“... Cầu Cho Chúng Con Là Kẻ Có Tội”
Tháng 10 quen gọi là tháng Mân Côi. Tháng Mân Côi là tháng Đức Mẹ. Nhưng cũng có thể gọi là tháng kẻ có tội. Bởi vì trong tháng 10 này, Hội Thánh muốn kinh Mân Côi được đọc kính Đức Mẹ nhiều hơn và sốt sắng hơn. Mà kinh Mân Côi càng được đọc nhiều, thì Đức Mẹ càng được nghe con cái nói: “Chúng con là kẻ có tội”. “Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội...”. Lời kinh đó ta nhắc đi nhắc lại 10 lần trong một ngắm, và 50 lần trong một chuỗi. Rất nhiều lần trong một ngày.“Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội”. Đó là lời kinh đơn sơ phó thác. Tôi khuyên anh chị em năng đọc. Nếu năng đọc lời kinh đó với tất cả tâm hồn đơn sơ phó thác, ta sẽ cảm thấy dần dần có một cái gì lạ lắm xảy ra trong tâm hồn ta. Đức Mẹ âm thầm đến trong ta. Người mở rộng đức tin của ta ra, để ta nhìn thấy thân phận tội lỗi của ta đang đi về kiếp sau đời đời, với những gì có thể đợi ta ở kiếp đó. Đức Mẹ mở rộng đức cậy của ta ra, để ta bám chắc vào tình thương Đức Mẹ, cho ta bớt lo sợ, cho ta bớt cô đơn, cho ta bớt khổ sở. Đức Mẹ mở rộng đức mến của ta ra, để ta thành thực chọn Chúa một cách dứt khoát tuyệt đối, và để ta dễ sống an hòa hơn với người chung quanh.
“Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội...”. Hãy đọc kinh đó với thân phận tội lỗi, nhưng một cách đơn sơ phó thác. Nghĩa là ta đừng quá nhìn vào mình, mà hãy nhìn Đức Mẹ nhiều hơn. Nhìn Đức Mẹ là nhìn thế nào. Thưa nhìn Đức Mẹ là nhìn Đức Mẹ. Thế thôi. Điều cần nhất trong một cái nhìn là phải nhìn, phải nhìn thiệt. Nhìn Đức Mẹ với con mắt tự nhiên và với đức tin. Hãy nhìn Đức Mẹ và hãy nói với Đức Mẹ: “Cầu cho chúng con là kẻ có tội”. Rồi dần dần ta sẽ gặp được cái nhìn của Đức Mẹ. Đức Mẹ nhìn ta, và đó là khởi sự mọi biến đổi trong ta. Cái nhìn của Đức Mẹ sẽ cho ta thấy Đức Mẹ là thế nào. Ta sẽ thấy Đức Mẹ khác xa bội phần những gì tốt đẹp nhất người ta viết về Đức Mẹ trong sách vở. Cái nhìn của Đức Mẹ sẽ cho ta thấy rõ hơn thân phận tội lỗi của ta. Đức Mẹ nhìn ta. Cái nhìn đó cũng giống như cái nhìn của Chúa Giêsu xưa đã làm cho thánh Phêrô suốt đời ăn năn khóc lóc. Thấy được cái nhìn của Đức Mẹ rồi, ta mới thấy thương kẻ có tội, để rồi ta càng hiểu: Trở về với Chúa chính là trở về đức bác ái.
Cái dở của ta là ít nhìn Đức Mẹ quá. Nhất là khi ta đã lỡ phạm tội và khi ta gặp đắng cay u buồn.
“Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội...”. Hãy đọc lời kinh đó và hãy nhìn Đức Mẹ với tâm tình đơn sơ phó thác. Càng cầu nguyện như thế, ta sẽ càng có kinh nghiệm sống động về lời Chúa Giêsu: “Không phải kẻ khỏe mạnh cần đến thầy thuốc, mà là kẻ bệnh tật”. Và khi thầy thuốc đó lại chính là Đức Mẹ, người Mẹ trên mọi người mẹ, với một trái tim đầy quyền năng và nhân ái, thì phúc cho người bệnh biết bao. Hạnh phúc đó rất êm đềm sâu lắng thanh cao. Không có gì trên trần gian sánh được. Không có gì trên trần gian thay thế được. Nhiều lần tôi đọc lời kinh: “Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội”, tôi nghe như Đức Mẹ nói với tôi lời Chúa Giêsu xưa: “Đây là Mẹ con”. Không thể nào diễn tả được hạnh phúc lúc đó. Tôi cầu chúc anh chị em. Tôi cầu chúc riêng cho những người chịu bí tích Thêm Sức và Rước Lễ hôm nay. Và ta cầu nguyện cho nhau được hạnh phúc đó, khi này và nhất là trong giờ lâm tử. Amen.