Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi

Chúa Nhật 5 Phục Sinh năm B (14.06.2006)

Cv 9:26-31; 1 Ga 3:18-24; Ga 15, 1-8

Trong Cựu ước, dân tộc Israel “dân tuyển chọn của Chúa“ vẫn được ví như vườn nho của Thiên Chúa: “Vườn nho của Đức Chúa Giavê, ấy là nhà Israel. Cây nho Chúa mến yêu quý chuộng, ấy là người xứ Giuda” (Is 5,7).

Nhưng suốt dọc lịch sử dân tộc Israel, một dân tộc “cứng đầu cứng cổ“, những lời thở than, khiển trách, cảnh cáo hay đe dọa về vườn nho “không sinh hoa trái“ vẫn vảng vất đó đây. Ngôn sứ Isaia trong đầu chương 5 đã mở đầu bằng lời thỏ thẻ của người yêu về vườn nho : "Tôi hát bài ca của người bạn yêu về vườn nho của Người. Bạn tôi có một vườn nho chênh chếch mỏm đồi mầu mỡ" (Is 5,1). Nhưng ngay sau đó là tiếng thở dài não nuột thất vọng của người yêu : "Người trông nó sẽ sai trái nhưng nó đã sinh nho dại. Có gì làm hơn được cho vườn nho của Ta, mà Ta đã chẳng làm? Ta những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại?… Ta chỉ mong họ sống công bình, mà chỉ thấy toàn đổ máu; đợi chờ họ làm điều chính trực mà chỉ nghe vẳng tiếng khóc than” (Is 5, 2. 4. 7).

Buớc sang Tân Ước, Dân Chúa chọn ngày nay chính là Hội Thánh. Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật thứ 6 Phục Sinh năm phụng vụ B hôm nay, Chúa Đức Giêsu nói với các môn đệ: «Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho“. Tiếp sau đó, Ngài nói rõ mỗi Kitô hữu là “cành nho“: “Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được“ (Ga 15,5). Sau đó, Chúa Giêsu lên tiếng cảnh cáo: “ Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn. Ai không ở lại trong Thầy, thì bị quăng ra ngoài như cành nho và sẽ khô héo. Người ta nhặt lấy, quăng vào lửa cho nó cháy đi.“ (Ga 15,2 và 6)

Hội thánh nói chung, nhờ kết hiệp chặt chẽ với thân nho là chính Chúa Kitô, nên đã trở nên cây nho nặng chĩu hoa trái, mang lại sức sống cho thế gian: hoa trái thơm ngon của tình yêu chân chính, hoa trái lan tỏa của đức ái huynh đệ. Hội thánh luôn tranh đấu và ra công gắng sức xây dựng cho nền hòa bình công chính, cho nền văn minh của sự sống. Tin Mừng Cứu Độ luôn rạng tỏa công lý và tình yêu thương của Thiên Chúa tình yêu, mặc dầu những đen tối của lịch sử và lòng lang dạ thú của con người.

Nhưng lời cảnh cáo của Chúa trong Tin Mừng hôm nay có liên quan trực tiếp đến mỗi Kitô hữu. Nhờ bí tích thánh tẩy, mỗi Kitô hữu trở nên chi thể của Đức Kitô, “được mặc lấy Chúa Kitô“ và được mời gọi lên đồng hình đồng dạng với Đức Ki-tô. Nhựa sống của gốc và thân nho cuồn cuộn vì Đức Kitô là «cây nho thật“ xuất phát từ Chúa Cha. Nên Ngài trở thành nguồn mạch sự sống, cội nguồn của chân thiện mỹ. Như vậy, nếu Kitô hữu “thực sự“ gắn liền với thân nho là chính Chúa, thì không thể không sinh hoa kết trái được. Nhưng tại sao, có nhiều Kitô hữu bề ngoài “có vẻ“ rất ngoan đạo: đi lễ và rước lễ hằng ngày, “có vẻ“ hăng say trong các hội đoàn, phong trào... Nhưng nếu nhìn kỹ, đời sống của họ lại thiếu tha thứ, thiếu chân thật, coi thuờng công bằng, lường gạt yêu thương! Nên đời sống thiêng liêng của họ vẫn èo uột, cằn cỗi và đôi khi còn là “phản Kitô“? Họ chỉ là Kitô hữu «hữu danh vô thực». Phân tích kỹ, chúng ta nhận ra những lý do sau đây:

Lý do 1: hoặc là vì họ luôn sống tình trạng tội lỗi, nhất là tội nặng như kiêu ngạo, gian dối, lừa đảo, buông thả, trác táng, vô luân, ích kỷ… họ sống trong thú vui của xác thịt, chạy theo danh vọng, tiền bạc và những quyến rũ khác của thế gian, coi thường không tuân giữ các giới răn của Chúa, nên họ tách lìa khỏi thân nho, lìa khỏi Thiên Chúa. Hậu quả là Kitô hữu này đã tách lìa khỏi thân cây nho và bị héo khô (Ga 15.6).

Lý do 2: hoặc là họ cậy dựa vào sức riêng mình mà không cậy dựa vào ân sủng của Thiên Chúa: “Cũng như cành nho tự nó không thể sinh trái được, nếu không dính liền với cây nho, các con cũng vậy, nếu không ở trong Thầy… vì không có Thầy, các con không thể làm được gì”. Họ là các Kitô hữu hùa theo chủ nghĩa “đạo tại tâm“ không cần đi nhà thờ, không cần lãnh nhận Phép Bích Tích… của thời đại hôm nay. Nên chểnh mảng cầu nguyện, coi thường các Bí Tích, nhất là Bí Tích Mình Máu Thánh Chúa… Xa rời các Bí Tích là nguồn ân sủng, nguồn thánh hóa, làm sao Kitô hữu sinh hoa kết trái được… Mà nếu có trái cũng chỉ là nho dại.

Lý do 3: hoặc là lơ là học hỏi giáo lý, nhất là học hỏi Kinh Thánh. Nên đời sống đức tin không có nền tảng. Họ dễ hùa theo thói đời. Gặp thử thách gian nan họ bỏ cuộc.

Lý do 4: hoặc là không hiệp thông với Hội Thánh… vì kết hợp với Chúa là thân nho thì cũng kết hợp với anh chị em là “cành nho“. Kitô hữu nào không tham gia đời sống cộng đoàn, không góp phần xây dựng nhiệm thể Chúa Kitô… thì làm sao dám vỗ ngực xưng mình là Kitô hữu được!

Lm. Stêphanô Bùi Thuợng Lưu