Chúa Nhật 1 Mùa Vọng , B
Mt 13, 33-37
Mùa vọng (adventus, ad + venire): Mùa chuẩn bị và tiền cảm Thiên Chúa giáng thế làm người. Các bài đọc đều công bố Ngài liên tục viếng thăm nhân loại. Chu kỳ 3 năm phụng vụ A, B, C có chung một dàn bài: Chúa Giêsu sẽ trở lại (CN I). Ngài đến hôm nay (CN 2,3). Ngài đã đến rồi (CN 4). Và như mùa Giáng Sinh có ca đoàn riêng của mình, thì mùa vọng cũng cò hội hát riêng. Đơn ca là Chúa Hài đồng, thánh Gioan tiền hô, song ca là Đức Mẹ, thánh Giuse, thiên thần Gabriel, bà Elizabeth, ông Zacaria. Ban phụ hoạ gồm tiên tri Isaia, Giêrêmia, Baruch, Sophonia, Mikha, Phaolô, 2 Phêrô, Do thái và Giacôbê. Ngoài ra, nếu mùa chay là mùa khổ chế, hãm dẹp xác thịt, yên lặng suy gẫm, thống hối, ăn năn, đền tội thì mùa vọng kêu gọi canh thức, đợi trông và hát ca. "Hãy ngóng chờ ngày trọng đại" Hãy chuẩn bị đường lối Chúa "Hãy vui lên, tôi nhắc lại, hãy vui lên.."
" Chúng ta được nghe những điệu ca hát của Isaia, Đức Maria và Zacharia. Như vậy mùa vọng đầy ắp cảm thán, ngạc nhiên và vui mừng: Chúa đã đến, Ngài đang hiện diện, Ngài sẽ đến trong vinh quang. Mùa vọng được rao giảng tương quan với Giáng Sinh. Chúng ta được mời gọi sẵn sàng tỉnh thức để nhận ra Thiên Chúa làm người giữa nhân loại. Mùa tràn đầy bức súc và nhậy cảm sự hiện diện của Thượng đế. Và nhất là nó lôi kéo trí lòng chúng ta về một biến cố cực kỳ quan trọng của năm nay 2002: Sinh Nhật Chúa Cứu Thế." James A. Wallace.
Thưa quí vị,
Bài đọc 1 đặt chúng ta vào hoàn cảnh lời cầu nguyện tha thiết của tiên tri Isaia trong thời buổi khốn cùng, tưởng chừng như sự tàn phá đền thờ Giêrusalem bởi tay vua ngoại giáo Na-bu-cô-đô-nô-sô chưa đủ, những sự cướp bóc khác đang rình chờ dân Chúa! Nhất định phải kêu xin cho được sự can thiệp thần linh của Thượng đế: "Phải chi Ngài xé trời mà ngự xuống".
Tương tự, mùa Vọng năm nay cũng đặt chúng ta và toàn thể thế giới trong hoàn cảnh bất an, đúng như năm ngoái ngay sau biến cố ngày 11-9: Chiến tranh, tin đồn về chiến tranh đang sôi sực khắp mọi miền đất nước, Người ta bàn tán, người ta sợ hãi. Tấn công quân sự và khủng bố trả đũa, người ta cảm thấy dễ bị tổn thương mặc dầu sức mạnh võ khí là vô địch! Nghèo khổ và vô gia cư nhanh chóng gia tăng trên khắp các đường phố, thành thị, thôn quê. Mặt khác, tệ nạn xã hội không hề sút giảm: Ma tuý, bạo hành ở trường học, gia đình, cưỡng bức phụ nữ, hài nhi, hoà bình tan vỡ, gian lận tiền bạc, aids... bảng liệt kê gần như vô tận.
Cho nên, mùa vọng năm nay chúng ta cũng phải ngước mắt trông lên Thiên Chúa với tâm hồn xao xuyến, bất an. Không phải để chúng ta chóng thoát khỏi đấu tranh hay loạn lạc hoặc để trông thấy một thế giới tốt đẹp hơn cho mọi người, nhưng để cảnh giác chống lại các thế hệ tối tăm. Nhiều khi nhân loại xem ra không hợp lý. Sau các cố gắng, lời nói, việc làm của chúng ta, thế giới có chi đổi khác? Cuộc chống đối giữa ông khổng lồ Goliat và chàng thanh niên Davit vẫn bất xứng. Sự dữ xem ra vẫn vượt xa thánh thiện. Ông khổng lồ xem ra vẫn thắng thế! Cho nên mùa vọng này đòi hỏi chúng ta trả lời dứt khoát vấn nạn căn bản. Liệu chúng ta có còn vững vàng cậy trông vào Thiên Chúa? Đấng luôn trung tín và cuối cùng lôi kéo chúng ta vào vòng tay yêu thương vĩnh hằng của Ngài không?
Thực tế, các bài đọc sách thánh và phụng vụ đều kêu gọi như vậy! Chúng luôn đốt cháy niềm hy vọng vào sự cứu thoát của Đức Chúa Trời, bất kể các đe doạ khủng khiếp từ tình hình chính trị, tôn giáo, kinh tế hay đổ vỡ gia đình. Mùa vọng không dìm chúng ta vào quá khứ để hối tiếc thời vàng son hoặc quá khứ êm ả. Nó thôi thúc nhìn về tương lai.
Isaia là một gương sáng tuyệt hảo. Ông mở lối vào mùa vọng cho toàn thể Hội thánh. Ông trà trộn vào đám đông tín hữu hôm nay để gióng lên lời than vãn với Đấng Tối Cao. Ông gọi tên, chỉ điểm cho Ngài những thiếu thốn và bất lực của nhân loại. Ông là hình ảnh xứng hợp nhất cho mùa vọng, xác lập âm thể để chúng ta ca cẩm canh thâu những ngày tháng này. Chúng ta quờ quạng và vấp ngã trong đêm tối. Ông nói lên những nhu cầu và bất mãn của loài người trước tôn nhan Thượng đế, với giọng điệu của một ngôn sứ chính danh ông ta thán: "Lạy Đức Chúa, tại sao Ngài lại để chúng con lạc xa đường lối Ngài? Tại sao Ngài làm cho tâm hồn chúng con ra chai đá, chẳng còn biết kính sợ Ngài?"
Vào thời tiên tri Isaia, người ta tin tưởng rằng bất cứ điều gì tốt, xấu, đều đến từ bàn tay Thiên Chúa. Vì vậy nếu Ngài ngoảnh mặt đi, hay rút tay lại, loài người sẽ rơi ngay vào vòng kiểm toả của lỗi lầm. Nói thay cho dân chúng, vị ngôn sứ kêu gào: " Xin Ngài mau trở lại, phải chi Ngài xé trời ngự xuống, cho núi non rung chuyển trước Thánh Nhan mà ngự xuống..." Cùng với toàn dân ông cầu xin Thượng đế, Thiên Chúa của Tổ tiên, vất bỏ toàn bộ những cản trở chia rẽ họ với Ngài, nhất là đừng để họ lầm đường lạc lối "lang thang" trong thung lũng tội lỗi, tối tăm. Dù rằng quá khứ Ngài đã mang tai, giáng hoạ xuống tổ tiên, thì cũng xin dùng những hình phạt đó mà cảnh tỉnh toàn dân để họ quay trở về với Ngài mà được cứu rỗi: "Kìa Ngài phẫn nộ, vì tội lỗi chúng con, nhưng khi mãi đi theo các đường lối của Ngài, chúng con sẽ được cứu thoát." Những điều mà tự thân, họ không thể làm được, bây giờ họ cầu khẩn Thiên Chúa thự hiện cho họ. Đó là lập lại mối tương giao thắm thiết giữa người thợ gốm và đất sét: "Lạy Đức Chúa, Ngài là Cha chúng con, chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Ngài, chính tay Ngài đã làm ra tất cả chúng con."
Thế thì ngôn sứ Isaia đã cầu xin thế nào cho những người tân thời hôm nay? Xin hãy nhìn lại kiểu cách chúng ta sống và đối xử với nhau: quá ích kỷ, thu mình vào các lâu đài tiện nghi, nhung lụa, bỏ quên hàng xóm láng giềng, khai thác yếu kém của kẻ khác, nhất là của những người đói khổ, phá huỷ môi trường, tài nguyên thiên nhiên vì lợi ích cá nhân, hiệp hội, công ty... Chúng ta đã trở nên lòng chai dạ đá, chẳng còn biết kính sợ Đức Chúa, Thiên Chúa của vũ trụ và nhận loại!
Với con mắt nhìn qua lịch sử, tiên tri Isaia đã kêu cầu Thượng đế bằng danh hiệu : "Đấng Cứu độ chúng con", hy vọng Ngài tiếp tục dơ tay lôi kéo chúng ta từ "không phải dân Ta" thành dòng tộc thánh thiện của Ngài. Từ khi ấy đến nay, thời gian và văn hoá đã đổi khác nhiều, nhưng tiếng nói của vị ngôn sứ vẫn còn nguyên giá trị. Ngài công nhận Thiên Chúa có đầy đủ chứng cớ để nổi cơn thịnh nộ. Bởi chúng ta là những kẻ đầy mình tội lỗi. Nhưng trong giọng điệu thành khẩn của vị ngôn sứ chúng ta nhận ra lòng cậy trông vững vàng, cậy trông khi nào đó, Thượng đế sẽ "xé trời ngự đến" tiêu huỷ mọi binh khí tự vệ chúng ta dựng nên chung quanh mình để chia rẽ bản thân với Đấng tối cao, quốc gia này với quốc gia khác, màu da này với màu da khác, đàn ông khỏi đàn bà, kẻ giàu khỏi người nghèo, tôn giáo này với tôn giáo khác, già khỏi trẻ, khoẻ mạnh khỏi yếu đau.
Xin hãy cùng hiệp lời với Isaia kêu cầu Chúa xé lòng trí chúng ta trong mùa vọng này, gạt bỏ những cản trở, để có thể lớn mạnh, trở thành những trái tim to lớn quảng đại, có khả năng yêu thương và thông cảm.
Trong bản văn hôm nay có một từ đầy an ủi. Sau khi đã liệt kê hậu quả ghê gớm sinh ra bởi tội lỗi, bất trung, những hình phạt đúng lý, đúng danh dân Israel phải gánh chịu, vị ngôn sứ viết: "Thế nhưng...", âm hưởng của nó còn vang vọng mãi cho tới nay, trong linh hồn các người đón chờ mùa Vọng. "Thế nhưng, Ngài là Cha chúng con, chúng con là đất sét, thợ gốm là Ngài. Chính tay Ngài đã nặn ra tất cả." Do đó, từ nay, mặc dầu có những giới hạn, thiếu xót, thiển cận, yếu đuối hoặc trăm nghìn tội lỗi khác chống lại chúng ta (cá nhân hay tập thể, quốc gia hay giáo hội...) và làm cho Thiên Chúa nổi giận, chúng ta vẫn có thể dâng lời cầu nguyện với hai từ phát sinh nhiều hy vọng: "Thế nhưng...", để nhắc nhở chúng ta vẫn là Dân Thiên Chúa. Ngài đã đầu tư vào dân này, biết bao của cải, ân huệ... Ngài đã hạ sinh làm người, chịu chết để cứu chuộc nhân loại. Giêsu là dấu chỉ Thiên Chúa không bỏ rơi loài người, mặc dầu tội lội. Như vậy, Ngài là " Thiên Chúa thế nhưng" cứu giúp những ai đang vật lộn trong vòng xoáy hư vong.
Bài đọc Tin mừng là một dụ ngôn nhỏ, có thể tìm thấy phiên bản song song trong Matthêo và Luca. Tuần 33A vừa qua chúng ta đã có cơ hội khai triển dụ ngôn của thánh Matthêo. Nhưng bản văn của thánh Marcô có nhiều màu sắc rực rỡ hơn. Sự kiện trở lại của ông chủ vẫn là chắc chắn, giờ giấc còn nằm trong bí ẩn, nhưng thánh Marcô đã ghi thêm bốn khắc chờ đợi. Đó là: lúc chập tối, nửa đêm, khi gà gáy, và tảng sáng. Tức từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng hôm sau. Mỗi khắc ba giờ đồng hồ. Người gác cửa có nhiệm vụ đặc biệt hơn: phải mở cổng cho ông chủ bất cứ giờ giấc nào, dù là nửa đêm. Những người đầy tớ trung thành hay xấu nết ở Phúc âm khác, trong Tin mừng Marcô là tỉnh thức hay ngủ mê, lời lẽ nhẹ nhàng hơn. Dù sao, áp dụng vào đời sống thiêng liêng vẫn là một! Mùa vọng này chúng ta luôn phải cảnh gác, mong chờ Chúa đến để có thể nhận ra Ngài và mở cửa cõi lòng để Ngài ngự vào trái tim mỗi người, không để Ngài đứng ngoài gõ cửa lâu giờ, khiến Ngài nổi giận.
Tóm lại, nét nổi bật trong mùa này là "Tỉnh thức đợi chờ" bằng những công việc từ bi hỷ xả, công bình bác ái, cổ võ hiệp nhất, thương yêu, cảm thương những người nghèo đói, hoạn nạn. Chúng ta có đủ bằng chứng để Thiên Chúa trừng phạt. "Thế nhưng"... Ngài không hề quên những mối liên hệ mà Ngài đã ký kết giao ước với chúng ta. Chúng ta cảm nghiệm được điều này trong tình thương của Đức Giêsu, nhất là trong bí tích Thánh Thể, Thiên Chúa đã mặc lấy xác thịt trong thân phận loài người, sống giữa chúng ta, rao giảng sự thật cứu rỗi, lôi kéo chúng ta khỏi lạc lõng trong những đường nẻo gian dối, học thuyết nọ, triết lý kia.
Cúi xin Mình Máu thánh Chúa trong bữa tiệc long trọng hôm nay xé rách mọi bức màn còn che phủ đôi mắt chúng ta, ngõ hầu có thể nhìn thấy Chúa tỏ tường trong những con người bé nhỏ nhất, khốn nạn nhất của xã hội. Amen.
Mt 13, 33-37
Mùa vọng (adventus, ad + venire): Mùa chuẩn bị và tiền cảm Thiên Chúa giáng thế làm người. Các bài đọc đều công bố Ngài liên tục viếng thăm nhân loại. Chu kỳ 3 năm phụng vụ A, B, C có chung một dàn bài: Chúa Giêsu sẽ trở lại (CN I). Ngài đến hôm nay (CN 2,3). Ngài đã đến rồi (CN 4). Và như mùa Giáng Sinh có ca đoàn riêng của mình, thì mùa vọng cũng cò hội hát riêng. Đơn ca là Chúa Hài đồng, thánh Gioan tiền hô, song ca là Đức Mẹ, thánh Giuse, thiên thần Gabriel, bà Elizabeth, ông Zacaria. Ban phụ hoạ gồm tiên tri Isaia, Giêrêmia, Baruch, Sophonia, Mikha, Phaolô, 2 Phêrô, Do thái và Giacôbê. Ngoài ra, nếu mùa chay là mùa khổ chế, hãm dẹp xác thịt, yên lặng suy gẫm, thống hối, ăn năn, đền tội thì mùa vọng kêu gọi canh thức, đợi trông và hát ca. "Hãy ngóng chờ ngày trọng đại" Hãy chuẩn bị đường lối Chúa "Hãy vui lên, tôi nhắc lại, hãy vui lên.."
" Chúng ta được nghe những điệu ca hát của Isaia, Đức Maria và Zacharia. Như vậy mùa vọng đầy ắp cảm thán, ngạc nhiên và vui mừng: Chúa đã đến, Ngài đang hiện diện, Ngài sẽ đến trong vinh quang. Mùa vọng được rao giảng tương quan với Giáng Sinh. Chúng ta được mời gọi sẵn sàng tỉnh thức để nhận ra Thiên Chúa làm người giữa nhân loại. Mùa tràn đầy bức súc và nhậy cảm sự hiện diện của Thượng đế. Và nhất là nó lôi kéo trí lòng chúng ta về một biến cố cực kỳ quan trọng của năm nay 2002: Sinh Nhật Chúa Cứu Thế." James A. Wallace.
Thưa quí vị,
Bài đọc 1 đặt chúng ta vào hoàn cảnh lời cầu nguyện tha thiết của tiên tri Isaia trong thời buổi khốn cùng, tưởng chừng như sự tàn phá đền thờ Giêrusalem bởi tay vua ngoại giáo Na-bu-cô-đô-nô-sô chưa đủ, những sự cướp bóc khác đang rình chờ dân Chúa! Nhất định phải kêu xin cho được sự can thiệp thần linh của Thượng đế: "Phải chi Ngài xé trời mà ngự xuống".
Tương tự, mùa Vọng năm nay cũng đặt chúng ta và toàn thể thế giới trong hoàn cảnh bất an, đúng như năm ngoái ngay sau biến cố ngày 11-9: Chiến tranh, tin đồn về chiến tranh đang sôi sực khắp mọi miền đất nước, Người ta bàn tán, người ta sợ hãi. Tấn công quân sự và khủng bố trả đũa, người ta cảm thấy dễ bị tổn thương mặc dầu sức mạnh võ khí là vô địch! Nghèo khổ và vô gia cư nhanh chóng gia tăng trên khắp các đường phố, thành thị, thôn quê. Mặt khác, tệ nạn xã hội không hề sút giảm: Ma tuý, bạo hành ở trường học, gia đình, cưỡng bức phụ nữ, hài nhi, hoà bình tan vỡ, gian lận tiền bạc, aids... bảng liệt kê gần như vô tận.
Cho nên, mùa vọng năm nay chúng ta cũng phải ngước mắt trông lên Thiên Chúa với tâm hồn xao xuyến, bất an. Không phải để chúng ta chóng thoát khỏi đấu tranh hay loạn lạc hoặc để trông thấy một thế giới tốt đẹp hơn cho mọi người, nhưng để cảnh giác chống lại các thế hệ tối tăm. Nhiều khi nhân loại xem ra không hợp lý. Sau các cố gắng, lời nói, việc làm của chúng ta, thế giới có chi đổi khác? Cuộc chống đối giữa ông khổng lồ Goliat và chàng thanh niên Davit vẫn bất xứng. Sự dữ xem ra vẫn vượt xa thánh thiện. Ông khổng lồ xem ra vẫn thắng thế! Cho nên mùa vọng này đòi hỏi chúng ta trả lời dứt khoát vấn nạn căn bản. Liệu chúng ta có còn vững vàng cậy trông vào Thiên Chúa? Đấng luôn trung tín và cuối cùng lôi kéo chúng ta vào vòng tay yêu thương vĩnh hằng của Ngài không?
Thực tế, các bài đọc sách thánh và phụng vụ đều kêu gọi như vậy! Chúng luôn đốt cháy niềm hy vọng vào sự cứu thoát của Đức Chúa Trời, bất kể các đe doạ khủng khiếp từ tình hình chính trị, tôn giáo, kinh tế hay đổ vỡ gia đình. Mùa vọng không dìm chúng ta vào quá khứ để hối tiếc thời vàng son hoặc quá khứ êm ả. Nó thôi thúc nhìn về tương lai.
Isaia là một gương sáng tuyệt hảo. Ông mở lối vào mùa vọng cho toàn thể Hội thánh. Ông trà trộn vào đám đông tín hữu hôm nay để gióng lên lời than vãn với Đấng Tối Cao. Ông gọi tên, chỉ điểm cho Ngài những thiếu thốn và bất lực của nhân loại. Ông là hình ảnh xứng hợp nhất cho mùa vọng, xác lập âm thể để chúng ta ca cẩm canh thâu những ngày tháng này. Chúng ta quờ quạng và vấp ngã trong đêm tối. Ông nói lên những nhu cầu và bất mãn của loài người trước tôn nhan Thượng đế, với giọng điệu của một ngôn sứ chính danh ông ta thán: "Lạy Đức Chúa, tại sao Ngài lại để chúng con lạc xa đường lối Ngài? Tại sao Ngài làm cho tâm hồn chúng con ra chai đá, chẳng còn biết kính sợ Ngài?"
Vào thời tiên tri Isaia, người ta tin tưởng rằng bất cứ điều gì tốt, xấu, đều đến từ bàn tay Thiên Chúa. Vì vậy nếu Ngài ngoảnh mặt đi, hay rút tay lại, loài người sẽ rơi ngay vào vòng kiểm toả của lỗi lầm. Nói thay cho dân chúng, vị ngôn sứ kêu gào: " Xin Ngài mau trở lại, phải chi Ngài xé trời ngự xuống, cho núi non rung chuyển trước Thánh Nhan mà ngự xuống..." Cùng với toàn dân ông cầu xin Thượng đế, Thiên Chúa của Tổ tiên, vất bỏ toàn bộ những cản trở chia rẽ họ với Ngài, nhất là đừng để họ lầm đường lạc lối "lang thang" trong thung lũng tội lỗi, tối tăm. Dù rằng quá khứ Ngài đã mang tai, giáng hoạ xuống tổ tiên, thì cũng xin dùng những hình phạt đó mà cảnh tỉnh toàn dân để họ quay trở về với Ngài mà được cứu rỗi: "Kìa Ngài phẫn nộ, vì tội lỗi chúng con, nhưng khi mãi đi theo các đường lối của Ngài, chúng con sẽ được cứu thoát." Những điều mà tự thân, họ không thể làm được, bây giờ họ cầu khẩn Thiên Chúa thự hiện cho họ. Đó là lập lại mối tương giao thắm thiết giữa người thợ gốm và đất sét: "Lạy Đức Chúa, Ngài là Cha chúng con, chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Ngài, chính tay Ngài đã làm ra tất cả chúng con."
Thế thì ngôn sứ Isaia đã cầu xin thế nào cho những người tân thời hôm nay? Xin hãy nhìn lại kiểu cách chúng ta sống và đối xử với nhau: quá ích kỷ, thu mình vào các lâu đài tiện nghi, nhung lụa, bỏ quên hàng xóm láng giềng, khai thác yếu kém của kẻ khác, nhất là của những người đói khổ, phá huỷ môi trường, tài nguyên thiên nhiên vì lợi ích cá nhân, hiệp hội, công ty... Chúng ta đã trở nên lòng chai dạ đá, chẳng còn biết kính sợ Đức Chúa, Thiên Chúa của vũ trụ và nhận loại!
Với con mắt nhìn qua lịch sử, tiên tri Isaia đã kêu cầu Thượng đế bằng danh hiệu : "Đấng Cứu độ chúng con", hy vọng Ngài tiếp tục dơ tay lôi kéo chúng ta từ "không phải dân Ta" thành dòng tộc thánh thiện của Ngài. Từ khi ấy đến nay, thời gian và văn hoá đã đổi khác nhiều, nhưng tiếng nói của vị ngôn sứ vẫn còn nguyên giá trị. Ngài công nhận Thiên Chúa có đầy đủ chứng cớ để nổi cơn thịnh nộ. Bởi chúng ta là những kẻ đầy mình tội lỗi. Nhưng trong giọng điệu thành khẩn của vị ngôn sứ chúng ta nhận ra lòng cậy trông vững vàng, cậy trông khi nào đó, Thượng đế sẽ "xé trời ngự đến" tiêu huỷ mọi binh khí tự vệ chúng ta dựng nên chung quanh mình để chia rẽ bản thân với Đấng tối cao, quốc gia này với quốc gia khác, màu da này với màu da khác, đàn ông khỏi đàn bà, kẻ giàu khỏi người nghèo, tôn giáo này với tôn giáo khác, già khỏi trẻ, khoẻ mạnh khỏi yếu đau.
Xin hãy cùng hiệp lời với Isaia kêu cầu Chúa xé lòng trí chúng ta trong mùa vọng này, gạt bỏ những cản trở, để có thể lớn mạnh, trở thành những trái tim to lớn quảng đại, có khả năng yêu thương và thông cảm.
Trong bản văn hôm nay có một từ đầy an ủi. Sau khi đã liệt kê hậu quả ghê gớm sinh ra bởi tội lỗi, bất trung, những hình phạt đúng lý, đúng danh dân Israel phải gánh chịu, vị ngôn sứ viết: "Thế nhưng...", âm hưởng của nó còn vang vọng mãi cho tới nay, trong linh hồn các người đón chờ mùa Vọng. "Thế nhưng, Ngài là Cha chúng con, chúng con là đất sét, thợ gốm là Ngài. Chính tay Ngài đã nặn ra tất cả." Do đó, từ nay, mặc dầu có những giới hạn, thiếu xót, thiển cận, yếu đuối hoặc trăm nghìn tội lỗi khác chống lại chúng ta (cá nhân hay tập thể, quốc gia hay giáo hội...) và làm cho Thiên Chúa nổi giận, chúng ta vẫn có thể dâng lời cầu nguyện với hai từ phát sinh nhiều hy vọng: "Thế nhưng...", để nhắc nhở chúng ta vẫn là Dân Thiên Chúa. Ngài đã đầu tư vào dân này, biết bao của cải, ân huệ... Ngài đã hạ sinh làm người, chịu chết để cứu chuộc nhân loại. Giêsu là dấu chỉ Thiên Chúa không bỏ rơi loài người, mặc dầu tội lội. Như vậy, Ngài là " Thiên Chúa thế nhưng" cứu giúp những ai đang vật lộn trong vòng xoáy hư vong.
Bài đọc Tin mừng là một dụ ngôn nhỏ, có thể tìm thấy phiên bản song song trong Matthêo và Luca. Tuần 33A vừa qua chúng ta đã có cơ hội khai triển dụ ngôn của thánh Matthêo. Nhưng bản văn của thánh Marcô có nhiều màu sắc rực rỡ hơn. Sự kiện trở lại của ông chủ vẫn là chắc chắn, giờ giấc còn nằm trong bí ẩn, nhưng thánh Marcô đã ghi thêm bốn khắc chờ đợi. Đó là: lúc chập tối, nửa đêm, khi gà gáy, và tảng sáng. Tức từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng hôm sau. Mỗi khắc ba giờ đồng hồ. Người gác cửa có nhiệm vụ đặc biệt hơn: phải mở cổng cho ông chủ bất cứ giờ giấc nào, dù là nửa đêm. Những người đầy tớ trung thành hay xấu nết ở Phúc âm khác, trong Tin mừng Marcô là tỉnh thức hay ngủ mê, lời lẽ nhẹ nhàng hơn. Dù sao, áp dụng vào đời sống thiêng liêng vẫn là một! Mùa vọng này chúng ta luôn phải cảnh gác, mong chờ Chúa đến để có thể nhận ra Ngài và mở cửa cõi lòng để Ngài ngự vào trái tim mỗi người, không để Ngài đứng ngoài gõ cửa lâu giờ, khiến Ngài nổi giận.
Tóm lại, nét nổi bật trong mùa này là "Tỉnh thức đợi chờ" bằng những công việc từ bi hỷ xả, công bình bác ái, cổ võ hiệp nhất, thương yêu, cảm thương những người nghèo đói, hoạn nạn. Chúng ta có đủ bằng chứng để Thiên Chúa trừng phạt. "Thế nhưng"... Ngài không hề quên những mối liên hệ mà Ngài đã ký kết giao ước với chúng ta. Chúng ta cảm nghiệm được điều này trong tình thương của Đức Giêsu, nhất là trong bí tích Thánh Thể, Thiên Chúa đã mặc lấy xác thịt trong thân phận loài người, sống giữa chúng ta, rao giảng sự thật cứu rỗi, lôi kéo chúng ta khỏi lạc lõng trong những đường nẻo gian dối, học thuyết nọ, triết lý kia.
Cúi xin Mình Máu thánh Chúa trong bữa tiệc long trọng hôm nay xé rách mọi bức màn còn che phủ đôi mắt chúng ta, ngõ hầu có thể nhìn thấy Chúa tỏ tường trong những con người bé nhỏ nhất, khốn nạn nhất của xã hội. Amen.