CHA PHÊRÔ PEERKE DONKERS, CHA SỜ NGƯỜI CÙI



Mùa xuân năm 1856, cha Phê-rô ( Peerke Donkers ), vốn là một Linh Mục Triều, sau này đã xin vào Dòng Chúa Cứu Thế Hoà-lan, sau 14 năm làm Tông Đồ cho người nô lệ, nay được bổ nhiệm làm cha sở cho những người bệnh phong tại trại Batavia, xứ Surinam, một thuộc địa của người Hà-lan tại Nam Mỹ.

Ngay từ đầu, cha Phê-rô đã bắt tay ngay vào việc cải thiện hoàn cảnh vật chất thảm hại tại đây. Một vị bác sĩ lần đầu tiên đến thăm trại đã kể lại: "Chỉ nhìn người cùi không thôi cũng là một việc kinh khủng rồi: không thể nào hình dung nổi những con người ở đây, thân thể họ đã trở nên sần sùi, da họ giống như vỏ cây liễu già, phần lớn mũi miệng đều bị lở loét làm cho giọng nói bị khản đặc..."

Thật vậy, tay chân và các bộ phận khác bị thối rữa ngay khi người bệnh còn sống, bốc lên mùi hôi thối lờ lợ như mùi xác chết trong những căn chòi lợp lá dừa mà họ trú thân, đến nỗi có lần các nhân viên của một ủy ban y tế do cha Phê-rô mời đến giúp, đã không kềm được, phải phóng vội ra khỏi những căn chòi khủng khiếp ấy để nôn thốc nôn tháo.

Cha Phê-rô ghi lại: "Bên trong những căn chòi giống như chuồng lợn ấy, người bệnh ngủ ngay dưới đất. Nền đất hút lấy phần lớn máu mủ của họ. Vì thiếu y tá, họ phải giúp đỡ lẫn nhau nên thường xuyên ở trong tình trạng nhiễm trùng và dơ bẩn. Lương thực cũng thiếu trầm trọng, nước thì phải đi lấy từ xa. Còn củi để nấu bếp phải tự đi vào rừng chặt lấy..."

Cha Phê-rô đặt thêm giường và lót ván dưới nền các căn chòi. Còn thức ăn thì ngài đành chỉ biết chia sẻ phần lớn những gì của chính ngài cho những người đói nhất. Về phần những người chết, ngài thuyết phục ban lãnh đạo cấp cho họ một cỗ áo quan cho tử tế. Còn lại những gì không xin được, ngài tự mình làm lấy.

Sau khi dành những giờ đầu tiên trong ngày cho Thánh Lễ và cầu nguyện, cha Phê-rô đi thăm người bệnh và đặc biệt quan tâm đến những ai bị bỏ rơi nhất và những người mới đến. Ngài không chỉ bằng lòng với những lời nói đạo đức để an ủi, nhưng còn xắn tay áo đi bổ củi, xách nước, nâng đỡ thân thể thối rữa của họ để họ được uống nước. Ngài quét nhà, đổ rác, giặt quần áo đầy mủ máu, rửa các vết thương ghê sợ. Khi viên quản đốc cảnh giác cha về khả năng lây nhiễm, ngài chỉ trả lời gọn một câu: "Có gì mà sợ !"

Đến cuối tháng 12.1886, khi đã 77 tuổi, sức khỏe tuy đã cạn kiệt, cha vẫn cố gắng đi thăm lần chót tất cả những người phong, giải tội, trao Mình Thánh Chúa. Rồi cùng với Họ Đạo, cha cử hành Lễ Giáng Sinh. Ngày 31.12, ngài còn giảng lần cuối cùng rồi mới nằm liệt giường vì chứng viêm thận vào giai đoạn cuối.

Đúng trưa thứ sáu 14.1.1887, cha Phê-rô đã trút hơi thở cuối cùng, thọ 78 tuổi. Trong lễ tang, những người bệnh phong theo sau linh cữu, người thì chống nạng, kẻ thì lết cho đến tận huyệt mộ ngay dưới chân một cây Thánh Giá lớn...

Sau gần 100 năm, ngày 14.1.1982, cha Phê-rô, đã được Đức Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô 2 phong Chân Phúc tại Rô-ma.

(TRÍCH EPHATA 87)