Chúa nhật I mùa Chay

Qua lũng âm u, nhưng dạ vẫn an tâm

“Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u

con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.

Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.” (Tv 23,4)


“Mùa Chay chuẩn bị mùa Phục Sinh thật đúng là thời điểm, để mở tâm hồn mình ra với Đấng là nguồn của lòng thương xót. Trên con đường lữ hành, Đấng thương xót đồng hành với chúng ta, đi với chúng ta qua cả sa mạc nghèo nàn của chúng ta, và Ngài ban cho chúng ta sức mạnh trên đường tìm đến niềm vui Phục Sinh sâu sa. Thiên Chúa che chở và ban sức mạnh cho chúng ta, ngay cả trong “lũng âm u”, mà Thánh Vịnh gia đã nhắc đến (Tv 23,4), trong khi đó kẻ cám dỗ đang thì thầm bên tai chúng ta, để dụ dỗ và hy vọng hão huyền rằng, chúng sẽ ảnh hưởng trên đời sống chúng ta.” (ĐTC Benedicto XVI, sứ điệp mùa Chay 2006)

Bạn thân mến,

Mùa Chay lại đến với chúng ta. Mùa Chay này chúng ta được Đức Thánh Cha hướng dẫn và đồng hành. Sứ điệp của ngài nhắn nhủ chúng ta hãy mở tâm hồn mình ra. Mở tâm hồn là một thái độ rất căn bản. Mở tâm hồn đòi hỏi một niềm tin tưởng. Vâng, làm sao tôi có thể mở lòng để chia sẻ với Bạn những gì thâm sâu của cuộc đời tôi, nếu Bạn không trao cho tôi niềm tin tưởng. Mở tâm hồn để giãi bày những gì thâm sâu, không chỉ có nghĩa là trao cho người đối diện món quà quý báu của tình thân con người, mà còn có nghĩa là “dọn một chỗ” cho người đó, để họ hiện diện, để họ cùng đồng hành trên một chặng đường hay cả con đường.

Hôm nay, trong những ngày đầu tiên của mùa Chay thánh, chúng ta hãy dừng bước. Trong thịnh lặng chúng ta hãy mở lòng của mình cho Chúa - Đấng chúng ta có thể tin tưởng được. Vâng, còn có thể tin ai nữa, ngoài tin vào Đấng là nguồn của tình yêu, nguồn của lòng thương xót. Niềm tin của chúng ta vào Chúa sẽ không bao giờ nhuốm màu “đen thất vọng”, vì Chúa luôn ở cùng chúng ta, Ngài đi với chúng ta qua cả sa mạc nghèo nàn nhất của cuộc đời. Côn trượng Ngài sẽ bảo vệ đời ta, che chở ta, ban sức mạnh cho chúng ta.

Có Chúa là người Bạn Đường chúng ta tin rằng con đường của chúng ta, dù có phải qua sa mạc nghèo nàn, dù có phải qua cả lũng âm u, cũng sẽ dẫn đến đích đến của niềm vui Phục Sinh.

Vì vậy, Bạn ơi ! chúng ta vững dạ an tâm mở lòng cho Chúa.

Chúng ta vững dạ an tâm tiến bước trên đường.

Lạy Chúa, lũng âm u và sa mạc của cuộc đời đang chờ chúng con trước mặt. Chúng con sợ hãi biết bao nhiêu, khi nhìn về phía trước chỉ toàn thấy khô cằn và đêm đen. Làm sao chúng con có thể mở lòng mình ra, để vui tươi, để can đảm lên đường. Phải làm gì đây Chúa ơi?

May thay, chúng con vẫn còn nhìn thấy Chúa là nguồn của lòng thương xót, nguồn của tình yêu. Vì vậy, chúng con tin tưởng hoàn toàn vào Chúa, và xin mở lòng mình ra, để với Chúa chúng con vững dạ an tâm lên đường. Amen.