CHỦ NHẬT IV MÙA CHAY
Tin Mừng: Ga 3, 14-21
“Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nổi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muốn đời”.
Anh chị em thân mến,
Để thử thách đức tin của tổ phụ Abraham, Thiên Chúa đã yêu cầu ông giết con một của mình là Isaác để tế lễ cho Ngài, và ông đã vâng lời không điều kiện, ông vâng lời là vì ông đã tin vào Thiên Chúa toàn năng, ông đã tin rằng : lời hứa của Thiên Chúa dành cho ông sẽ vĩnh viễn không bị quên lãng, nhưng sẽ được thực hiện dù cho mất đứa con độc nhất này, và ông đã trở thành cha của những kẻ tin.
Hôm nay, trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đã hé mở cho ông Nicôđêmô thấy ý định của Thiên Chúa, hay nói cách khác, kế hoạch “cứu người” của Thiên Chúa khi Ngài nói : “Thiên Chúa vì yêu thế gian đến nổi đã ban Con Một của Người...” Lần này Thiên Chúa không thử đức tin của ai cả, nhưng Thiên Chúa đã đem mạng sống của người Con duy nhất, bất tử, tinh tuyền của mình, để đổi lấy mạng sống hư mất, hay chết và tội lỗi của nhân loại, của chúng ta. Đó là tình yêu, tình yêu dâng hiến và cứu sống, tình yêu dâng hiến này có giá trị mãi mãi đến muôn đời, trí óc con người không thể dò thấu, hiểu nổi.
Hôm nay, nếu Thiên Chúa nói với anh chị em rằng : Ngài cần đứa con đầu lòng của các anh chị, cho nên Ngài yêu cầu anh chị -để bày tỏ tình yêu đối với Thiên Chúa- hãy giết con của mình để làm của tế lễ cho Ngài, thử hỏi các anh chị có vui lòng vâng lời Thiên Chúa như tổ phụ Abraham không ? Chắc chắn là không, vì không ai nở nhẫn tâm giết con mình, dù với mục đích cao cả là tế lễ Thiên Chúa, thế nhưng Thiên Chúa đã xử sự như thế khi cứu chuộc nhân loại tội lỗi : sát tế Con độc nhất của mình là Đức Giêsu Kitô.
Anh chị em thân mến,
Con Một của Thiên Chúa đã đến rồi đó, Ngài chính là Đức Giêsu Kitô.
Ai tin Ngài thì sẽ được sống đời đời, chúng ta cũng tin vào Ngài rồi đó.
Ngài đang ở đây, trong nhà thờ này nơi bí tích Thánh Thể mà chút xíu nữa, chúng ta sẽ rước Ngài vào trong tâm hồn của chúng ta, Ngài trở thành lương thực hằng sống nuôi dưỡng linh hồn và làm cho nó được sống đời đời. Chúng ta tin rồi đó.
Và đức tin đã soi sáng dẫn đưa chúng ta tiến thêm một bước nữa để trưởng thành hơn: đó là biết mỗi một người trong chúng ta đều là con một của Thiên Chúa, nghĩa là Ngài yêu thương chúng ta như trên thế gian này không còn ai khác. Do đó mà Con Một của Ngài là Đức Giêsu đã mời gọi chúng ta hãy yêu thương anh chị em, như là yêu chính Ngài vậy. Yêu thương, đương nhiên là không đầu môi chót lưỡi, yêu thương đương nhiên không làm bộ làm tịch bên ngoài để cho mọi người thấy, nhưng chính là yêu như yêu Chúa vậy, nghĩa là yêu với tất cả tấm lòng chân thành, không vì chút sĩ diện hay khoe khoang, không vì để quảng cáo hay để tuyên truyền, nhưng là vì yêu Chúa trong con người của họ.
Chúng ta đã đi được nửa chặng đường của mùa chay, có nghĩa là chúng ta càng ngày càng đến gần ngày đại lễ vượt qua của thời Tân Ước, tức là đại lễ Phục Sinh, càng đến gần ngày đại lễ, thì cơn cám dỗ của sa-tan càng gia tăng mạnh mẽ, do đó mà chúng ta cần phải tỉnh thức và cầu nguyện. Tỉnh thức để thấy, cầu nguyện để ngắm, thấy và ngắm Thiên Chúa đang ở trong người anh em chị em của chúng ta, đó chính là niềm tin của chúng ta vào Con Một của Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô Đấng cứu chuộc chúng ta, đó cũng chính là sợi giây vô hình liên kết chúng ta trong tình yêu của Thiên Chúa với tha nhân.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.
Tin Mừng: Ga 3, 14-21
“Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nổi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muốn đời”.
Anh chị em thân mến,
Để thử thách đức tin của tổ phụ Abraham, Thiên Chúa đã yêu cầu ông giết con một của mình là Isaác để tế lễ cho Ngài, và ông đã vâng lời không điều kiện, ông vâng lời là vì ông đã tin vào Thiên Chúa toàn năng, ông đã tin rằng : lời hứa của Thiên Chúa dành cho ông sẽ vĩnh viễn không bị quên lãng, nhưng sẽ được thực hiện dù cho mất đứa con độc nhất này, và ông đã trở thành cha của những kẻ tin.
Hôm nay, trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đã hé mở cho ông Nicôđêmô thấy ý định của Thiên Chúa, hay nói cách khác, kế hoạch “cứu người” của Thiên Chúa khi Ngài nói : “Thiên Chúa vì yêu thế gian đến nổi đã ban Con Một của Người...” Lần này Thiên Chúa không thử đức tin của ai cả, nhưng Thiên Chúa đã đem mạng sống của người Con duy nhất, bất tử, tinh tuyền của mình, để đổi lấy mạng sống hư mất, hay chết và tội lỗi của nhân loại, của chúng ta. Đó là tình yêu, tình yêu dâng hiến và cứu sống, tình yêu dâng hiến này có giá trị mãi mãi đến muôn đời, trí óc con người không thể dò thấu, hiểu nổi.
Hôm nay, nếu Thiên Chúa nói với anh chị em rằng : Ngài cần đứa con đầu lòng của các anh chị, cho nên Ngài yêu cầu anh chị -để bày tỏ tình yêu đối với Thiên Chúa- hãy giết con của mình để làm của tế lễ cho Ngài, thử hỏi các anh chị có vui lòng vâng lời Thiên Chúa như tổ phụ Abraham không ? Chắc chắn là không, vì không ai nở nhẫn tâm giết con mình, dù với mục đích cao cả là tế lễ Thiên Chúa, thế nhưng Thiên Chúa đã xử sự như thế khi cứu chuộc nhân loại tội lỗi : sát tế Con độc nhất của mình là Đức Giêsu Kitô.
Anh chị em thân mến,
Con Một của Thiên Chúa đã đến rồi đó, Ngài chính là Đức Giêsu Kitô.
Ai tin Ngài thì sẽ được sống đời đời, chúng ta cũng tin vào Ngài rồi đó.
Ngài đang ở đây, trong nhà thờ này nơi bí tích Thánh Thể mà chút xíu nữa, chúng ta sẽ rước Ngài vào trong tâm hồn của chúng ta, Ngài trở thành lương thực hằng sống nuôi dưỡng linh hồn và làm cho nó được sống đời đời. Chúng ta tin rồi đó.
Và đức tin đã soi sáng dẫn đưa chúng ta tiến thêm một bước nữa để trưởng thành hơn: đó là biết mỗi một người trong chúng ta đều là con một của Thiên Chúa, nghĩa là Ngài yêu thương chúng ta như trên thế gian này không còn ai khác. Do đó mà Con Một của Ngài là Đức Giêsu đã mời gọi chúng ta hãy yêu thương anh chị em, như là yêu chính Ngài vậy. Yêu thương, đương nhiên là không đầu môi chót lưỡi, yêu thương đương nhiên không làm bộ làm tịch bên ngoài để cho mọi người thấy, nhưng chính là yêu như yêu Chúa vậy, nghĩa là yêu với tất cả tấm lòng chân thành, không vì chút sĩ diện hay khoe khoang, không vì để quảng cáo hay để tuyên truyền, nhưng là vì yêu Chúa trong con người của họ.
Chúng ta đã đi được nửa chặng đường của mùa chay, có nghĩa là chúng ta càng ngày càng đến gần ngày đại lễ vượt qua của thời Tân Ước, tức là đại lễ Phục Sinh, càng đến gần ngày đại lễ, thì cơn cám dỗ của sa-tan càng gia tăng mạnh mẽ, do đó mà chúng ta cần phải tỉnh thức và cầu nguyện. Tỉnh thức để thấy, cầu nguyện để ngắm, thấy và ngắm Thiên Chúa đang ở trong người anh em chị em của chúng ta, đó chính là niềm tin của chúng ta vào Con Một của Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô Đấng cứu chuộc chúng ta, đó cũng chính là sợi giây vô hình liên kết chúng ta trong tình yêu của Thiên Chúa với tha nhân.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.