THỨ HAI TUẦN 1 MÙA CHAY Mt 25, 31-46

Lời Chúa: “Những gì các ngươi đã làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta”

Suy niệm: “ Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đâu ?”.

Phải chăng đó cũng chính là lời chúng ta vẫn thường chống chế mỗi khi Chúa hỏi ta đã làm được điều gì cho Ngài. Chúng ta không thấy Chúa bởi vì chúng ta quen nhìn mọi người, mọi vật qua dáng vẻ bên ngoài, bằng cái nhìn của thế gian. Thế mà người đời thường “ trọng phú khinh bần”, “xem mặt mà bắt hình dong”. Chúng ta không thấy Chúa bởi vì với đôi mắt xác thịt, sự giàu sang phú quý và quyền lực của thế trần có thể làm cho ta choáng ngợp và tạo cho ta cảm giác kính nể. Còn những người nghèo khổ thấp hèn dễ làm cho ta tìm cách xa tránh họ và tạo cho ta cảm giác khinh miệt.

Thế nhưng thật bất ngờ thay ! Chúa lại đồng hóa mình với những người nghèo khổ, những người nhỏ bé thấp hèn đang van xin chúng ta giúp đỡ. Vì thế, khước từ họ là khước từ chính Chúa. Chúng ta cần phải có đôi mắt đức tin để nhận ra điều đó. Với đôi mắt đức tin chúng ta sẽ thấy Chúa trong mọi người, để những gì phục vụ cho con người là phục vụ cho chính Chúa, và hạnh phúc của con người cũng là vinh quang của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con nhận ra Chúa nơi mọi người, nhất là những người cùng khổ, để yêu thương đón nhận và phục vụ họ, bởi vì họ là con cái Thiên Chúa, là anh chị em của chúng con, và nhất là vì Chúa đã đồng hóa mình với chính bản thân họ.