Phục sinh và hạnh phúc
| Hạnh phúc, Nguyễn Trung Tây |
Trời sáng tinh mơ, phố phường tiếp tục nhắm mắt ngủ say dưỡng sức đợi chờ một ngày mới với những tấp nập rộn ràng, bận rộn ngược xuôi đang chuẩn bị kéo tới. Trong khu nghiã trang trống vắng vương mùi tử khí, sương đêm tiếp tục bốc cao che mờ khuất lấp những chú kên kên rũ đầu gục ngủ trên những nhánh cây. Maria đang ngồi bên ngôi mộ. Cô tiếp tục nhìn vào khoảng không gian trống rỗng trước mặt. Maria thở dài. Cô khóc. Tiếng khóc nhạt nhòe che khuất hình dạng của một bóng người đang chầm chậm bước tới cửa mộ.
Chuyện qua chuyện lại với người đàn ông ngay trước cửa mộ một hồi, Maria vẫn không hề nhận ra người mà cô đang nói chuyện chính là người mà cô đang tìm kiếm, người này cũng chính là nguyên nhân đã khiến khuôn mặt của cô ngắn dài những hạt nước mắt.
Một trong những lý do để giải thích lý do tại sao Maria không nhận ra Đức Giêsu bên ngôi mộ đá là bởi vì cô ta đang bận rộn than khóc cho một nỗi mất mát trong quá khứ và những lo toan tính toán cho một tương lai không còn bóng dáng của Đức Giêsu. Tối thứ Năm trong tuần, cô nhận được bản tin dữ: “Đức Giêsu đã bị quân lính La Mã bắt trói tại Vườn Cây Dầu!”. Chiều thứ Sáu ngày hôm sau, chính cô đứng đó chứng kiến giây phút Đức Giêsu nhắm mắt lại chết đi, và giây phút tảng đá ngôi mộ chầm chậm lăn che khuất lấp xác của Ngài. Sáng thứ Hai trong tuần, cũng lại chính cô là người đầu tiên khám phá ra tảng đá che lấp cửa mộ của Đức Giêsu đã bị đẩy sang một bên, và xác của Đức Giêsu biến mất. Đau thương cho nỗi mất mát trong vòng bốn ngày và những lo toan tính toán cho một tương lai không còn Đức Giêsu chồng chất nhân lên khiến tâm trí Maria Mađalêna muộn phiền, đong đầy những hạt lệ. Những hạt lệ cộng lại tràn đầy lăn ra trên hai mí mắt đã khiến Maria không còn khả năng nhận ra nhân vật đối diện với cô ngay bên mộ đá chính là người mà cô đang tìm kiếm. Vào buổi sáng Phục Sinh đầu tiên của nhân loại, mặc cho hạnh phúc diện đối diện, Maria thoạt tiên không nhận ra hạnh phúc đang tâm sự chuyện trò với cô.
Bạn thân,
Ai là người không muốn nếm thử hương vị hạnh phúc? Ai lại không muốn sở hữu nắm chặt hạnh phúc trong lòng hai bàn tay? Nhưng hạnh phúc cũng giống như không khí ngập tràn trong bầu khí quyển. Ngày lại ngày, tháng lại tháng, năm này nối tiếp năm kia, nhân gian tiếp tục hít vào hạnh phúc, thở ra hạnh phúc. Nhưng rất tiếc trong cuộc sống, đã bao nhiêu lần chúng ta không nhận ra dung nhan của hạnh phúc trong khi đang diện đối diện với hạnh phúc, bởi vì cũng giống như Maria Mađalêna, chúng ta cũng đang bận rộn với những bận rộn bắt rễ từ trong quá khứ hoặc những lo toan tính toán cho một tương lai.
Hạnh phúc không phải là bóng trăng chìm sâu dưới nước hoặc bóng người đổ dài trên đường, bởi đụng vào bóng trăng, trăng tan, đuổi bắt bóng mình, bóng chạy. Nhưng hạnh phúc là một thực thể có thể đếm được như một con số.
Hạnh phúc không phải là bữa cơm của ngày hôm qua, hoặc của ngày mai, nhưng hạnh phúc hiện diện trong căn phòng khi gia đình quây quần xum họp quanh mâm cơm, bởi vì trên trái đất này có những gia đình không bao giờ còn có cơ hội chia sẻ với nhau chén cơm manh áo.
Hạnh phúc xuất hiện trên khuôn mặt của những người thân trong gia đình, bố mẹ, vợ, chồng và con cái trong ngày hôm nay, bởi vì không phải gia đình nào cũng có đầy đủ vợ chồng và con cái; có những gia đình có vợ nhưng không còn chồng, hoặc có vợ và chồng, nhưng thiếu vắng bóng con; mà ngay cả nếu bây giờ còn đầy đủ những người thân, nhưng trong tương lai thì không ai dám chắc.
Hạnh phúc tràn đầy trong hơi thở nhẹ nhàng, thơm tho, bởi vì có những người làn hơi bắt đầu ngắt quãng, vấp váp, hoặc hơi thở bắt đầu vương mùi tanh hôi của tử thần.
Hạnh phúc ngập tràn khi sức khỏe cuồn cuộn nhảy múa trong mạch máu đỏ tươi, bởi vì có những người máu đỏ không còn tung tăng tuôn chảy trong những mạch máu mà giờ này không còn hanh thông, nhưng chất cao những mỡ.
Hạnh phúc hiện diện khi nhìn quanh còn những người bạn bè thân thương để chia sẻ những niềm vui, những thành công và ngay cả những thất bại trong đời sống.
Hạnh phúc nằm trên chén cơm trắng tinh, miếng thịt kho tàu vàng óng, và đậu hũ sốt cà chua đỏ tươi, bởi vì không phải ai ai trên cõi trần gian này cũng có chén cơm trắng, miếng đậu hũ sốt cà chua đỏ.
Như Maria Mađalêna đã từng cất tiếng tâm sự với Đức Giêsu Phục Sinh bên ngôi mộ đá năm xưa, vào những khi bận rộn với những phiền muộn bắt rễ từ trong quá khứ và lo toan tính toán cho một tương lai, mời bạn mở miệng tâm sự với Chúa Phục Sinh,
Lạy Chúa, trong Mùa Phục Sinh, xin mở mắt để con nhận ra đời sống là một chuỗi dài hồng ân của những giây và phút mà Chúa đã trao ban tặng cho con. Vào những lúc con chán nản với chén cơm nhão, với những thất bại trong đời sống, với những ước mơ không tròn vẹn, với những phiền muộn cho một quá khứ tối đen, và một tương lai mập mờ không định hướng, xin cho con nhận ra hạnh phúc Chúa ban cho chúng con đang hiện diện ngay trong chính con và qua những người thân và bạn bè mà Chúa trao ban gửi tặng cho con.
www.nguyentrungtay.com