Abba! Ba ba! Abba! Bố ơi!
Căn phòng khách vắng vẻ không một bóng người trừ chồng đang cho bé Bon ăn bột. Từng thià bột của bố đút vào miệng bật mở từng tiếng u ơ không rõ âm sắc nhưng tròn vo nơi cửa miệng ngây thơ của con. Chiều tối Chúa Nhật, mây xám kéo về che cản nắng vàng hoàng hôn khiến mảng tóc màu đen điểm chấm muối tiêu của chồng bắt đầu nhấc lên gật xuống. Đâu đây o o tiếng ngáy nho nhỏ nơi cổ họng. Khò! Khò! Khò! Tiếng kéo cưa đều đặn âm vang như tiếng đàn đệm nhịp đưa chồng dần dần chìm thêm sâu vào trong giấc điệp. Chồng lại gật xuống, gật xuống, rồi lại thêm một cái gật nữa, một cái gật thật thà rớt thẳng xuống khiến chồng giật mình mở mắt ra, chỉ để kịp nhìn thấy con gái đang há to miệng đợi chờ. Cúi đầu xuống, chồng múc ra một thià bột đưa tới. Nhìn thấy thià bột, bé Bon lại há to miệng, đập đập đôi tay tương tự chim non vẫy đập đôi cánh ríu rít há mỏ đợi mồi. Nhưng lần này, thià bột không đi thẳng tới đôi môi đỏ hồng, mà dừng lại lưng chừng lơ lửng giữa không gian. Ngỡ ngàng nhìn đôi mắt bắt đầu lờ đờ rồi nhắm chặt lại của bố, bé Bon giơ hai tay ra vẫy vẫy, nhưng thià bột tiếp tục đứng yên, không di động. Không thấy bố mở mắt, không ngậm được thià bột màu trắng thơm ngon, bé Bon xịu mặt xuống, rồi bất ngờ bật miệng gọi, âm thanh non nớt,— Ba! Ba ba!
Nhưng mặc cho con réo gọi, chồng vẫn nhắm mắt gật gù. Gọi bố, bố không mở mắt, bé Bon nhấp nhổm chồm lên chồm xuống, rồi mở miệng gọi tiếp, lần này lâu hơn, dài hơn, vẫn âm thanh đơn đớt,
— Ba ba! Ba ba!
Từ trên lầu, vợ xuất hiện nơi cầu thang. Nhìn thấy chồng đang ngủ gật trong khi cho con gái ăn bột, vợ lắc đầu, cười nói một mình, “Không thể tin được! Chồng tôi vừa cho con ăn vừa ngủ gật. Đệ nhất thiên hạ là ông chồng tôi”. Nói vừa xong, vợ thay đổi nét mặt, ánh mắt ngạc nhiên, khuôn mặt ngỡ ngàng nhìn con gái đang mở miệng gọi bố, “Ba ba! Ba ba!”. Vợ nói to,
— Chúa ơi, con bé Bon biết nói rồi…
Nghe tiếng của vợ oang oang, chồng giật mình mở mắt, ánh mắt ngỡ ngàng nhận ra thià bột vẫn còn ngập ngừng lơ lửng giữa không trung. Thấy bố mở mắt, rồi thấy mẹ, bé Bon như đang hứng chí, hai tay đập mạnh, miệng tiếp tục lập đi lập lại chữ “ba ba”,
— Ba ba! Ba ba! Ba ba!
Bước hẳn xuống sàn nhà, vợ cúi xuống đỡ lấy chén bột và thià bột trong tay chồng,
— Anh mệt rồi. Thôi, lên lầu nghỉ đi. Để em, để em dỗ con ăn cho hết chén bột này.
Bị bắt gặp quả tang đang ngủ gật trong khi cho con ăn, chồng có vẻ hơi quê. Gãi gãi đầu, chồng nói trống không,
— Nguyên ngày thứ Bảy hôm qua, bận ngập đầu ở trong hãng. Mà trời mùa đông buồn quá, ngủ lúc nào không hay.
Vợ nói,
— Em biết. Em biết anh dễ ngủ đến nổi con gái bật miệng gọi bố, “Ba ba”, đòi ăn mà bố nó có hay biết chi đâu.
Chồng điệu bộ nghi ngờ,
— Con nó biết nói… Em giỡn chơi…
Vợ lắc đầu, nghiêm nét mặt,
— Không! Em không giỡn chơi. Lúc nãy anh ngủ gật, tay cầm thià bột, đầu thì gật gù như đang đọc kinh tối. Con bé Bon đợi mãi không được ăn, nó bật miệng kêu lên, “Ba ba!”… Bất ngờ, từ trên lầu, em đi xuống chỉ để kịp nhìn thấy hoạt cảnh con bé Bon tiếp tục kêu “Ba ba”, nhưng bố nó thì tiếp tục gật gà gật gù như một con chim cu cườm.
Chồng quay sang nhìn con gái. Thấy bố nhìn mình, bé Bon đập tay vào nhau, miệng kêu lớn,
— Ba ba!
Chồng mở tròn mắt, kinh ngạc,
— Mèng đéc ơi! Con gái tôi biết nói rồi.
Cúi xuống bế con lên, chồng bắt chước âm thanh non nớt của con gái,
— Ba ba! Ba ba! Còn ma ma nữa chứ. Gọi ma ma đi con.
Vợ đút thià bột vào miệng con gái, miệng nói,
— Để em bắt chước anh, vừa cho con ăn, vừa ngủ gật. Lúc đó mới có dịp lắng nghe con gái mở miệng gọi mẹ. Hên quá, Chúa không ngủ quên như vậy. Chứ Chúa mà cũng ngủ quên, không để ý tới lời cầu xin, “Abba! Ba ba!” của con cái Chúa, thì đời tụi mình không những héo mà còn thúi hẻo luôn!
Bạn thân,
Qua Đức Giêsu, mối liên hệ mật thiết giữa Thiên Chúa và con người được tái xác nhận, Thiên Chúa là Abba, là Bố, là Ba, là Cha Mẹ của con người, và con người là con của Thiên Chúa (Matt 6:9). Mối liên hệ Bố-con giữa thiên đàng và trần gian khẳng định một điều, con người không phải tự nhiên mà có, nhưng từ Bố Thiên Chúa mà nảy sinh ra. Là Abba, là Bố, Thiên Chúa tiếp tục tuôn đổ manna, bánh mì hằng sống ăn với cá nướng, cơm trời thơm nồng ăn với sườn nướng ướp xả xuống cho nhân gian để con người có lương thực ăn ngon và ăn no đầy. Là con của Bố, cho nên con người không mồ côi, hoặc là đầu đường xó chợ thổi ống tiêu, hoặc là ăn mày ăn xin vào lòng bác ái của thiên hạ. Bởi có Thiên Chúa là Bố, những khi lạc loài, bơ vơ, và thiếu thốn, chúng ta chạy đến Bố, nói với Bố, “Abba! Ba ba! Xin cho chúng con lương thực hằng ngày nuôi dưỡng phần hồn và phần xác chúng con. Abba! Ba ba! Abba! Bố ơi!”.
Lạy Chúa, xin nghiêng tai lắng nghe tiếng cầu xin của chúng con những khi chúng con chạy đến tìm kiếm Thiên Chúa. Abba! Ba ba! Abba! Bố ơi, chúng con nguyện danh Bố cả sáng, nước Bố trị đến, ý Bố thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
www.nguyentrungtay.com