276. ĂN CHAY

Trong Kinh Thánh Do Thái, thỉnh thoảng chúng ta thấy người Do Thái ăn chay bằng cách nhịn ăn từ sáng cho đến chiều (Giô-na 3: 7-8; 1Sa-mu-en 14: 24), và trong lòng Giáo Hội, thuở xưa cũng thế, người công giáo chúng ta cũng nhịn ăn từ sáng cho đến chiều mỗi khi ăn chay.

Trước thập niên 50, người công giáo còn giữ chay bằng cách không ăn gì từ nữa đêm cho đến khi rước lễ mỗi ngày.

Tập tục ăn chay bằng cách nhịn ăn nhịn uống từ rạng đông cho đến khi mặt trời lặn, ngày nay vẫn còn được anh chị em Hồi Giáo tuân giữ trong suốt tháng Ramadan. Người công giáo chúng ta chỉ còn ăn chay mỗi năm có hai lần, vào thứ Tư lễ Tro và thứ Sáu Tuần Thánh (đặc biệt năm nay, Năm Thánh 2000, sẽ có thêm một ngày ăn chay vào ngày 5 tháng 8, áp lễ Chúa Hiển Dung, để nói lên tình liên đới với anh chị em Chính Thống Giáo). Chúng ta ăn chay bằng cách mỗi ngày chỉ ăn một bữa no, còn các bữa kia, chỉ ăn chút đỉnh, và kiêng không ăn thịt các động vật trên trời, dưới đất, ngoại trừ động vật sống trong nước.

Trong khi ấy, anh chị em Phật Giáo lại ăn chay mồng một và ngày rằm, bằng cách vẫn ăn no, nhưng kiêng không ăn thịt của bất cứ động vật nào, chỉ ăn thực vật.

Mỗi tôn giáo đều có một cách thức để ăn chay, và ngay cả khoa học cũng ăn chay!!!

Thật thế, mỗi khi bác sĩ muốn khám sức khỏe chúng ta theo phương pháp khoa học, họ cũng buộc chúng ta nhịn ăn nhịn uống ít nhất là 12 đến 14 tiếng đồng hồ trước khi thử máu! Và chúng ta chấp nhận vâng theo mà không cần cật vấn hay phàn nàn.

Cái ăn chay y học này là để giúp bác sĩ và chúng ta biết tình trạng sức khỏe của chúng ta mà chăm lo, hay chữa lành. Ăn chay nhà đạo chúng ta cũng thế, cũng có mục đích chữa lành, và chăm lo sức khỏe phần hồn chúng ta, nhưng nhất là để kéo chúng ta ra khỏi chúng ta, mà chia sẻ cuộc sống mình với người khác, và đó cũng là cách chữa lành rất hiệu nghiệm.

Ăn chay nhà đạo phải đi liền với bố thí.

Ăn chay nhà đạo phải đi liền với công bằng xã hội.

Chính ngày các ngươi muốn ăn chay để tiếng các ngươi kêu thấu trời cao thẳm, thì các ngươi lại ăn chay không đúng cách. Phải chăng đó là cách ăn chay mà Ta ưa chuộng trong ngày con người phải thực hành khổ chế? Cúi rạp đầu như cây sậy cây lau, nằm trên vải thô và tro bụi, phải chăng như thế mà gọi là ăn chay trong ngày các ngươi muốn đẹp lòng ĐỨC CHÚA?

Cách ăn chay mà Ta ưa thích chẳng phải là thế này sao: mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc, trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm? Chẳng phải là chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ, thấy ai mình trần thì cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục? Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành (I-sa-i-a 58: 4-8).

Chúng ta, người công giáo Việt Nam đang sống ở hải ngoại, rất được giáo quyền và giáo dân địa phương cảm phục vì chúng ta giữ đạo rất giỏi, đi đạo đi lễ rất đông, rất chuyên cần, như ánh sáng, gương lành cho họ, tuy nhiên họ vẫn thắc mắc sao không thấy, hay chưa thấy nhiều người Việt công giáo chúng ta dấn thân trong các nhóm hoạt động cho công bằng xã hội, tranh đấu cho người nghèo, cho kẻ làm việc mà không có bảo hiểm sức khỏe, cho con em giới lao động đang phải đi học trong những trường dở...

Phải chăng đó là tiếng thôi thúc chúng ta trong mùa chay Năm Thánh, năm Giáo Hội mời gọi mọi người ý thức sâu hơn và dấn thân nhiều hơn cho công bằng xã hội.

Lạy Chúa, xin sử dụng chúng con như những người sửa lại những lỗ hổng, là kẻ tu bổ phố phường cho người ta cư ngụ (I-sa-i-a 58: 13).

- Cầu nguyện

- Quyết tâm

- Dấn thân