HAI NAM TƯƠNG PHỐI

Huyện Thư có miếu Đỗ Xả Di (Đỗ Phủ đã phụ trách Xả Di), người đời sau truyền lại gọi là “Đổ thập thê” (mười bà vợ của họ Đổ) bèn nặn đất sét làm tượng một người phụ nữ đặt trong miếu.

Những người hay vẽ chuyện ở trong thành đều nghĩ rằng "tướng công Ngũ Toát Tu" cô đơn không có người phối ngẫu, bèn đem “Đỗ thập thê” qua để kết thành phu phụ.

Thật ra "Ngũ Toát Tu" cũng là "Ngũ Tử Tư" (Quan đại phu thời Xuân-Thu của nước Ngô) chỉ đọc sai mà thôi.

(Quy Điền lục)

Suy tư :

Các trẻ em vừa mới được rước lễ lần đầu cãi nhau về các thiên thần. Có em thì nói không phải là thiên thần mà là thiên sứ, có em thì nói không phải là thiên sứ mà là thiên thần, còn có em thì nói không phải là thiên sứ cũng không phải là thiên thần, mà là sứ thần. Nhưng thật ra, thiên sứ, thiên thần hay sứ thần cũng là thiên thần của Thiên Chúa mà thôi.

Trong đời sống tín ngưỡng, có những lúc chúng ta cũng như các trẻ em không phân biệt được đâu là cái đem lại sự sống đời đời, đâu là cái khiến chúng ta phải chết đời đời, chúng ta gộp hai cái làm một, lẫn lộn với nhau rồi tuyên bố : đạo đời kết hợp. Đúng là phải đạo đời kết hợp, nhưng kết hợp như thế nào khi có người Kitô hữu nói rằng, lễ lạc (thánh lễ) là do Giáo Hội bày vẽ ra, chứ Chúa Giêsu không hề làm như thế trong Phúc Âm, cho nên ngày chủ nhật và các ngày lễ trọng khác, cứ đi làm việc kiếm tiền, không cần đi tham dự thánh lễ, chỉ cần tấm lòng là Chúa nhậm lời (!) ; hoặc có người còn nói rằng, đi xưng tội là chuyện do Giáo Hội bày ra, Chúa cần tấm lòng thống hối ăn năn, cho nên chỉ cần thống hối là được Chúa tha tội, cần chi phải vào toà giải tội thú tội với mấy ông linh mục cũng tội lỗi như ai vậy (!?).vân vân và vân vân...

Thật tội nghiệp cho chúng ta, khi chúng ta gộp trí khôn hèn kém của mình với tình yêu vô cùng thượng trí của Thiên Chúa làm một, chúng ta đem cái ích kỉ nhỏ nhen của mình gộp lại với sự quảng đại to lớn của Thiên Chúa làm một. Đạo đời kết hợp để chúng ta nên thánh, khi chúng ta cố tâm xây dựng một xã hội đời nầy tốt đẹp theo ý của Thiên Chúa, chứ không phải đạo đời kết hợp để rồi chúng ta đem cái lí luận quá ư là con ngừơi của chúng ta để phản bác những điều mà Giáo Hội Công Giáo –Mẹ của chúng ta- dạy bảo để con cái được sự sống đời đời.

Đừng gộp việc đạo và việc đời làm một, bởi vì của Cêsar thì trả cho Cêsar, của Thiên Chúa thì trả cho Thiên Chúa (Mt 22, 21b), nhưng cần phải phân biệt rõ ràng đâu là việc của Thiên Chúa trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.