CHÚA NHẬT II MÙA CHAY (B) Hãy giữ mãi đôi cánh thiên nga của chính mình



Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa ông bà anh chị em,

Chúa Nhật II Mùa Chay hôm nay gần như đưa chúng ta và các anh chị em Dự tòng tiến vào gần trung tâm của cuộc hành trình Mùa Chay. Thật vậy, sứ điệp Lời Chúa vọng lại giữ cộng đoàn chúng ta hôm nay đó chính là “tiếng gọi mời hãy lên cao và hãy chiến đấu”. Lên cao như Đức Kitô đưa các Tông đồ lên đĩnh núi Ta-bo để Ngài biến hình rạng rỡ, chiến đấu như tổ phụ Áp-ra-ham đem con một I-xa-ác lên núi Mo-ri-gia để sát tế theo lệnh Gia-Vê.

Cuộc hành trình Mùa Chay hôm nay của Dân Chúa hay cuộc hành trình đức tin của mỗi người chúng ta, phải chăng cũng chính là cuộc nỗ lực phấn đấu để mỗi ngày “lên cao” như thế trước lời Chúa vẫy gọi, trước những đòi hỏi của Tin Mừng, trước những thách đố của Thập giá.

Giờ đây chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi chúng ta đê xứng đáng cử hành thánh lễ.

Giảng Lời Chúa :

Nội dung sứ điệp Lời Chúa hôm nay có thể có một chút gần gũi nào đó với câu chuyện ngụ ngôn “đôi cánh thiên nga” mà các cụ già vẫn thường kể cho các cháu thiếu nhi nghe để thay cho một lời khuyên về một đức tính nhân bản : phải luôn biết bay cao, biết hướng lên trời, biết nuôi giữ một niềm tin và một lý tưởng vượt xa cái tầm thường, đơn điệu của đồng bằng cuộc sống. Câu chuyện đó như thế nầy :

Có một bầy chim thiên nga, cứ mỗi mùa xuân về, lại thấy xuất hiện bay ngang qua vùng trời trong xanh phía trên một cánh đầm lầy đầy cỏ dại, cây đước và đây đó những bầy vịt nước đang thoải mái kiếm ăn. Có lẽ đó là một bầy thiên nga thiên di, đi tìm những cánh rừng ấm áp để qua đông và bây giờ đang trên đường trở lại cố hương ở tận xa xôi phía bắc. Và kìa, người ta thấy, có một con thiên nga trắng muốt, tách bầy với đường bay về phía trước, từ từ hạ cánh và đậu ngay xuống nơi bầy vị nước đang ngang dọc tìm mồi. Thì ra, chàng thiên nga oai hùng, với đôi cánh trắng khỏe mạnh, có thể bay xa cả ngàn cây số, bị cám dỗ bởi đàn vịt đang thoải mái, nhẹ nhàng với những con tôm con ốc, con cá tìm được dễ dàng trong cái đầm lầy bát ngát dưới kia. Và thế là chàng thiên nga quyết định ở lại nhập bầy làm vịt và tháng ngày sống kiếp lặn lội mò cua bắt ốc. Thế nhưng, ký ức về một bầu trời xanh ngát, những đám mây trắng lang thang trôi về vô định, những cái sãi cánh cùng bạn bè bay ngang qua bao núi đồi sông biển…đã khiến cho chàng “thiên nga vịt nước” bổng cảm thấy “nhớ rừng”, và cố gắng đợi một lúc nào có đàn thiên nga bay qua sẽ cất cánh nhập đàn. Và rồi mùa xuân lại đến, đàn thiên nga lại bay ngang. Chàng thiên nga vội cất cánh bay lên. Nhưng than ôi ! Đôi cánh lâu ngày không hoạt động, các khớp xương co quắp, chú thiên nga chỉ vẫy đập liên hồi nhưng không hề nhấc nổi cái thân đã quá nặng nề bới những thức ăn thừa đạm dễ dàng tìm gặp mỗi ngày trong cái đầm lầy bát ngát. Và thế là, chú thiên nga oai vệ, trắng muốt thuở nào, giờ đây chỉ còn biết ngấn lệ tiếc nuối cuộc đời bay cao để vĩnh viễn chôn mình trong cái kiếp vịt nước ở giữa chốn đồng lầy nước đọng.

1. TIN : một bay cao hay một chọn lựa cao giá.

Trong kinh nghiệm thường thấy, phải chăng, cuộc sống đời thường dễ biến con người “ở lại dưới thấp”, chấp nhận cuộc sống dễ dãi, tự tại an nhàn, một cuộc sống “tà tà mặt đất”, không cần phải cố gắng, nỗ lực hay phấn đấu. Đó là cuộc sống nhàn cư theo cái kiểu của Cao Bá Quát:

Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy ?

Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười.

Thôi công đâu chuốc lấy sự đời,

Tiêu khiển một vài chung lếu láo.

Đoạn tống nhất inh duy hữu tửu,

Trầm tư bách kế bất như nhàn…

Và nếu có phấn đấu, có nỗ lực, chẳng qua cũng chỉ với những mục tiêu nhuốm đầy tính ích kỷ, vụn vặt, phục vụ cho những nhu cầu đơn điệu : cơm áo gạo tiền, bồ bịch vợ con, học hành thi cử…mà ít khi biết mở sang những mục tiêu cao hơn, xa hơn theo nhưng đòi hỏi của Tin Mừng như :

- Đòi hỏi sống thánh thiện : “Các con hãy thánh như Cha các con trên trời là Đấng thánh”,

- Đòi hỏi sống công chính : “Nếu các anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và biệt phái, thì chẳng được vào Nước trời”

- Đòi hỏi sống chứng nhân, gương sáng : “Chính anh em là muối cho đời….chính anh em là ánh sáng cho trần gian…”

- Đòi hỏi hy sinh : “Ai muốn theo ta hãy từ bỏ mình vác thập giá mình mỗi ngày mà theo Ta”.

- Đòi hỏi yêu thương : “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em”

“Không có tình yêu nào lớn cho bằng kẻ hy sinh mạng sống bạn hữu”

- Đỏi hỏi xả thân phục vụ : “Anh em hãy rửa chân cho nhau như Thầy đã rửa chân cho anh em”

- Đòi hỏi bác ái làm phúc : “Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy”….

Hình ảnh cuộc “Ra đi sát tế con” của Tổ phụ Áp-ra-ham và cuộc “Lên Núi” của Đức Kitô và các môn đồ mà các trích đoạn Lời Chúa thuật lại hôm nay phải chăng là một lời mời gọi tha thiết của Mùa Chay để chúng ta định hướng lại nhịp sống đức tin nếu đức tin đang trên đà sai lệch, làm mới lại lối sống đạo của mình nếu lối sống đạo đã cũ mòn xơ cứng. Đó là cuộc gọi mời không ngừng biết vươn cao và đi xa. Vươn cao khỏi đồng bằng cuộc sống với những nếp nghĩ và cách hành xử tầm thường, cục bộ, ích kỷ, bon chen, ganh tỵ, tham lam; đi xa khỏi cái tôi với trái tim và con mắt chật hẹp, méo mó, xoi mói, giận hờn, thù oán, kiêu căng…

Riêng đối với các anh chị em dự tòng, sứ điệp Lời Chúa hôm nay đã khắc họa hai hình ảnh thật rõ nét để nhắn gởi cho anh chị em về nỗ lực chọn lựa niềm tin của chính mình. Hình ảnh Áp-ra-ham sau khi lìa bỏ quê cha đất tổ với những ràng buộc và quan hệ mật thiết của gia đình, gia tộc, tín ngưỡng…để ra đi theo tiếng gọi của Đấng Thiên Chúa vô hình, và rồi đầy can đảm và phó thác cho niềm tin vào một thiên Chúa công chính toàn năng, sẵn sàng sát tế con để thi hành thánh ý; và hình ảnh của Đức Kitô biến hình trên núi cao Ta-bo, lột bỏ cái xác thân bình thường nhân loại để mặc lấy cái rực rỡ chói ngời của thân xác phục sinh, phải chăng đó chính là chọn lựa “ra đi tìm kiếm đức tin” của anh chị em khi dấn thân cho một niềm tin mới, là cuộc lột xác, khước từ con người cũ với những nếp suy nghĩ và ứng xử tối tăm ngoại giáo để mặc lấy những thái độ và ứng xử sáng ngời của tin Mừng, cho dù Tin Mừng ấy, đức tin ấy, chọn lựa chân lý ấy sẽ là một cái giá thật đắt phải trả cho cuộc đời dễ dãi, phẳng lặng, cho gia tộc, cho quan hệ bạn bè, và cho cả cái sinh mệnh chính trị nữa.

Và nếu hiểu niềm tin là như thế, thì điều cần thiết còn lại chính là “hãy giữ mãi đôi cánh thiên nga” của chính mình.

2. Tin : đó là cuộc hành trình từ thập giá đến phục sinh :

Nếu chàng tráng sĩ Kinh Kha ngày xưa đã “một ra đi không hẹn ngày trở lại”, thì người “tráng sĩ Kitô hữu” hôm nay cũng phải “một mất một còn” với chọn lựa niềm tin của mình. Ngay từ buổi đầu Kitô giáo, Đấng sáng lập đã từ bỏ mái ấm gia đình ở làng quê Na-da-rét để dấn thân rao giảng Tin Mừng và sau đó là vác lấy thập giá lên đồi Sọ để hiến dâng thân mình làm của lễ hy sinh. Các tông đồ đã “bỏ cha, bỏ mẹ, gia đình, thuyền và lưới” để đi theo Đức Kitô và cũng đã kết thúc cuộc hành trình đó bằng những cuộc tử đạo. Và kể từ đó, hàng hàng lớp lớp thế hệ Kitô hữu đã lần lượt nối gót trên cuộc hành trình đức tin mà cái giá phải trả chưa bao giờ thay đổi.

Một cách cụ thể : cuộc hành trình từ trái tim đến với trái tim, từ bàn tay đến với bàn tay, từ gia đình đến nhà thờ xem ra cũng đã là khó đối với nhiều người hôm nay. Đó là cuộc hành trình mỗi ngày đến với Thánh lễ, là cuộc hành trình ăn năn sám hối đến với tòa giải tội, là cuộc hành trình đến với anh em để hòa giải yêu thương, cuộc hành trình đến với những người yếu đau bệnh hoạn, đói khổ để ủi an, giúp đỡ phục vụ. Trong cuộc sống đức tin hôm nay, có bao nhiêu cuộc “lên cao” và “đi xa” như thế mà chúng ta chưa làm được hoặc chúng ta cố tình lảng tránh để tìm một nơi ẩn trú an toàn, một pháo đài chắc chắn để không ai quấy rầy, một đầm lầy dễ dãi để được no cơm ấm áo và không sự gì phiền nhiễu.

Tuy nhiên, tiêu đích của cuộc hành trình đức tin không dừng lại ở thập giá hay đồi Sọ. Bởi vì nếu Đức Kitô đã hấp hối thương đau nơi vườn Giết-sê-ma-ni trên núi Cây Dầu, thì Ngài cũng đã biến hình rực rỡ trên núi Ta-bo; hoặc nếu Ngài đã gục đầu tắt thở trong cái chết tủi nhục vào chiều Thứ Sáu trên Núi Sọ, thì cũng trên ngọn núi ở Ga-li-lêNgài đã oai hùng tập họp các môn sinh để về trời trong chiến thắng vinh quang. Quả thật, bên kia sa mạc và biển Đỏ chính là Đất Hứa, bên kia Thập Giá chính là Phục sinh. Cuộc biến hình trên núi Ta-bo hôm nay chính là dự báo chắc chắn cho cuộc phục sinh vinh hiển của Đức Kitô sau biến cố tử nạn, và là hình ảnh báo trước viễn tượng phục sinh cho cuộc hành trình đức tin của mọi Kitô hữu, của tất cả chúng ta. Còn trong đời thường hôm nay, chúng ta tin rằng : mỗi một thánh lễ, một giờ cầu nguyện sốt sắng dâng lên, sẽ nhận được muôn ơn lành đổ xuống, một nụ cười, một cử chỉ thân ái trao ban, sẽ đem về niềm vui bất tận, một nghĩa cử thứ tha, hòa giải chân tình sẽ trả lại khung trờ bình an cho tâm hồn và cuộc sống, một chiến thắng trước cám dỗ bất chính sẽ rực sáng niềm vui trong sâu thẳm trái tim, một chút hy sinh chịu thiệt thòi mất mát để anh em khác được lợi được nhờ, sẽ âm vang một hạnh phúc lâu dài bền vững…Vâng, đó chính là những cái phúc thật mà Đức Kitô đã long trọng loan báo trong bài giảng đầu tiên của Ngài ngày xưa. “Phúc cho ai hiền lành, phúc cho ai trong sạch, phúc cho ai biết xót thương, phúc cho ai xây dựng hòa bình…”

Bởi vì cội nguồn của mọi hạnh phúc và đích điểm của mọi cuộc hành trình là chính Thiên Chúa, một Thiên Chúa khoan dung và đầy lòng nhân ái, một Thiên Chúa quyền năng và công minh chính trực, một Thiên Chúa xứng đáng để Áp-ra-ham bỏ tất cả để lên đường theo tiêng gọi và sẵn sàng tin ở lòng tốt vô biên đến độ sẵn sàng sát tế người con một dấu yêu. Vâng đó chính là một Thiên Chúa tình yêu mà thư Rôma trong bài đọc 2 hôm nay đã một lần nữa nhắc nhớ chúng ta : “Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta. Một khi đã ban Người Con đó, lẽ nào Thiên Chúa lại chẳng rộng ban tất cả cho chúng ta ?”

Nào, chúng ta cùng tiến bước trên lộ trình Mùa Chay với niềm tin như thế. Amen