NỮ TU ĐƯỢC MỜI GỌI ĐỂ YÊU LỜI CHÚA
Nàng- trong sách Diễm Ca- đã vui mừng nói:
“Tiếng người tôi yêu văng vẳng đâu đây, khi chàng đang tới,
nhảy nhót trên đồi, tung tăng trên núi”.(Dc 2, 8)
Nàng đang từng giây từng phút mong đợi người yêu, để được nghe tiếng nói của chàng, ai đã từng yêu thì cảm nghiệm được điều ấy, tình yêu được khai mào bằng lời và cũng được nuôi sống bằng lời: lời yêu thương và lời quan tâm lo lắng.
Các nữ tu là những người tận hiến cho một tình yêu tuyệt đối và thánh thiện, được gọi là tình nương của Đấng tình quân là Chúa Giê-su, cho nên, sẽ rất lạc điệu khi nói rằng, họ -các nữ tu- không thích nghe lời của Đấng tình quân mình, do đó, mức độ yêu mến của họ cũng có thể được đo bằng thái độ yêu mến Lời Chúa hay không.
Tiếng của Thiên Chúa văng vẳng đâu đây trong cuộc sống của mỗi nữ tu, tiếng của Ngài vang lên trong bóng đêm của nhà nguyện, tiếng của Ngài vang lên trong niềm vui rộn rã của thành công, vang lên trong đau khổ hiểu lầm, vang lên trong trong những khi trái gió trở trời mệt nhọc.v.v...tiếng của Thiên Chúa ngọt ngào vang lên trong cay đắng thử thách, là niềm vui của các nữ tu khi họ đang cô đơn thất vọng và đồng cảm với Đấng tình lang trong vườn Giết-sê-ma-ni...
Yêu mến Lời Chúa là hy sinh
“Nước lũ không dập tắt nổi tình yêu, sóng cồn chẳng tài nào vùi lấp”, (Dc 8, 7)tình yêu tận hiến của người nữ tu cũng đòi hỏi họ phải hy sinh những gì không thuộc về tiếng nói của người yêu: “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng biết Ta”, hy sinh những thú vui của người đời mà -mặc dù đã tận hiến- nhưng thân xác yếu đuối vẫn tồn tại và những ước mơ rất đời thường cũng nằm đó trong con người của các nữ tu, cho nên, cái mà người yêu thường làm cho người yêu là hy sinh, cái hy sinh lớn nhất là bỏ ngoài tai những lời “nịnh đầm” của các chàng trai, bỏ ngoài tai những lời mời mọc của phù hoa hưởng thụ, bỏ ngoài tai những lời khích bác của bạn bè vì mình sống không như họ.v.v...Hy sinh là một mầu nhiệm, Chúa Giê-su hy sinh chịu chết cho nhân loại là một mầu nhiệm mà Giáo Hội gọi là “mầu nhiệm tình yêu”, không ai có thể hiểu nổi tại sao một cô gái đẹp đẽ đoan trang học giỏi như thế lại trở thành một nữ tu, cái không ai hiểu đó, đối với người đời là một sự khó hiểu khi mà hầu hết các thiếu nữ đều chọn cho mình cuộc sống hưởng thụ vật chất lẫn tình yêu, nhưng đó là điều kỳ diệu của tình yêu được mời gọi từ nơi Thiên Chúa, điều kỳ diệu này chỉ có bản thân các nữ tu mới hiểu được, vì họ đã nghe được Lời Chúa mời gọi và thúc giục họ trở nên Bạn Tình của Đấng Cứu Độ là Chúa Giê-su Ki-tô.
Chọn tức là phải có tình yêu và hy sinh, chọn Thiên Chúa làm gia nghiệp của mình thì các nữ tu phải có hy sinh, gia nghiệp của Thiên Chúa chính là Lời Hằng Sống của Ngài, đó là tất cả những gì mà người nữ tu được hưởng để được sống đời đời và để phục vụ Ngài trong tha nhân.
Như bạn tình hy sinh cho người yêu, các nữ tu của Chúa Giê-su cũng hy sinh như Ngài đã hy sinh, để có thể chấp nhận được, hy sinh cái nổi tiếng, hy sinh những tham vọng không phù hợp với Lời Chúa, bởi vì tiếng thì thầm của Đấng lang quân như thúc giục bên tai các nữ tu:
“Bạn tình ơi, toàn thân nàng xinh đẹp,
Nơi nàng chẳng chút vết nhơ”.(Dc 4, 7)
Chính sự hy sinh ấy của các nữ tu mà mọi người càng thấy họ đẹp hơn, thánh thiện hơn tất cả những người nữ khác, và Đấng mà các nữ tu yêu mến, càng thấy họ đẹp thêm và đáng hưởng tất cả những gì mà Ngài muốn ban cho họ ở đời này cũng như đời sau.
Yêu mến Lời Chúa là vui tươi.
Không ai nghe tiếng người yêu mà âu sầu buồn bả, nhưng trái lại rất vui vẻ hân hoan, lời của Thiên Chúa là lời của khôn ngoan, lời dạy dỗ, lời giáo huấn để những ai nghe tiếng của Ngài thì được sống đời đời.
Yêu mến Lời Chúa vì đó là niềm vui của người khôn ngoan, bởi vì họ được chính Thiên Chúa ban tặng sự khôn ngoan (Cn 2, 6), dưới con mắt người khác, các nữ tu là những người có sự lựa chọn không khôn ngoan, nhưng thực ra các nữ tu là những người khôn ngoan đã dành phần nhất cho mình (Lc 10, 42). Cuộc đời tận hiến của các nữ tu được gắn liền với việc yêu mến Lời Chúa một cách vui vẻ, dù Lời Chúa đang ở trong hoàn cảnh khổ đau nhất của họ, như Chúa Giê-su đau khổ đến tột cùng trong vườn Giết-sê-ma-ni nhưng Ngài vẫn cứ dang rộng đôi tay với tất cả lòng yêu mến thực hiện ý của Cha trên trời.
Sống vui vẻ với mọi người, vui tươi với mọi hoàn cảnh, chính là các nữ tu đã thấm nhuần Lời của Đấng lang quân mình, Đấng lang quân mà các nữ tu đã chọn làm “tình yêu đời đời” của mình ấy, đang hóa thân nơi tất cả những hạng người mà các nữ tu tiếp xúc hằng ngày, đó là người hôm qua đã phê bình mình trước mặt chị em trong cộng đoàn, đó là người mà mình không thích vì tính đỏng đảnh của họ, đó là những người bất hạnh mà mình có bổn phận chăm sóc nơi bệnh viện, trong nhà trẻ hay nơi viện dưỡng lão, ở đâu Lời Chúa cũng có một vị trí đặc biệt trong tâm hồn của các nữ tu, nếu không thì tất cả những việc làm ấy của các nữ tu, chỉ là miễn cưỡng và buồn bả mà thôi.
Thánh Phao-lô tông đồ, sau khi đã trình bày về mầu nhiệm tình yêu và sự khiêm nhường của Chúa Giê-su, thì khuyên các tín hữu của giáo đoàn Phi-líp-phê rằng: “Anh em hãy vui lên trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: vui lên anh em !” Thánh Phao-lô đã vui mừng trong Chúa vì đã được nghe Lời Chúa dạy, được Lời Chúa cảm hóa, và niềm vui ấy như nước vỡ bờ tuôn tràn qua cho người khác. Niềm vui đó lây lan qua các tín hữu của ngài và nhờ ngài, mà hôm nay chúng ta nhận biết Thiên Chúa là Cha và Chúa Giê-su là Đấng cứu chuộc trần gian.
Niềm vui vì được phục vụ Lời Chúa của các nữ tu thì chắc chắn ảnh hưởng rất nhiều đến những con người chung quanh, đã nhiều lần người ta tự hỏi: các nữ tu là ai mà vẫn vui tươi tắm rửa cho những người mắc bệnh phong, các nữ tu là ai mà khuôn mặt rạng ngời khi chăm sóc những mảnh đời bất hạnh trong các trại tế bần ? Không ai trả lời được cả, chỉ có Thiên Chúa là Đấng đã dùng Lời để kêu gọi các nữ tu mới hiểu nổi, chỉ có việc yêu mến Lời Chúa nơi các nữ tu mới trả lời được những thắc mắc ấy của người đời mà thôi.
(còn tiếp)
-----------------------------------------------
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com http://www.vietcatholic.net/nhantai