NHỚ HOÀI + NHỚ DAI = DẠI



Trí nhớ là một trong những món quà quý báu mà Thiên Chúa ban cho bạn và tôi. Thế nhưng lạ lắm, chuyện đáng nhớ thì chúng mình lại không nhớ. Còn chuyện không đáng nhớ thì tôi và bạn cứ nhớ hoài, nhớ mãi, nhớ cho đến lúc xuống thuyền đài rồi mà vẫn chưa quên được.

Này nhé! Thằng Lạc đang học đại học năm thứ hai thì bỗng dưng nó tuyên bố bỏ học để lấy vợ…gấp. Mà nó lại lấy người Mỹ mới chết chứ! Ông bà Hoan giận lắm nhưng không làm gì được bởi vì trong xã hội tây phương và ở thời đại văn minh này con cái đặt đâu thì cha mẹ phải ngồi đấy mà lị!

Vài năm sau, vợ chồng của Lạc sa cơ thất thế, chồng thất nghiệp, vợ bịnh, con đau nên đành phải kéo về ăn nhờ ở đậu tại nhà ông bà Hoan. Thế nhưng chỉ một tháng sau, Lạc phải dọn ra. Lý do là bởi vì ngày nào Lạc cũng nghe bà Hoan ca vọng cổ: “Cá không ăn muối cá ươn, tao đã bảo rồi mà không chịu nghe, bây giờ thì sáng mắt ra chưa con?... Dục tốc bất đạt, vội vàng cưới nó rồi bây giờ cong lưng đi cày cả đời cũng không đủ cho con Mỹ đó xài đâu con ạ …”

Thằng lạc đang học dở dang

Bỗng dưng bỏ dở, đưa nàng “dề dinh”

Bố mẹ phản đối, bất bình

“Hôn nhân hỗn hợp linh tinh, không bền!”

Khi Lạc túng bấn hết tiền

Vợ con đau ốm, về phiền mẹ cha

Ở chung trong một mái nhà

Lạc bị nhức óc, vì bà mẹ yêu

Mẹ ca vọng cổ sáng chiều

Nhắc hoài chuyện cũ, toàn điều xót xa

Lạc không thể ở chung nhà

Nên đành khăn gói dọn ra ngoài đường.

Chưa hết! Phận làm dâu ở Việt Nam thì cơ cực vô ngần, bà Châu bị mẹ chồng hành hạ, làm khổ bà đủ điều, đì sói cả trán, hói cả đầu. Chưa hết, mấy cô em của chồng bà cũng đối xử bất công và ức hiếp bà nữa. Sống ở nhà chồng chỉ sau vài tháng thì bà đã hiểu thấu ý nghĩa của câu tục ngữ giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng. Bây giờ qua định cư ở Hoa Kỳ, bà Châu tìm đủ mọi cách để cản chồng và cấm các con gửi quà, gửi tiền viện trợ về giúp đỡ cho bà mẹ chồng ác nghiệt đã về già và mấy cô em. Bà còn luôn miệng kể đi kể lại cho con, cho cháu nghe những chuyện đau khổ ngày xưa bà phải chịu đựng. Bà Châu không bao giờ có thể quên được những kỷ niệm đắng cay ngày xa xưa. Bà nhất quyết phải... báo thù!

Làm dâu bà khổ trăm bề

Mẹ chồng đay nghiến bởi vì không ưa

Cúi đầu nín lặng chịu thua

Em chồng ức hiếp vào hùa với nhau

Chuyện xưa ghi khắc trong đầu

Bây giờ có dịp bà Châu báo thù

Cản chồng viện trợ cho bu

Cấm con tiếp tế cho cô cho dì

Chuyện trong quá khứ nhớ y

Bà Châu nhớ mãi đến khi lìa đời.

Còn nữa! Qua tới Mỹ, ông bà Hai dành dụm, ki cóp cả hai năm trời mới đủ tiền tậu một chiếc xe. Nhưng ông không biết phải mua loại xe nào, hiệu gì…Tiếng Anh thì ông không rành, máy móc của xe cộ thì ông không biết, thủ tục mua bán thì ông càng mù tịt. Đang trong lúc bối rối ấy, thì bỗng một vị cứu tinh xuất hiện. Vị cứu tinh đó là Năng một thanh niên đang ngấp nghé nộp đơn xin làm rể của ông bà.

Được ông bà nhạc nhờ vả, Năng mừng như trúng số, vì anh đang mong ước làm một cái gì đó để lấy lòng ông bà Hai. Năng mau mắn dẫn ông Hai ra tiệm bán xe, việc mua bán diễn ra rất tốt đẹp, chiếc xe của Nhật vừa rẻ, vừa đẹp, lại đỡ tốn xăng nữa, ông bà Hai đắc ý, gật gù tỏ vẽ mãn nguyện lắm. Cho nên đi tới đâu, bà Hai cũng khoe với bạn bè về Năng thằng con rể tương lai giỏi, tài, rành rọt về xe cộ… Nhưng niềm vui và sự hãnh diện của ông bà Hai chỉ kéo dài được một thời gian ngắn ngủi, chỉ sáu tháng sau, khi thời gian bảo hành của chiếc xe vừa hết hạn thì chiếc xe bắt đầu đổ bịnh, vài tháng sau nó nằm ì một chỗ. Ông Hai đem ra tiệm sửa xe thì được biết bộ đồ lòng của chiếc xe bị hư bấy nhầy. Chiếc xe đầu đời của ông đành phải kéo ra nghĩa địa vì tiền sửa gần bằng tiền mua xe khác.

Từ hôm đó cho đến nay đã hơn mười năm, cứ mỗi lần nhắc đến chuyện mua bán xe cộ, thì bà Hai lại cảm thấy có cái gì đó nghèn nghẹn trong cổ, bà luôn mồm nói xiên nói xỏ, đay nghiến và không bao giờ bỏ lỡ cơ hội để lôi thằng con rể yêu vấu ra làm đề tài thảo luận “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe, không biết gì về xe thì đừng dẫn người ta đi mua… Ấy!!! Đứa nào muốn mua xe thì nhớ gọi cho thằng Năng nhờ nó mua giúp cho nhé!... Nó rành lắm đấy!”

Dành dụm ki cóp hai năm

Ông Hai muốn xế, nhờ Năng mua dùm

Năng nghe lòng thấy vui mừng

Vì đây dịp tốt để nưng ông già

Xe Nhật nhãn hiệu Honda

Tốt bền, chạy được ít là vài năm

Giá tiền cũng rất phải chăng

Ông Hai ưng ý, bằng lòng mua xe

Bà Hai hãnh diện, hả hê

Khen Năng tài giỏi, biết xe quá rành

Ai ngờ vừa hết bảo hành

Honda trở chứng biến thành xe tăng

Chuyện trong quá khứ mười năm

Bà Hai vẫn tức, vẫn căm, vẫn hờn

Xỏ xiên, nói móc luôn mồm

Làm cho Năng bực, sớm hôm nhức đầu.

Bạn và tôi, không ít thì nhiều chúng mình đều có những kinh nghiệm tương tự như ông bà Hai, ông bà Hoan và bà Huê. Chúng mình nhớ rất dai, nhớ hoài, nhớ mãi, tuổi càng lớn bao nhiêu thì bạn và tôi lại càng nhớ dai hơn những kỷ niệm đau thương, những quá khứ cay đắng, buồn thảm, chua chát do cha mẹ, anh chị em, con cái, vợ chồng, bạn bè và của các linh mục, nam nữ tu sĩ đã vô tình hay hữu ý gây ra.

Bạn thân mến, trong bài đọc một của ngày Chúa Nhật hôm nay, qua môi miệng của ngôn sứ Jeremiah, Thiên Chúa nhắc nhở chúng mình rằng Ngài sẵn sàng tha thứ tất cả mọi tội lỗi và quên đi những quá khứ của tôi và của bạn “Ta là Thiên Chúa của [các ngươi]... Ta sẽ tha thứ tội ác cho [các ngươi] và không còn nhớ đến lỗi lầm của [các ngươi] nữa (Jer 31:33, 34).

Bạn có thấy nhẹ nhõm và cảm thấy sung sướng khi nghe được lệnh ân xá của Chúa chúng ta không?

Bạn có vui vẻ và sẵn sàng đón nhận sự tha thứ và đại lượng của Thiên Chúa không?

Nếu câu trả lời của bạn là YES và bạn đã cảm nghiệm được niềm vui của một người tự do, một kẻ vừa được quan tòa tha bổng và được trắng án thì bạn cũng phải cho người khác cái niềm vui ấy bằng cách ĐỪNG GHI NHỚ NHỮNG CHUYỆN QUÁ KHỨ KHÔNG HAY KHÔNG ĐẸP của chính mình và của tha nhân nữa.

"Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa, chớ quan tâm về những việc thuở trước...” (Is 43:18, 25).

“Ta tha thứ cho các ngươi tất cả những tội các ngươi đã phạm - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng” (Ez 16:63).

Nhớ về quá khứ đau thương, buồn tủi của mình và của người khác thì có lợi gì không thưa bạn? Bảo rằng không, trăm ngàn lần cũng không! Nhớ về dĩ vãng hay cứ nhắc đi nhắc lại những lỗi lầm của bản thân mình hay của người khác thì chỉ gây thương tổn và hại cho chính bản thân của mình, gây ra chia rẽ, đau khổ và thù hận chứ nào có lợi ích gì đâu? Thật đấy!

Khi tôi và bạn cứ chì chiết, đay nghiến hay nhắc đi nhắc lại những lầm lỗi, những khiếm khuyết và lỗi lầm của người khác thì ngưòi thân, bạn bè sẽ dần dần xa lánh mình (Châm Ngôn 17:9).

Khi tôi cứ nhớ hoài, nhớ mãi và không chịu tha thứ cho người khác thì coi chừng... “Nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em” (Mt 6:15).

Còn nữa, khi giận hờn, thù ghét và để bụng những chuyện buồn đau trong quá khứ, bạn sẽ ăn không được ngon miệng, ngủ không được yên giấc và nhất là khuôn mặt lúc nào cũng cau có cho nên bạn mau già trước tuổi lắm.

Vậy thì tại sao chúng mình lại cứ nhớ dai những lỗi lầm, khuyết điểm và tật xấu của tha nhân như vậy để làm gì nhỉ? Dại dột quá phải không bạn? Chúng mình hãy noi gương bắt chước thánh Phaolô và cầu xin với Chúa giúp sức để tôi và bạn chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước”(Philiphê 3:13).

Chúng mình có thể quên đi những chuyện quá khứ và những khuôn mặt đã từng gây ra đau khổ và cay cực cho mình được không? Thưa được, nhưng không phải là chuyện dễ dàng. THA THỨ thì dễ nhưng QUÊN ĐI thì khó lắm, không ai có thể phủ nhận điều này! Nhưng điều đó không có nghĩa là không thể làm được. Bạn cứ thử áp dụng vài phương cách sau đây:

Mỗi buổi sáng khi mở mắt thức giấc, chúng mình hãy cầu nguyện với Chúa: “Xin cho con biết sống quảng đại và tha thứ cho tha nhân (cha mẹ, chồng, vợ, con cái, anh chị em, bạn bè...)”

Mỗi khi bạn nhớ đến khuôn mặt của những người gây đau khổ hay làm bạn phiền lòng... khi thằng quỷ thù hận xúi bạn hát bài “Nổi lửa lên em!” thì bạn hãy nhắm mắt lại và thầm thĩ thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con lại giận nữa rồi, xin Chúa ban cho con biết tha thứ và chấp nhận.”

Khi hình ảnh của một người mà bạn không ưa xuất hiện trong trí của bạn thì bạn hãy lần hạt Mân Côi, dâng lên Chúa qua tay Mẹ Maria để cầu nguyện cho người ấy, hoặc bạn hãy dâng một hy sinh nào đó cầu nguyện cho họ.

Tôi bảo đảm! Nếu bạn cố gắng quyết tâm và kiên nhẫn thực hiện những việc tôi vừa mới mạo muội đề nghị trên thì kẻ thù của bạn, người đáng ghét nhất trần gian của bạn sẽ dần dần trở nên dễ thương hơn và bạn sẽ tha thứ được, bạn sẽ có đủ khả năng quên đi quá khứ của họ trong một ngày rất gần.

Nói như vậy chứ thực hiện thì căng lắm chứ không phải dễ! Tôi biết, khó lắm!

Thế nhưng nếu tôi và bạn cậy trông vào Chúa, liên lỉ nài xin với Ngài ban ơn giúp sức thì tôi tin chắc rằng chúng mình sẽ sẵn sàng tha thứ và sẽ quên đi những quá khứ không tốt, không đẹp và những lỗi lầm của người khác một cách dễ dàng bởi vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được (Lk 1:37).

Cứ dựa vào Thiên Chúa, bám vào Ngài cho chắc thì mọi việc đều sẽ tốt đẹp bởi vì không có Thầy Giêsu thì chúng mình không làm được gì cả (Jn 15:5).

Chúa bạn thành công và xin bạn đừng quên con hai bài tính cộng sau đây:

FORGIVE + FORGET = FORTUNE & FULLNESS



NỖ LỰC + CẬY TRÔNG = THÀNH CÔNG



Còn nhiều đáp số khác nữa, bạn làm thử và cho tôi biết những đáp số mà bạn giải ra nhé!

Chúc bạn thành công trong việc tìm những đáp số của hai bài toán cộng trên!