THỨ TƯ LỄ TRO B
Thưa quí vị.
Hôm nay Lễ Tro, bắt đầu mùa chay thánh: Đây là lúc thuận tiện. Đây là thời hông ân. Chúng ta không tập trung vào một bài đọc riêng nào. Những vào ý tưởng của ngày lễ. Tác giả Walter Brueggman gợi ý sau đây cho những vị rao giảng và thi hành nghi lễ rắc tro.
Tác giả không suy gẫm về công thức: “Con là bụi tro, con sẽ trở về với bụi tro.” Công thức xem có vẻ là một lời kết án hay nguyền rủa. Khi rắc tro trên đầu chúng ta liên tưởng đến tội lỗi và các hệ luỵ của nó. Đó chỉ là một mặt của vấn đề. Mặt khác căn bản hơn, tức nhìn vào thân phận thụ tạo của mình. Các giới hạn tự nhiên và siêu nhiên đã được giãi bày trong luồng tư tưởng khôn ngoan của Đông cũng như Tây. Nghĩa là nó gợi tính “hay chết” của thân phận con người. Có bốn nội dung chúng ta cần suy nghĩ:
1.Căn bản là yếu tố vật chất: Con người chỉ là một tạo vật bằng cát bụi, lệ thuộc hoàn toàn vào những thực tại của trái đất với những giới hạn của vật chất. Không hề có tính siêu nhiên. Nó hoàn toàn như các sinh vật khác.
2.Bởi lẽ loài người chỉ là sản phẩm của “đất” cho nên thuộc về đất, sinh hoạt vì trái đất, chia sẻ các phẩm chất đời sống với các súc vật khác.
3.Cái khối đất này không tự thân khởi động được. Nó phải nhờ một năng lực bên ngoài. Tự mình nó chỉ là một khối đất bất động, không có năng lực, không có sự sống. Khối đất không phải là sinh vật, càng không phải là loài người. Thân xác con người chỉ là một nắm tro bụi vô hồn.
4.Sự sống hoàn toàn là quà tặng của Thiên Chúa. Chúa ban cho “hơi thở” của Ngài để ai nấy được sống động. Chúa rút “hơi thở” đi, tức khắc con người trở về tình trạng bất động ban đầu, chúng ta gọi là chết. Ơn sự sống này Chúa ban cho mỗi người “nhưng không” chẳng vì lý do công nghiệp nào cả. Tuy nhiên, nó không thuộc sở hữu của ai. Không ai chiếm đoạt nó vĩnh viễn mà nói là của mình. Nhận như vậy chứng tỏ đương sự chẳng hiểu biết gì. Từ căn nguyên, con người có tính lệ thuộc và dễ bị tổn thương. Từng giây từng phút chúng ta sống nhờ vào đại lượng của Thượng Đế, tức vào “hơi thở” của Ngài. Đây là thân phận của bất cứ ai. Không do chọn lựa của chúng ta. Cũng không phải hình phạt hay lời trù ẻo. Nó cũng chẳng liên hệ gì đến tội lỗi hay sai lầm. Vậy thái độ kiêu căng là vô lý. Chân nhận sự thật mới là khiêm nhường. Sự thật về con người là như vậy: Một nắm đất bất động. Sinh khí là quà tặng của Đức Chúa Trời. Hai ông bà trong vườn địa đàng đã muốn thoát khỏi tình trạng này. Họ muốn trở nên những thần linh giống như Thiên Chúa. Lễ Tro nhắc nhở các tín hữu tính thụ tạo của mình, sau đó mới đến tình trạng tội lỗi và các hệ luỵ. Chúng ta có khuynh hướng quên mất nguồn gốc. Đòi hỏi những điều mình không có danh nghĩa chiếm hữu. Chúng ta phải biết rõ những giới hạn, đừng muốn vươn tới bằng Thiên Chúa. Đây cũng là ngày mỗi tín hữu suy tư rõ ràng Thánh vịnh 103 nhất là câu 14: “Người quá biết chúng ta được nhồi nắn bằng gì, hẳn Người nhớ chúng ta là cát bụi.” Thiên Chúa nhớ rằng chúng ta được thành hình bằng cát bụi. Và một trong những công thức chịu tro là: “Con hãy nhớ, con là bụi đất.” Như vậy mọi người được nhắc nhở mình chẳng là cái “chi chi” hơn bụi đất. Xin đừng kiêu căng. Trái đất muôn vật đều chỉ ra tính hư vô của con người. Chúa cũng nhớ như vậy, mọi người đều công nhận như vậy, Thánh vịnh 103 cũng ca lên như vậy: “Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi, tươi thắm như cỏ nội hoa đồng. Một làn gió thoảng là xong, chốn xưa mình ở cũng không biết mình.” Tại sao lại kiêu căng? Rõ ràng là hơi thở của Satan và tinh thần của thế tục.
Việc Chúa nhớ thôi thúc Ngài hành động thương xót và trung tín rộng lượng. Là bụi đất không phải là nguyên do Ngài từ bỏ chúng ta. Ngược lại, trung thành với lòng thương xót của Ngài. Cho nên tội lỗi và xúc phạm được Ngài để ý và loại bỏ. Chúng được loại bỏ như nguyên nhân trực tiếp gây nên hiểm nguy và bất hạnh. Xin lưu ý về điểm này, không thể có thái độ ươn gàn trong tội lỗi, vì xúc phạm lớn đến lòng thương xót của Thượng đế. Thiên Chúa trông thấy tội lỗi chúng ta và làm ngơ không biết đến. Chẳng phải là lý do để con người tiếp tục phạm tội, nhưng để tạ ơn vì đã được tha thứ. Hành động Ngài tha thứ để chúng ta được sống, được làm bạn thân tình với Ngài. Bởi Ngài vẫn nhớ chúng ta chỉ là cát bụi. Chúng ta phải chết. Cho nên Ngài quan tâm và nâng đỡ. Việc này phát xuất từ tình yêu vô biên của Ba Ngôi Thiên Chúa. Cũng thánh vịnh 103: “Nhưng ân tình Chúa thiên thu vạn đại”. Do đó phạm tội là phản bội nặng nề tới lòng Thiên Chúa xót thương. Nhìn nhận chúng ta chỉ là cát bụi kêu gọi mọi người tín nhiệm vào Thiên Chúa toàn năng và trung tín. Đấng biết rõ các nhu cầu của mọi thụ tạo và giơ tay cứu giúp. Ý tưởng này từ Phúc âm, giúp chúng ta nhận ra căn tính thật của mình. Nhờ đó mọi người đủ khả năng phân định vị trí riêng trong tình yêu Thiên Chúa. Mập mờ vế ý nghĩa sẽ đưa đến kiêu căng và khốn cùng. Nhiều tín hữu vì quá lo lắng sự đời, cho nên không với tới được nội dung Tin mừng. Nhà rao giảng nên giúp đỡ họ.
Chúng ta bắt buộc phải “nhớ”. Bởi lẽ thường hay “quên”. Chúng ta mắc bệnh “mất trí nhớ”. Ngày nay bệnh này trở nên trầm trọng hơn bởi xã hội ngày càng ganh đua hưởng thụ. Hưởng thụ đến thừa mửa, không còn khả năng nhớ về quá khứ hoặc nhìn về tương lai. Hiện tại suông không làm nên đời người. Nó gồm cả ba quá khứ, hiện tại và tương lai. Thường khi nhiều người quên bẵng gốc gác của mình căn bản chỉ là thụ tạo. Ngài vẫn nhớ chúng ta được nhồi nắn bằng gì? Bằng bùn đất và cát bụi. Bởi vì hơi thở của Satan trong văn hoá, văn chương, khoa học, điện ảnh, xã hội trần tục. Chúng ta tưởng tượng mình quyền năng ghê ghớm, có thể đạt tới bất cứ mục tiêu nào,không hạn chế, thường xuyên đi trệch con đường định mệnh. Chúng ta mơ hồ ngăn cản được tử thần, mơ hồ thắng vượt cái chết. Cho nên rơi vào căn bệnh lãng quên nguồn gốc của mình. Thậm chí quên luôn ơn gọi chính yếu là phục vụ lẫn nhau, canh tác địa đàng, súc vật trên trái đất và muôn loài khác. Chúng ta quên luôn rằng Thiên Chúa vẫn nhớ, rằng hằng ngày, Ngài chăm sóc các sinh vật do tay Ngài dựng nên. Ngài luôn nhồi nắn và thở hơi cho mọi sinh vật được sống. Thiên Chúa không bao giờ ngừng bảo vệ, nuôi nấng và kêu gọi chúng ta trở lại với Ngài, với trí nhớ mà Ngài đã ban cho.
Vậy thì đây là lúc thuận tiện, đây là thời hồng ân, xin tỉnh dậy, nhớ lại mình đang được lòng Chúa bao bọc. Ngài muốn đổ tràn đầy ơn lành cho chúng ta hơn lòng chúng ta mong ước. Mặc dù chúng ta chẳng thích nghe chủ tế xức tro: “Con hãy nhớ”. Bởi nó là lời truyền khiến nghiêm nghị. Nhưng ý nghĩa của nó thật hữu ích. Nó kêu gọi chúng ta định nghĩa lại cuộc đời mình. Thế giới đang trong cuộc chiến tranh luân lý khốc liệt. Chúng ta phải nhận rõ căn tính và nguồn gốc của mình. Điều mà chúng ta hay quên và sao lãng.
- Một thế giới tiêu thụ chống lại vương quốc ký ức.
- Một thế giới kiêu căng chống lại vương quốc thụ tạo.
- Một thế giới vô tổ ấm chống lại vương quốc yêu thương thành tín.
Chọn đường nào? Xin hồi tâm suy nghĩ mà trở về với nguồn gốc của mình. Xin ẵm lấy những tư duy lớn thay vì thiện cận hẹp hòi, thánh thiện thay vì sa đoạ. Khi tro được rắc trên đầu tôi, là lúc lời Tin mừng được ghi khắc trong tim và trên da thịt: Sức mạnh cho kẻ yếu đuối. Cao thượng cho những tâm thần hạ tiện. Amen.
Thưa quí vị.
Hôm nay Lễ Tro, bắt đầu mùa chay thánh: Đây là lúc thuận tiện. Đây là thời hông ân. Chúng ta không tập trung vào một bài đọc riêng nào. Những vào ý tưởng của ngày lễ. Tác giả Walter Brueggman gợi ý sau đây cho những vị rao giảng và thi hành nghi lễ rắc tro.
Tác giả không suy gẫm về công thức: “Con là bụi tro, con sẽ trở về với bụi tro.” Công thức xem có vẻ là một lời kết án hay nguyền rủa. Khi rắc tro trên đầu chúng ta liên tưởng đến tội lỗi và các hệ luỵ của nó. Đó chỉ là một mặt của vấn đề. Mặt khác căn bản hơn, tức nhìn vào thân phận thụ tạo của mình. Các giới hạn tự nhiên và siêu nhiên đã được giãi bày trong luồng tư tưởng khôn ngoan của Đông cũng như Tây. Nghĩa là nó gợi tính “hay chết” của thân phận con người. Có bốn nội dung chúng ta cần suy nghĩ:
1.Căn bản là yếu tố vật chất: Con người chỉ là một tạo vật bằng cát bụi, lệ thuộc hoàn toàn vào những thực tại của trái đất với những giới hạn của vật chất. Không hề có tính siêu nhiên. Nó hoàn toàn như các sinh vật khác.
2.Bởi lẽ loài người chỉ là sản phẩm của “đất” cho nên thuộc về đất, sinh hoạt vì trái đất, chia sẻ các phẩm chất đời sống với các súc vật khác.
3.Cái khối đất này không tự thân khởi động được. Nó phải nhờ một năng lực bên ngoài. Tự mình nó chỉ là một khối đất bất động, không có năng lực, không có sự sống. Khối đất không phải là sinh vật, càng không phải là loài người. Thân xác con người chỉ là một nắm tro bụi vô hồn.
4.Sự sống hoàn toàn là quà tặng của Thiên Chúa. Chúa ban cho “hơi thở” của Ngài để ai nấy được sống động. Chúa rút “hơi thở” đi, tức khắc con người trở về tình trạng bất động ban đầu, chúng ta gọi là chết. Ơn sự sống này Chúa ban cho mỗi người “nhưng không” chẳng vì lý do công nghiệp nào cả. Tuy nhiên, nó không thuộc sở hữu của ai. Không ai chiếm đoạt nó vĩnh viễn mà nói là của mình. Nhận như vậy chứng tỏ đương sự chẳng hiểu biết gì. Từ căn nguyên, con người có tính lệ thuộc và dễ bị tổn thương. Từng giây từng phút chúng ta sống nhờ vào đại lượng của Thượng Đế, tức vào “hơi thở” của Ngài. Đây là thân phận của bất cứ ai. Không do chọn lựa của chúng ta. Cũng không phải hình phạt hay lời trù ẻo. Nó cũng chẳng liên hệ gì đến tội lỗi hay sai lầm. Vậy thái độ kiêu căng là vô lý. Chân nhận sự thật mới là khiêm nhường. Sự thật về con người là như vậy: Một nắm đất bất động. Sinh khí là quà tặng của Đức Chúa Trời. Hai ông bà trong vườn địa đàng đã muốn thoát khỏi tình trạng này. Họ muốn trở nên những thần linh giống như Thiên Chúa. Lễ Tro nhắc nhở các tín hữu tính thụ tạo của mình, sau đó mới đến tình trạng tội lỗi và các hệ luỵ. Chúng ta có khuynh hướng quên mất nguồn gốc. Đòi hỏi những điều mình không có danh nghĩa chiếm hữu. Chúng ta phải biết rõ những giới hạn, đừng muốn vươn tới bằng Thiên Chúa. Đây cũng là ngày mỗi tín hữu suy tư rõ ràng Thánh vịnh 103 nhất là câu 14: “Người quá biết chúng ta được nhồi nắn bằng gì, hẳn Người nhớ chúng ta là cát bụi.” Thiên Chúa nhớ rằng chúng ta được thành hình bằng cát bụi. Và một trong những công thức chịu tro là: “Con hãy nhớ, con là bụi đất.” Như vậy mọi người được nhắc nhở mình chẳng là cái “chi chi” hơn bụi đất. Xin đừng kiêu căng. Trái đất muôn vật đều chỉ ra tính hư vô của con người. Chúa cũng nhớ như vậy, mọi người đều công nhận như vậy, Thánh vịnh 103 cũng ca lên như vậy: “Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi, tươi thắm như cỏ nội hoa đồng. Một làn gió thoảng là xong, chốn xưa mình ở cũng không biết mình.” Tại sao lại kiêu căng? Rõ ràng là hơi thở của Satan và tinh thần của thế tục.
Việc Chúa nhớ thôi thúc Ngài hành động thương xót và trung tín rộng lượng. Là bụi đất không phải là nguyên do Ngài từ bỏ chúng ta. Ngược lại, trung thành với lòng thương xót của Ngài. Cho nên tội lỗi và xúc phạm được Ngài để ý và loại bỏ. Chúng được loại bỏ như nguyên nhân trực tiếp gây nên hiểm nguy và bất hạnh. Xin lưu ý về điểm này, không thể có thái độ ươn gàn trong tội lỗi, vì xúc phạm lớn đến lòng thương xót của Thượng đế. Thiên Chúa trông thấy tội lỗi chúng ta và làm ngơ không biết đến. Chẳng phải là lý do để con người tiếp tục phạm tội, nhưng để tạ ơn vì đã được tha thứ. Hành động Ngài tha thứ để chúng ta được sống, được làm bạn thân tình với Ngài. Bởi Ngài vẫn nhớ chúng ta chỉ là cát bụi. Chúng ta phải chết. Cho nên Ngài quan tâm và nâng đỡ. Việc này phát xuất từ tình yêu vô biên của Ba Ngôi Thiên Chúa. Cũng thánh vịnh 103: “Nhưng ân tình Chúa thiên thu vạn đại”. Do đó phạm tội là phản bội nặng nề tới lòng Thiên Chúa xót thương. Nhìn nhận chúng ta chỉ là cát bụi kêu gọi mọi người tín nhiệm vào Thiên Chúa toàn năng và trung tín. Đấng biết rõ các nhu cầu của mọi thụ tạo và giơ tay cứu giúp. Ý tưởng này từ Phúc âm, giúp chúng ta nhận ra căn tính thật của mình. Nhờ đó mọi người đủ khả năng phân định vị trí riêng trong tình yêu Thiên Chúa. Mập mờ vế ý nghĩa sẽ đưa đến kiêu căng và khốn cùng. Nhiều tín hữu vì quá lo lắng sự đời, cho nên không với tới được nội dung Tin mừng. Nhà rao giảng nên giúp đỡ họ.
Chúng ta bắt buộc phải “nhớ”. Bởi lẽ thường hay “quên”. Chúng ta mắc bệnh “mất trí nhớ”. Ngày nay bệnh này trở nên trầm trọng hơn bởi xã hội ngày càng ganh đua hưởng thụ. Hưởng thụ đến thừa mửa, không còn khả năng nhớ về quá khứ hoặc nhìn về tương lai. Hiện tại suông không làm nên đời người. Nó gồm cả ba quá khứ, hiện tại và tương lai. Thường khi nhiều người quên bẵng gốc gác của mình căn bản chỉ là thụ tạo. Ngài vẫn nhớ chúng ta được nhồi nắn bằng gì? Bằng bùn đất và cát bụi. Bởi vì hơi thở của Satan trong văn hoá, văn chương, khoa học, điện ảnh, xã hội trần tục. Chúng ta tưởng tượng mình quyền năng ghê ghớm, có thể đạt tới bất cứ mục tiêu nào,không hạn chế, thường xuyên đi trệch con đường định mệnh. Chúng ta mơ hồ ngăn cản được tử thần, mơ hồ thắng vượt cái chết. Cho nên rơi vào căn bệnh lãng quên nguồn gốc của mình. Thậm chí quên luôn ơn gọi chính yếu là phục vụ lẫn nhau, canh tác địa đàng, súc vật trên trái đất và muôn loài khác. Chúng ta quên luôn rằng Thiên Chúa vẫn nhớ, rằng hằng ngày, Ngài chăm sóc các sinh vật do tay Ngài dựng nên. Ngài luôn nhồi nắn và thở hơi cho mọi sinh vật được sống. Thiên Chúa không bao giờ ngừng bảo vệ, nuôi nấng và kêu gọi chúng ta trở lại với Ngài, với trí nhớ mà Ngài đã ban cho.
Vậy thì đây là lúc thuận tiện, đây là thời hồng ân, xin tỉnh dậy, nhớ lại mình đang được lòng Chúa bao bọc. Ngài muốn đổ tràn đầy ơn lành cho chúng ta hơn lòng chúng ta mong ước. Mặc dù chúng ta chẳng thích nghe chủ tế xức tro: “Con hãy nhớ”. Bởi nó là lời truyền khiến nghiêm nghị. Nhưng ý nghĩa của nó thật hữu ích. Nó kêu gọi chúng ta định nghĩa lại cuộc đời mình. Thế giới đang trong cuộc chiến tranh luân lý khốc liệt. Chúng ta phải nhận rõ căn tính và nguồn gốc của mình. Điều mà chúng ta hay quên và sao lãng.
- Một thế giới tiêu thụ chống lại vương quốc ký ức.
- Một thế giới kiêu căng chống lại vương quốc thụ tạo.
- Một thế giới vô tổ ấm chống lại vương quốc yêu thương thành tín.
Chọn đường nào? Xin hồi tâm suy nghĩ mà trở về với nguồn gốc của mình. Xin ẵm lấy những tư duy lớn thay vì thiện cận hẹp hòi, thánh thiện thay vì sa đoạ. Khi tro được rắc trên đầu tôi, là lúc lời Tin mừng được ghi khắc trong tim và trên da thịt: Sức mạnh cho kẻ yếu đuối. Cao thượng cho những tâm thần hạ tiện. Amen.