7. ĐƠN SƠ, THẬT THÀ

Em đừng cười khi anh nhắc nhở em là phải đơn sơ thật thà, bởi vì anh đoán rằng em sẽ cười và nói: đi tu thì đương nhiên là phải đơn sơ thật thà rồi, nhất là các linh mục cần phải đơn sơ và thật thà hơn nữa. Đúng như vậy, con người ta ai cũng yêu mến người đơn sơ thật thà, nhất là người ta vẫn luôn nhìn thấy các linh mục, tu sĩ là những người như thế, bởi vì tâm hồn của các ngài thì thật phẳng lặng không bon chen với đời, suy nghĩ của các ngài rất dạt dào sự yêu mến tha nhân nên luôn thật thà khi trò chuyện.

Nhưng em cần phải hiểu rõ ràng như thế này, các linh mục tu sĩ cũng là những con người, và các ngài đang sống giữa một xã hội lắm phức tạp như mọi người khác. Có một vài lần khi tiếp xúc với giáo dân hay bạn bè thì chắc là em co nghe một vài lời nói: “Ông cha này tính tình rất đơn sơ, còn ông cha kia sao ma lanh quá; ông cha này ăn nói thật thà, còn ông cha kia sao ăn nói ba xạo thế.v.v…”. Em đừng ngạc nhiên gì cả, bởi vì mỗi một linh mục đều bị ảnh hưởng rất lớn do môi trường và hoàn cảnh giáo dục: có linh mục sinh ra trong cảnh nghèo đầu tắt mặt tối làm việc nuôi gia đình; có linh mục thì sống trong cành giàu sang phú quý; có linh mục thì xuất thân bởi thành phần trung lưu; đó là chưa kể hoàn cảnh gia đình của các ngài như thế nào nữa đó…

Linh mục có tính tình đơn sơ thì chắc chắn là ai cũng yêu mến các ngài, sự đơn sơ của các ngài được thể hiện qua công việc, qua cách giao tiếp, tắt một lời là qua nhân cách của các ngài. Các ngài không kiểu cách khi tiếp chuyện với giáo dân, cách nói của các ngài rất bình dị không cong môi uốn lưỡi cho dẽo ngọt, tâm hồn của các ngài thì đơn sơ, bởi được thanh lọc bằng lời cầu nguyện và phó thác cho Thiên Chúa quan phòng.

Anh đã từng thấy một vài linh mục –có lẽ do ảnh hưởng gia đình chăng- sống không thật lòng với mình, các ngài không có sự thật thà đủ khi giao tiếp với người khác cũng như là giữa các anh em linh mục với nhau, vì không thật thà nên lời nói của họ trở thành con dao hai lưỡi, một để bảo vệ mình và một để công kích người khác, ngay cả anh em trong hàng linh mục với mình.

Khi còn là một ứng sinh linh mục triều hay linh mục dòng, thì ngay từ bây giờ em nên tập sống đơn sơ và thật thà với chính mình cũng như với người khác, đơn sơ không có nghĩa là đem chuyện người này nói cho người khác nghe, đơn sơ không có nghĩa là xử sự như con nít, nhưng là xử sự khôn ngoan như rắn và đơn sơ như chim bồ câu. Em đừng đợi đến khi làm linh mục rồi tập sống đơn sơ thật thà, bởi vì khi làm linh mục rồi thì đa phần các linh mục trẻ đều có óc kiêu ngạo –anh không cường điệu đâu- và sống theo sở thích của mình, các ngài như con chim sổ lồng như cá ra khơi, và quên dần những bài học nhân bản đã được học trong chủng viện hoặc trong tập viện, các ngài không còn đơn sơ vâng lời bề trên như hồi còn ở trong chủng viện hoặc trong nhà tập, không còn hòa nhã hòa đồng với các anh em bạn bè khác, mà thường dùng lời lẽ và thái độ của người đã thỏa mãn được mục đích của mình.

Đơn sơ thật thà là đức tính của thiên thần mà ma quỷ rất căm giận, và tìm mọi cách để hủy hoại nó nơi con người linh mục, cũng như nơi những người dâng mình làm tôi tớ của Thiên Chúa. Sự đơn sơ thật thà này là dấu chỉ tốt lành cho người linh mục trong khi thi hành chức vụ mục tử đã được Giáo Hội ủy thác cho các ngài, là niềm vui của giáo dân khi được một mục tử không biết gì ngoài đàn chiên của mình và hết lòng vì đàn chiên ấy.

Các bạn của anh thường nói đùa với nhau như thế này: “Chúa thương những kẻ ngù ngờ (ngu ngơ)”, ý nói là những người đơn sơ thật thà thường được hưởng nhiều may mắn hơn trong cuộc sống, anh thấy câu này rất đúng vì thực tế anh đã thấy có nhiều người dùng âm mưu thủ đoạn để “chơi” những người hiền lành, nhưng dù cho họ có kế hoạch hẳn hoi rồi thì phút chót cũng không được như ý của họ. Linh mục tu sĩ là những người đơn sơ thật thà nhất, bởi vì họ đi tu là để làm người đơn sơ thật thà như ý muốn của Thiên Chúa, do đó dù ở trong chủng viện hoặc trong tập viện họ được học cái gì người ta không thèm biết, nhưng người ta vẫn luôn luôn biết chắc chắn rằng, linh mục và tu sĩ là những người có đời sống đơn sơ và thật thà hơn những người khác.

Em thử nghĩ xem sao, một linh mục mà thường dùng thủ đoạn với người khác, nói năng hàm hồ, vu khống cáo gian hoặc lường gạt bạn bè thì sao nhỉ ? Chắc chắn là sẽ không được mọi người tôn trọng, và các ngài cũng rất khó mà làm tròn bổn phận mục tử của mình, bởi vì anh biết có một vài linh mục đã dối trá với bề trên, với anh em và với giáo dân nên phải bỏ giáo xứ nơi mình đang phục vụ mà đi, đó chính là hậu quả của sự lừa dối và “lươn lẹo” trong đời sống của một linh mục tu sĩ. Sống đơn sơ với mọi người, không kiểu cách làm bộ làm tịch, không nói lời đầu môi chót lưỡi như những phường buôn bán là phẩm hạnh của một linh mục tu sĩ, và hơn nữa là một phúc lành cho giáo dân.

Anh đã nói với em là em đừng ngạc nhiên gì cả vì có những linh mục như thế, bởi vì họ cũng là con người nên có những tham sân si như tất cả những người khác, nhưng nếu có chê bai họ, là chê bai họ đã làm cho thiên chức linh mục cao quý trở thành tầm thường, họ lãnh nhận quá nhiều ân sủng, học được học quá nhiều phương pháp để chiếm lấy Nước Trời, nhưng họ đã không sử dụng ân sủng ấy, không dùng phương pháp đã học để chiếm Nước Trời làm gia nghiệp cho mình và giúp người khác biết cách chiếm Nước Trời. Cho nên khi em nghe nói linh mục này như thế, linh mục nọ như kia thì em đừng nản chí về các linh mục của Chúa Giê-su và Giáo Hội, và em cũng đừng bi quan mà làm mất ơn gọi của mình, hãy cầu nguyện cách riêng cho các ngài và cách chung cho các linh mục –trong đó có em.

Em thân mến, đức tính đơn sơ và thật thà của linh mục là chìa khóa để mở cửa tâm hồn của giáo dân, họ sẵn sàng hy sinh cho chủ chăn của mình khi họ biết ngài sống rất đơn sơ thân tình với họ, không chấp tay sau lưng với vai vế của kẻ trên khi nói chuyện với họ, không dùng lời lẽ lắc léo để chửi khéo giáo dân thế này thế nọ, nhưng trãi bày tấm lòng yêu mến của mình cho họ thấy bằng sự đơn sơ thật thà của mình.

B. LINH MỤC VÀ ĐỜI SỐNG TU ĐỨC

Em thân mến,

Để làm một linh mục thì học nhiều lắm, tuy nhiều nhưng rất có hệ thống nên đỡ”ngán”, nhất là những môn triết và thần học. Anh nói vậy không phải để “hù” em đâu, nhưng thật đó, bởi vì linh mục là thầy dạy người khác về đường trọn lành, dạy cho người khác biết và yêu mến Thiên Chúa, đồng thời cũng để bảo vệ chân lý Công Giáo khi cần thiết nên phải học nhiều.

Nhưng chung quy đời sống tu đức của các linh mục tương lai cần phải đặt lên trên các mọi môn học, mà tu đức –nói chung- thì như bông hoa trong vườn, nhiều lắm, nhằm để cho các linh mục tương lai có đời sống kết hợp với Thiên Chúa, và đồng thời để cho các chủng sinh có cuộc sống thật gương mẫu khi lãnh đạo dân Thiên Chúa sau này.

Bài học tu đức thì nhiều lắm, đợi đến lúc em được vào học trong đại chủng viện hoặc trong học viện của dòng tu thì em biết, còn bây giờ thì anh chia sẽ với em hai việc quan trọng của đời sống tu trì mà thôi, nhất là với các linh mục, hai việc đó là cầu nguyện và khiêm nhường.

1. Cầu nguyện

Đi tu thì ai cũng biết cầu nguyện là vấn đề ưu tiên hàng đầu của họ, cho nên giáo dân không lạ gì khi thấy các linh mục và các tu sĩ nam nữ cầu nguyện luôn và cầu nguyện lâu giờ trong nhà thờ, sau thánh lễ hoặc bất kỳ lúc nào, bởi vì cầu nguyện làm cho linh mục tu sĩ cũng như giáo dân càng liên hệ mật thiết gắn bó với Chúa Giê-su hơn nữa.

Anh muốn chia sẻ với em về vấn đề cầu nguyện nếu em muốn đi tu làm linh mục.

Có một vài thanh niên cũng rất muốn đi tu như em, nhưng sao họ thấy đời sống tu đức của họ ngày càng xuống dốc, không phải vì họ không muốn tiến đến trong đàng nhân đức, nhưng là vì cuộc sống xô bồ, thời gian cầu nguyện không có để tìm hiểu thánh ý Thiên Chúa coi có chọn mình đi tu không mà thôi.

Quá trình làm linh mục là một chặng đường có thể nói được là rất cam go, gian khổ và nhiều thử thách của một thanh niên, họ được các cha linh hướng, các người giáo dân quen biết, được mọi người khuyến khích nhắc nhở là phải cầu nguyện luôn để biết ý Chúa có muốn chọn đi tu làm linh mục hay không, bởi vì tất cả mọi người đều khẳng định rằng, chỉ có cầu nguyện mới nhận ra được thánh ý của Thiên Chúa mà thôi.

Em thân mến,

Dù em vào chủng viện hay em ở trong một dòng tu thì em sẽ được học trước tiên là cầu nguyện, dù em bận học hành hoặc sắp đến ngày thi cuối khóa thì em cũng không được miễn chuẩn bỏ giờ kinh nguyện ngắm, trái lại, các linh mục có trách nhiệm đều khuyên các chủng sinh nên cầu nguyện nhiều hơn nữa, và cầu nguyện luôn.

Nhưng thói quen cầu nguyện này sẽ từ từ bị quên lãng khi đã làm linh mục, anh không nói tất cả các linh mục đều quên cầu nguyện, nhưng có một số linh mục than phiền với anh là việc vàng bận rộn quá không có thời gian cầu nguyện, các ngài nói là một ngày từ sáng đến tối không có thời giờ rảnh, nào là đi thăm giáo dân, nào là họp các đoàn thể, nào là xức dầu bệnh nhân.v.v...và còn rất nhiều lý do khác khiến các ngài không thể có thời giờ cầu nguyện hay nguyện ngắm, và từ từ các ngài sẽ trở thành thói quen không còn thiết tha gì với việc nguyện ngắm nữa, có chăng là chỉ làm chiếu lệ theo luật đọc các giờ kinh phụng vụ mà thôi. Cầu nguyện là nhìn nhận mình yếu hèn, bất tài và tội lỗi để xin Thiên Chúa ban ơn cho, anh biết là tất cả các linh mục của Chúa Giê-su đều hiểu được điều này, bởi vì nếu không hiểu thì không thể làm linh mục và cũng không nên làm linh mục làm gì, vì bản chất của linh mục tu sĩ là cầu nguyện.

Một linh mục luôn cầu nguyện thì giáo xứ của ngài giống như cánh đồng lúa luôn đầy tràn nước trong vụ lúa hè thu; một linh mục luôn cầu nguyện thì giáo xứ của ngài luôn có rộn ràng tiếng vui đùa của trẻ em; một linh mục luôn cầu nguyện thì giáo xứ của ngài sẽ không còn nạn chia bè chia phái chống đối nhau nữa, bởi vì hiệu quả rõ ràng nhất của việc cầu nguyện chính là củng cố lòng tin, gia tăng lòng mến và càng hy vọng vào sự quan phòng của Ngài nhiều hơn nữa. Trong Giáo Hội những tấm gương sáng về cầu nguyện của linh mục rất nhiều như thánh Gioan Maria Vianney, như thánh Don Bosco, thánh Phan-xi-cô Khó Nghèo.v.v...hoặc nói cách khác, tất cả những vị thánh trên trời đều là những con người rất yêu mến việc cầu nguyện với Thiên Chúa, và không có vị thánh nào tuyên bố cầu nguyện thật là vô ích cả.

Nhà bác học Archimede nói rằng, cho ông một điểm tựa thì ông sẽ bật lên cả vũ trụ. Trong đời sống tu đức của một linh mục cũng vậy, cầu nguyện chính là điểm tựa để cho ngài bật lên cả một họ đạo nguội lạnh khô khan lòng mến Chúa; cầu nguyện cũng là một điểm tựa để cho ngài bật lên những kiêu căng ra khỏi lòng ngài; cầu nguyện cũng là một điểm tựa để ngài níu vào khi gặp đau khổ thử thách.v.v...Chúa Giê-su đã làm như thế khi cầu nguyện và Ngài đã bật cả thế giới hướng lên trời bằng sự chọn lựa mười hai vị Tông Đồ, Ngài cũng đã cầu nguyện để chiến thắng cơn cám dỗ trong hoang địa, Ngài cũng đã cầu nguyện khi đau khổ tột cùng ập tới trong vườn Cây Dầu...

Nếu em muốn đi tu làm linh mục như ý của Thiên Chúa, thì em phải tập cầu nguyện ngay từ bây giờ, đừng viện cớ công việc quá nhiều mà tránh cầu nguyện. Em có thể cầu nguyện mọi nơi và mọi lúc, nghĩa là em phải tin tưởng rằng Thiên Chúa hiện diện khắp nơi và mọi nơi mọi lúc, do đó mà em đừng nói là không có thời giờ để cầu nguyện. Bởi vì cầu nguyện là trò chuyện với Đấng thần thiêng nhưng hiện hữu khắp vũ trụ, nên chúng ta không cần phải đợi đến trong nhà thờ để cầu nguyện, chúng ta cũng không đợi đến ngày chủ nhật mới cầu nguyện, cũng khôn phải đợi khi được nghỉ việc mới cầu nguyện.

- Cầu nguyện luôn luôn.

- Cầu nguyện mọi nơi và mọi lúc vì Thiên Chúa đang ở giữa chúng ta.

Em thân mến, nếu một linh mục coi thường việc cầu nguyện thì cũng đồng thời coi thường sự sống đời đời của mình; một linh mục quá chú trọng những hoạt động to lớn rầm rộ trong giáo xứ mà không cầu nguyện, thì dù cho những sinh hoạt đó thành công cũng chỉ là nhất thời mà thôi, và bản thân của ngài cũng phảng phất chút kiêu ngạo nào đó.

Một linh mục có tài năng thì giáo dân kiêu ngạo, nhưng một linh mục luôn cầu nguyện thì giáo dân vừa hãnh diện vừa an tâm vừa đạo đức. Em cố gắng nhớ điều ấy.

(còn tiếp)

---------------------------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com