Điếc, câm, và què

Người con trưởng nói với mẹ,

— Mẹ ơi, mẹ ở Mỹ được gần một năm rồi, mẹ thấy đời sống ở bên đây ra sao?

Người mẹ nói ngay,

— Gần hai mươi năm không ở gần tụi bay. Giờ, Chúa cho gặp lại được hai đứa là tao mừng rồi, còn mong chi nữa. Nhưng bởi mày hỏi cảm tưởng của tao về đời sống ở bên đây, thì thật tình mà nói, sống ở bên Mỹ, cỡ tuổi như tao thì chỉ muốn đi gặp Chúa Giêsu.

Nghe câu trả lời của mẹ, đang ngồi vọc computer gần đó, người con thứ liếc ngang trợn mắt nhìn anh mình, ánh mắt ngạc nhiên dò hỏi. Người con trưởng nhìn em mình, yên lặng trong khoảng một giây, rồi cất tiếng hỏi người mẹ, âm điệu dường như hơi mất tự nhiên,

— Mẹ nhìn còn khỏe quá mà…

Người con thả trái banh thăm dò,

— Hay là mẹ đau? Mẹ bị bệnh hả mẹ?

Không trả lời câu hỏi của người con trưởng, người mẹ tiếp tục,

— Không bệnh mà cũng như có bệnh, bệnh điếc, bệnh câm, và què.

Người mẹ chép miệng,

— Hên là chưa mù.

Không hẹn cùng gặp, một lần nữa, cả hai anh em lại quay nhìn nhau. Anh nhìn em, trán nhăn lại, mắt mở lớn như đang muốn hỏi, “Chú có hiểu mẹ đang nói chi không?”. Em nhìn anh, lắc lắc đầu, giơ cao hai tay điệu bộ như đang phân bua, “Không! Mẹ nói chi nghe lạ tai qua. Không hiểu mẹ đang nói gì”. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, những nếp nhăn trên vầng trán của người con trưởng dãn ra. Người con trai lớn nhoẻn miệng cười nói với mẹ,

— Con hiểu tại sao mẹ lại nói là mẹ muốn được gặp Chúa Giêsu để Chúa chữa lành bệnh cho mẹ rồi.

Người mẹ gật gật đầu nói,

— Đâu, mày hiểu như thế nào, nói cho tao nghe thử coi.

Người con trưởng trả lời,

— Mẹ xem coi con nói có đúng không nhé. Mẹ nói mẹ điếc là bởi vì người ở bên đây nói tiếng Anh, mẹ không hiểu chi hết.

Người mẹ gật đầu, cười nói,

— Giỏi! Còn câm. Tại sao tao lại nói là tao câm?

Người con trưởng quay sang bán cái cho người con thứ,

— Hey, chú em. Anh mày xung phong mở đường rồi đó. Tới phiên chú em.

Người con thứ cất tiếng,

— Anh Hai nói rồi, giờ tới phiên con. Mẹ nói là mẹ...

Người em tự nhiên dừng lại, bối rối chọn chữ. Hiểu lý do tại sao con mình trở nên lúng túng, người mẹ đỡ lời,

— Thì mẹ nói là từ khi tới Mỹ cho tới bây giờ, tao trở thành câm.

Người con thứ nhoẻn miệng cười,

— Con biết mẹ muốn nói chi rồi. Mẹ nói vậy là bởi vì mẹ không nói được tiếng Anh, cho nên có miệng mà cũng như không.

Người mẹ lại gật đầu,

— Giỏi! Vậy thì tụi bay biết hết rồi đó. Từ khi tới Mỹ cho tới nay, tao trở thành câm và điếc. Còn què! Tao nói tao què là bởi vì có đôi chân mà nào có đi được tới đâu. Phố xá bên này xe hơi chạy như mắc cửi, nhìn chóng cả mặt. Còn đi bộ, có muốn đi bộ sang nhà dì Minh thăm vợ chồng dì chú ấy thì cũng đành chịu, bởi vì đường xá xa xôi vạn dặm. Hên là tao còn biết đón xe bus.

Người mẹ quay sang nói với người con trưởng,

— Cho nên, mày hỏi mẹ nghĩ chi sau khi sống ở Mỹ này gần một năm. Tao nghĩ là nếu có Chúa Giêsu ở đây, tao sẽ nhờ hai đứa bay đặt tao lên chõng, mang tới gặp Chúa. Nếu không gặp được Chúa, hai anh em mày phải mang tao lên mái nhà, đục thủng trần nhà, thòng dây mang tao xuống, để tao được gặp Chúa, nhờ Chúa chữa cho khỏi què, chạy như hươu; khỏi câm, nói tiếng Anh như sáo; khỏi điếc, nghe tiếng Anh như nghe tiếng Việt.

Lạy Chúa, những lúc đôi môi của chúng con đóng lại, xin mở miệng chúng con ra để chúng con ngợi ca danh Chúa; những lúc chúng con trở nên lãng tai, xin chữa lành đôi tai của chúng con để chúng con nhận ra tiếng Chúa đang thì thào ngay cạnh bên; những lúc chúng con té ngã trên đường đời, xin nắn lại đôi chân của chúng con để chúng con đứng dậy bước đi những bước đi mới dưới sự hướng dẫn của Thiên Chúa.

www.nguyentrungtay.com