Yêu mến Lời Chúa là phục vụ.

Thánh Phao-lô tông đồ đã nói: “Lòng bác ái không được giả hình giả bộ”(Rm 12, 9), bởi chính ngài đã cảm nhận lòng thương xót của Thiên Chúa đối với chúng ta, cho nên ngài đã thêm rằng: “Thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình, nhiệt thành không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa”(Rm 12, 11).

Một nữ tu có tinh thần sốt sắng phục vụ Chúa trong tha nhân, là một nữ tu biết yêu mến Lời Chúa và thực hiện Lời Chúa trong khi phục vụ con người.

Có những người phục vụ nhưng không yêu mến, có những người phục vụ nhưng phục vụ cách miễn cưỡng, nguyên do là vì họ không nhìn thấy được Chúa Giê-su trong những đối tượng mà mình phục vụ. Nhưng các nữ tu thì bởi được Lời Chúa thúc giục và bởi vì lòng yêu mến Thiên Chúa, nên việc phục vụ của các nữ tu không giả dối, không trễ nải, không phân biệt giàu nghèo và biết tôn trọng nhân phẩm của người được phục vụ, nên được mọi người đón nhận, không phải đón nhận như những người thi ân bố thí, nhưng là như sự yêu thương và quan phòng của Thiên Chúa đối với họ.

Con người thời nay rất nhạy bén với việc giúp đỡ phục vụ của người khác, họ dễ dàng phân biệt được đâu là sự phục vụ chân thật vô vị lợi, và đâu là việc phục vụ đầy mưu đồ và lợi dụng, họ cũng dễ dàng nhận ra việc phục vụ nào đến từ lòng thương yêu hoặc đến từ sự thương hại, nhưng người ta sẽ không bao giờ nghi ngờ sự quan tâm giúp đỡ và phục vụ của các nữ tu, họ luôn nhìn thấy nơi các nữ tu một sự chân thành và một tâm hồn quảng đại khi phục vụ.

Tuy nhiên, dù là người sống đời tận hiến nhưng các nữ tu cũng là những con người, cho nên cũng có những lúc phục vụ mà lòng không vui, có những lúc phục vụ mà thái độ không hòa nhã vui vẻ với mọi người, bởi vì, nguyên nhân sâu kín nhất chính là các nữ tu thấy địa vị “người nữ tu” nơi mình cao vọng quá, đáng giá quá, mà không nhìn thấy được việc thực hành thánh ý của Thiên Chúa trong sự phục vụ chân thành, mới làm cho giá trị “người nữ tu” của mình cao quý gấp vạn lần.

Chúa Giê-su sau khi rửa chân cho các môn đệ của mình, thì hỏi họ rằng: “Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không ?” (chắc chắn là các môn đệ không hiểu ý nghĩa rửa chân của Chúa Giê-su, cho nên Ngài giải thích: “Anh em gọi Thầy là “Thầy”, là “Chúa”, điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Thầy, là Chúa mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau”(Ga 13, 12-14), lời giải thích của Chúa Giê-su thật quá rõ ràng, việc khiêm tốn phục vụ mới làm cho các môn đệ trở nên giống Ngài hơn là những chức tước mà người đời phong tặng, bởi vì dù là giáo hoàng, là giám mục, là linh mục hay là tu sĩ mà nếu không phục vụ tha nhân, thì cũng không thể trở thành môn đệ tốt lành của Chúa Giê-su được, đó là cốt lõi của tinh thần tu đức mà các nữ tu cần phải học hỏi nơi Chúa Giê-su “sự hiền lành và khiêm nhường”.

Yêu mến Lời Chúa là phó thác.

“Xin Chúa nhớ lại lời phán cùng tôi tớ,

lời ban niềm hy vọng cho con.

Lời hứa của Ngài làm cho con được sống,

đó là điều an ủi con trong cảnh khốn cùng”(Tv 119, 49-50).


Nhờ Lời Chúa dạy và nhờ suy gẫm Lời Chúa mà chúng ta biết sống theo thánh ý của Ngài, và nhờ vào sự yêu mến Lời Chúa mà chúng ta biết phó thác cuộc sống mình trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Phó thác là một hành động tin tưởng bởi lòng yêu mến mà ra, phó thác là đem cuộc đời với những hạnh phúc đau khổ của hiện tại và sự lo âu của ngày mai đặt vào trong ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa, hay nói cách khác, đặt vào trong bàn tay nhân lành của Thiên Chúa để tùy Ngài sử dụng cho chương trình và kế hoạch mà Ngài đã hoạch định cho mỗi một người.

Đời sống tận hiến của các nữ tu không phải lúc nào cũng nhìn thấy Thiên Chúa qua cuộc sống, nhất là trong những lúc gặp thử thách đau khổ càng thấy vắng bóng Thiên Chúa hơn, những lúc này tâm hồn của người nữ tu như hụt hẫng vì hình như Thiên Chúa đã bỏ rơi họ, và có những lúc họ cay đắng thốt lên như lời của Chúa Giê-su trên cây thập giá: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?” (Mt 27, 46b)thật ra Thiên Chúa không bỏ rơi một ai cả, Ngài càng không dửng dưng trước những đau khổ của con cái Ngài, nhất là những người đã chọn Ngài làm gia nghiệp đời mình...

Đau khổ nhất là khi bề trên không biết thông cảm và các chị em trong hội dòng hiểu lầm, chính những lúc này đây các nữ tu mới cảm thấy Lời Chúa thấm thía sâu tận tâm hồn mình, các nữ tu mới cảm thấy mình giống Chúa Giê-su trong vườn Cây Dầu hơn bao giờ hết. Mặc dù nói với Chúa con sẵn lòng phó thác tất cả cho Chúa và để thánh ý Chúa nên trọn, nhưng tâm hồn vẫn cứ đau khổ, vẫn cứ tấm tức, vẫn cứ lo âu khi mà đau khổ và thử thách ngày càng đè nặng trên người, mà Lời Chúa hứa cho những ai cậy trông vào Ngài ngày càng xa vắng.

“Lúc ngặt nghèo tôi kêu lên cùng Chúa,

Chúa đã thương đáp lời.

Lạy Chúa, xin Ngài cứu mạng con,

khỏi môi miệng điêu ngoa, tấc lưỡi phỉnh phờ”(Tv 120, 1-2).


Người luôn tin tưởng vào Lời Chúa thì trong mọi hoàn cảnh đều thấy có Thiên Chúa đồng hành với mình, dù trong đêm tối của cuộc đời, họ vẫn luôn tin cậy và phó thác cho tình yêu của Thiên Chúa.

Phó thác của người đời là họ cậy vào quyền thế và tiền bạc, gặp khó khăn giáo tế họ phó thác cho tiền bạc, gặp rắc rối việc làm ăn, họ phó thác cho chức quyền danh vọng, nhưng rồi vẫn cứ thấy tâm hồn bất an. Việc phó thác của các nữ tu thì không như thế, trên hết mọi sự, họ yêu mến Lời Chúa và phó thác vào Lời Chúa, vì cuộc sống tận hiến đã dạy họ rằng: Lời Chúa chính là lời đã mời gọi họ hiến trọn cuộc đời cho Thiên Chúa, để trở nên những người thuộc về Ngài và trở nên sứ giả của Ngài ở trần gian.

LỜI KẾT

Các nữ tu thân mến,

Là những người ưu tú được Thiên Chúa tuyển chọn giữa rất nhiều các thiếu nữ khác, chính Ngài đã “qua nhiều lần và nhiều cách”(Dt 1, 1a) ban rất nhiều ân sủng xuống trên các chị em, là những người mà Ngài vui mừng khen ngợi:

“Nàng đẹp quá, bạn tình ơi, nàng đẹp quá !

Sau tấm mạng the, đôi mắt nàng, cặp bồ câu xinh đẹp”(Dc 4, 1).


Vẻ đẹp của các nữ tu không là nhan sắc khuynh nước nghiêng thành, không là gấm vóc ngọc ngà, nhưng là những hy sinh, những âm thầm khiêm tốn thực hành thánh ý của Thiên Chúa trong cuộc sống tận hiến của mình, đó chính là vẻ đẹp đặc biệt “sau tấm mạng the” đen là những bon chen của thế gian.

Lời Chúa mà các nữ tu đang ngày đêm lắng nghe với sự soi sáng hướng dẫn của Thánh Linh, sẽ là kho tàng vô giá được trang điểm trên cuộc đời phục vụ tha nhân của các nữ tu, và sẽ là ánh sáng soi đường dẫn lối để các nữ tu -khi phục vụ tha nhân- biết quy hướng những thành công hay thất bại về trong thánh ý của Thiên Chúa, bởi vì Lời Chúa là niềm vui và hy vọng của tất cả những người tin vào Đức Chúa Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.

Lạy Chúa Giê-su,

Đấng được gọi là Lang Quân của các nữ tu.

Bởi vì chính Chúa đã dùng Lời của mình

để yêu thương và mời gọi

để dẫn dắt và soi sáng

để các nữ tu biết nhận ra thánh ý của Chúa

trong đời tận hiến của mình,

mà yêu thương và phục vụ Chúa trong tha nhân,

trong những người bất hạnh...

Lạy Chúa Giê-su,

con đường theo Chúa của các nữ tu,

không bằng phẳng, đầy thử thách, đầy cám dỗ,

nhưng cũng đầy hạnh phúc và lạc quan,

vì họ ngày đêm yêu mến và thực thi thánh ý,

không phải để trở thành người uyên bác

quảng diễn Lời Chúa trên bục giảng,

nhưng để trở thành người phục vụ và

quảng diễn Lời Chúa trong cuộc đời tận hiến của mình,

để Lời Chúa sống động,

để Lời Chúa cao bay chạy xa đến với mọi tâm hồn...

Amen.


(hết)

Đón đọc bài chia sẻ: Con trai và Con gái

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com http://www.vietcatholic.net/nhantai