hứa ban. Thế ra Ngài linh họat đến vậy ư ? Vừa mạnh mẽ, oai quyền, vừa nhân hậu từ bi, vừa yêu thương ngọt ngào. Chúng con không thể đóng khung Ngài vào một ngôn từ nào cả. Theo thánh Gioan thuật lại lời Chúa Giêsu, xem ra Ngài là nguyên lý nội tại, thùc đẩy tín hữu nên thánh, nên trọn lành. Là gió, là bão, là ngọn lửa cháy trong tâm can con người, là kẻ dẫn đường cho những linh hồn quyết chí theo Đấng Cứu Thế, chứ đâu có ồn ào ngọan mục như các biểu tượng ? Ngài xem ra dịu dàng êm ái, âm thầm chứ đâu có hấp dẫn đám đông như ngày lễ Ngũ tuần ?

Thưa Thánh Thần, có lẽ Phaolô trong thư gửi công đoàn Galata mô tả tính chất của Ngài đúng hơn : Đấng kêu gọi anh em đến” tự do”. Vĩ đại quá, choáng ngợp quá : “tự do” là khát vọng ngàn đời của con tim nhân loại. Không dập tắt được, ngay cả cái chết. Người ta đã từng hô vang : Tự do hay là chết. Ngài đã nghe thấy tiếng kêu than ấy, cho nên đã gọi họ đến bến bờ “Tự do”. Tự do khỏi tội lỗi, khỏi xác thịt, khỏi lỗi lầm, khỏi nô lệ (trong muôn vàn hình thức của nó). Ngài đúng là sự hiện diện khác của Chúa Kytô, Đấng đã lấy máu mình giải phóng nhân loại. Thánh nhân còn thêm: Thánh Thần mang tình yêu của Thiên Chúa xuống cho mọi con tim, mọi cộng đòan Hội thánh. Từ sự mô tả này, chúng con có ấn tượng Ngài là nguồn mạch sự sống, là máng chuyển muôn ơn Chúa trong thực thể mỗi người chúng con. Do đó, chúng con có trách nhiệm dùng đời sống, lời nói, việc làm tỏ rõ tình yêu của Thiên Chúa cho thế giới nhiễu nhương này.

Lạy Ngôi Ba Thiên Chúa, Ngài là ai ? Sao mà vĩ đại thế ? Sao mà danh tiếng thế ? Mọi người mọi nơi từ hang cùng ngõ hẻm, đến thành thị phải biết đến Ngài, phải thờ phượng yêu mến Ngài để được hạnh phúc. Ngài đúng là gió mát, lửa thiêng chung quanh nhân loại, chung quanh Hội thánh. Không linh hồn nào được thiếu thốn gương mặt của Ngài. Ngài thâm nhập vào hữu thể từng người, như dầu thơm, nước mát làm tươi trẻ các linh hồn. Sự hiện diện của Ngài lặng lẽ, kiên trì, êm ái hướng dẫn chúng con từ bên trong, khi chúng con khao khát thánh thiện, ước mong Thiên Chúa và phục vụ tha nhân hằng ngày.

Tuy nhiên, những mô tả trên đều là cố gắng nhốt Thánh Thần vào não trạng con ngừơi, cố gắng định nghĩa Ngài ra sao, ở đâu và thế nào. Chúng ta sẽ hoàn toàn thất bại. Bởi “gió muốn thổi đi đâu thì thổi” (Ga 3, 7). Cố gắng của chúng ta, ngay cả của Kinh thánh so với thực chất của Thánh Linh thì chỉ là những phác họa bề mặt. Thánh Thần là một Màu Nhiệm, không thể hiểu, không thể mô tả. Cho nên, chỉ có lòng yêu mến, thờ lạy là đúng nhất. Cố gắng mô tả Thánh Thần trong một thể hiện thì giống như người ta gom gió vào bị. Một việc làm vô ích hoàn toàn. Những gì chúng ta rút ra được từ những mô tả trên chỉ mang ý nghĩa: Thánh Thần là quà tặng của Chúa Giêsu cho nhân loại qua mọi thời đại. Nó tăng cường đức tin qua những thử thách, giúp đỡ các cộng đòan vượt rào cản của văn hóa, sắc tộc, ngôn ngữ, giới tính và hiệp nhất mọi khác biệt để cùng nhau truyền bá Tin Mừng Chúa Giêsu bằng gương lành việc tốt.

Xin nhìn kỹ hơn vào các bài đọc hôm nay. Chúng đều tập trung vào Thánh Thần và các ơn huệ của Ngài. Mấy tuần gần đây, chúng ta được phụng vụ cho nghe nội dung Huấn Từ cuối cùng của Chúa Giêsu trong Phúc âm Gioan. Chúa Giêsu sửa sọan tâm lý các môn đệ cho việc Ngài ra đi, Ngài hứa không để các ông mồ côi, nhưng sẽ sai Thánh Thần đến với các ông. Thánh Thần mà Ngài gọi là Đấng Bảo trợ (Paraclitus) hay trạng sư. Nghĩa khác của Parclitus là kẻ an ủi, đỡ nâng. Chúng ta thử mường tượng, không có Chúa Giêsu các ông sẽ ra sao ? Làm được chi ? Cho nên sự hiện diện của Chúa Thánh Thần là tối cần thiết. Ngài sẽ an ủi, khích lệ các ông khi Chúa Giêsu vắng mặt. Đối với các ông, Thánh Thần là Chúa Giêsu khác. Ngài sẽ lấy những gì của Chúa Giêsu mà ban cho các ông, nói năng với các ông và các thế hệ tin hữu tương lai. Nghe lời khuyên bảo của Thánh Thần là nghe Chúa Giêsu.

Như vậy, Chúa Kytô hứa, sẽ trở lại với các ông bằng Thánh Thần. Đức Giêsu bị giới hạn bởi thân xác trần thế, thì Thánh Thần hoàn toàn tự do không hề bị giới hạn. Vậy thì Ngài ở trong mọi người đã lãnh nhận Chúa Giêsu. Hơn nữa những điều Chúa Giêsu không thể dạy dỗ các môn đệ trong thời của họ: “Thày còn nhiều điều phải nói với các con, nhưng bây giờ các con không thể chịu nổi.” Thì Thánh Thần sẽ tiếp tục công bố cho thế hệ mai sau, cho chúng ta và cho mọi linh hồn đến tận cùng thời gian. Cho nên, ngay lúc này, cũng như thời Chúa Giêsu hơn 2000 năm trước. Thánh Thần dạy dỗ Hội thánh từ kho tàng của Chúa Giêsu. Từ ấy đến nay, mọi sự đã thay đổi nhiều. Nhưng Thánh Thần là chiếc cầu nối tiếp công trình của Chúa Giêsu qua mọi thế hệ. Không thời nào phải thiếu thốn. Thời nào cũng có các môn đệ đầy Thần khí, mạnh dạn rao giảng Tin Mừng cho thế giới.

Khi còn ở với các môn đệ, Chúa Giêsu biết thế gian sẽ ghét cay ghét đắng họ. Họ sẽ bị đồng bào tẩy chay, các tư tế, thượng phẩm ghét bỏ và bách hại. Cho đến muôn đời các kẻ tin kính Ngài sẽ phải chung số phận. Thánh Thần sẽ kiện cường họ, ban cho họ nghị lực để vượt qua khó khăn. Họ sẽ khám phá ra rằng, tự thân chẳng thể chịu đựng nổi. Nhưng với Thánh Thần họ sẽ là các chiến sĩ, các anh hùng của Chúa Kytô. Thánh Thần sẽ đưa họ vào sự thật toàn vẹn, họ chinh phục và toàn thắng thế gian. Vì: “Sự thật sẽ giải phóng anh em” (Ga 17, 17). Thánh Thần sẽ hướng dẫn mọi linh hồn sống xứng đáng danh hiệu của mình và nhìn tỏ trách nhiệm phải sống ra sao, hành động thế nào trong mỗi thời đại của Hội thánh. Họ sẽ yêu mến mọi người như Chúa Giêsu truyền dạy với tấm lòng đơn sơ và chân thành.

Bài đọc Công vụ kể lại: Mọi người tề tựu trong ngày lễ Ngũ tuần, ngay cả các binh lính Rôma để nghe rao giảng phúc âm trong ngôn ngữ riêng của mình. Lễ Ngũ tuần có nghĩa 50 ngày sau lễ Vượt qua. Những người Do thái đạo đức lên đền thờ Giêrusalem để mừng lễ. Nguyên thủy, nó là lễ nông nghiệp. Người ta dâng kính Thiên Chúa những hoa màu ruộng đất, và cảm tạ Ngài vì những thu họach mùa màng. Nhưng cũng có nhiều ý nghĩa khác nữa. Người ta cảm tạ Thiên Chúa vì quà tặng Lề Luật ở núi Sinai. Đây là quà tặng vĩ đại Thiên Chúa ban cho dân tộc. Như vậy lễ 50 cũng được cử hành ân huệ được Thiên Chúa tuyển chọn và lập giao ước. Thời điểm Sinai là bước ngoặt lớn trong lịch sử Do thái. Đánh dấu một kinh nghiệm đặc thù khi Thiên Chúa chọn Israel làm dân Ngài. Đồng thời các dân tộc khác bị loại trừ khỏi giao ước.

Nhưng tại lễ Hiện Xuống của người tín hữu, Thánh Thần làm một công việc mới. Nó là thời gian cử hành mùa gặt thiêng liêng, rộng lớn hơn, đa dạng hơn, ý nghĩa hơn, thực chất hơn, mà Thiên Chúa, qua Thánh Thần gom góp một dân tộc mới. Các môn đệ được Thánh Thần thúc đẩy rao giảng và thực hiện các kỳ công của Thiên Chúa, nhờ đó Ngài thiết lập giao ước mới với Hội thánh, mở rộng cho hết mọi dân, mọi sắc tộc, ngôn ngữ, phong tục, văn hóa. Không giới hạn nào được đặt ra: “Kỳ quan của Thiên Chúa không còn giời hạn vào dân tộc Do thái nữa. Nó được công bố cho tòan thể địa cầu, nhờ dân tộc mới mà chúng ta được gọi là dân Thiên Chúa. Dân này có lối sống mới, phong hóa mới, xây dựng nên trời mới đất mới ngay trên cõi đời này” Như vậy là tin vui mừng cho nhân loại, đầy dẫy tội lỗi và khổ đau.

Cho nên, có những kẻ xấu miệng gọi chúng ta là người mộng mơ. giữa thanh thiên bạch nhật. Vâng đúng thế, như mục sư Luther King Jr tuyên bố: “Tôi có một giấc mơ” (I have a dream). Người tín hữu thực sự có một giấc mơ. Giấc mơ to lớn hơn của mục sư King nhiều. Chúng ta mơ đến một thế giới hòa bình, thánh thiện, không còn bạo lực, không còn áp bức chiến tranh, không còn tham lam mờ tối. Thế giới mọi người bình đẳng và yêu thương nhau. Thế giới trong đó các chính phủ chăm lo cho người nghèo đói, thấp cổ, bé miệng, vô gia cư, vô tổ ấm. Thế giới mọi người đủ ăn, đủ mặc, nước sạch, vệ sinh và các nhu cầu khác được đáp ứng tốt đẹp. Đối diện với các thảm cảnh hiện nay, người tín hữu tin cậy vào Chúa Phục sinh mà mơ mộng những giấc mơ lý tưởng nhưng hiện thực cho mọi người.

Việc này không phải là viển vông vì cũng là giấc mơ của Thiên Chúa. Ngài có đủ quyền năng để biến nó thành sự thật, cảm thấy được, sờ mó được. Ngày xưa Ngài đã làm những kỳ công, ngày nay tại sao không ? Cho nên lễ hôm nay, nhắc nhở các tín hữu bổn phận của mình. Thiên Chúa không hề thất vọng với chúng ta, với thế giới. Ngài tiếp tục đổ ân huệ, đổ Thánh Thần xuống trên mọi linh hồn. Thúc đẩy họ hòan thành giấc mơ của Ngài bằng nhiều ngôn ngữ và hành động hơn những điều Công vụ kể hôm nay. A men.