Kê Khang và Lữ An là đôi bạn thân, có lúc bất chấp đường xa vạn dặm, cũng đi thăm nhau.

Một lần nọ, Lữ An đi thăm Kê Khang, gặp lúc Kê Khang không có nhà, đợi rất lâu mà vẫn không thấy ông ta trở về, thế là trước khi bỏ đi, Lữ An viết trên cửa một chữ "phụng", sau khi Kê Khang trở về thì rất thích thú khi thấy chữ ấy, ai mà biết được tất cả hàm ý của chữ "phụng" chứ ? Nhưng đó lại là ý giểu cợt ông ta là "con chim bình thường".

(Thế Thuyết Tân Ngữ)

Suy tư :

Chế giểu và chọc cười là hai cụm từ không giống nhau, thế nhưng cũng có người lầm tưởng là nó giống nhau, cho nên mới làm cho người khác hiểu lầm và tức giận.

Chế giểu là đem cái khuyết điểm của người ta ra mà làm trò đùa cho thiên hạ cười ; chế giểu là "nhại" lại những động tác, cử chỉ, lời nói của anh em cho mọi người cười chơi, đây là một hành vi của người vô giáo dục, là một thái độ kiêu căng hợm hĩnh của người thiếu văn minh.

Chúng ta đọc lại đoạn Phúc Âm của thánh Mat-thêu, để coi lời nói và những hành động của quân lính ở dinh Philatô đã chế nhạo Chúa Giêsu : "Chúng lột áo của Người ra, khoác cho Người một tấm áo choàng đỏ, rồi kết một vòng gai làm vương miện đội lên đầu Người, và trao vào tay mặt Người một cây sậy. Chúng quỳ gối trước mặt Người mà nhạo rằng : "Vạn tuế Đức Vua dân Do Thái !" Rồi chúng khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy mà đập vào đầu Người, chế giểu chán, chúng lột áo choàng ra và cho Người mặc áo lại như trước, rồi điệu người đi đóng đinh vào thập giá" (Mt 27, 27-31). Càng đọc bản văn trên đây chúng ta càng tức tối, giận dữ run lên vì sự chế giểu của bọn lính tráng đối với Chúa Giêsu.

Người ta cũng sẽ giận dữ điên người với tôi, khi tôi chế giểu họ, lấy họ ra làm "đề tài" chế giểu để thiên hạ cười cho vui.