Tàn phá dung nhan
| Bóng thời gian, Nguyễn Trung Tây |
Dì Tư hỏi chồng,
— Ông mần chi mà tui thấy ông loay hoay đi ra đi vô trong toilet, rồi lại đứng hằng giờ ờ trỏng, săm soi trước cái kiếng? Ông đau bụng hay sao vậy? Có cần thuốc uống không? Hay để tui cạo gió cho. Trời lóng nầy, nắng đổ lửa, dễ bị yếu bụng lắm đó.
Ông Tư lắc đầu, giọng điệu bông lơn,
— Tui không có sao. Tui là người tốt, cho nên bụng cũng tốt luôn. Tào Tháo muốn dượt tui, e cũng khó lắm.
Ông Tư nhẩn nha ngồi xuống ghế, tuồng như muốn kể chuyện,
— Chuyện là như thế này. Sáng nay, coi TV, tới phần tin tức, tui thấy người ta bàn tán về câu chuyện của một người phụ nữ được bác sĩ thẩm mỹ sửa lại khuôn mặt.
Dì Tư chen vào,
— Mần chi mà phải mò tới viện thẩm mỹ sửa da sửa mặt. Bà này nhiêu tuổi rồi? Dư tiền quá mà.
Ông Tư cự nự,
— Bà! Chuyện người ta kể chưa xong, đầu đuôi chưa rõ, thì đã xẹt ngang rồi. Làm sao tui kể cho xong?
Rồi ông tiếp,
— Bà này không biết bao nhiêu tuổi, nhưng bị chó dữ cắn, hư gần hết khuôn mặt.
Dì Tư lại cất tiếng, ra vẻ thông cảm,
— À! Tui hiểu rồi.
Ông Tư lơ đi, tiếp tục câu chuyện,
— Bà này cũng còn hên. Bị chó dữ cắn, cái mặt nát bấy, nhưng bác sĩ thẩm mỹ sửa lại được cái cằm, cái mũi, và đôi môi, cho nên khuôn mặt trở lại bình thường, gần như nguyên vẹn.
Ông Tư điệu bộ như muốn tâm sự,
— Thấy chuyện người, tui nhớ tới chuyện mình.
Dì Tư nhăn nhăn vầng trán,
— Chuyện người thì tui hiểu. Còn chuyện mình, chuyện mình là chuyện chi?
Ông Tư nói,
— Tui muốn nói nhiều khi mình cũng bị quỷ ma đánh phá khiến khuôn mặt thay hình đổi dạng.
Ông Tư xuống giọng,
— Vợ chồng mình sống tới tuổi này, nhìn miết trong gương, tui thấy tóc mình muối nhiều tiêu ít.
Ông Tư âm điệu trầm trầm,
— Tui nghiệm ra một điều, càng sống lâu, càng thêm cơ hội khiến khuôn mặt bị biến hình biến dạng.
Ông Tư tiếp tục,
— Nghe chuyện của người đàn bà bị chó dữ cắn hư khuôn mặt, tui nhớ tới chuyện có một nhà họa sĩ, ông muốn vẽ một bức tranh về Đức Giêsu và Mười Hai người tông đồ. Nhân vật đầu tiên ông vẽ là Đức Giêsu. Người làm mẫu cho Đức Giêsu, nhà họa sĩ nghĩ ông phải kiếm một người có khuôn mặt của nhân hậu, từ bi, và cao thượng. Thật may mắn cho người họa sĩ, chỉ trong vòng một thời gian ngắn, ông đã kiếm ra được người mẫu cho Đức Giêsu. Sau khi vẽ xong Đức Giêsu, nhà họa sĩ lại đi kiếm mười một người mẫu cho mười một vị tông đồ. Cuối cùng, nhà họa sĩ đi kiếm người mẫu cho Giuđa, một người mà ông nghĩ phải có khuôn mặt nham hiểm, bất lương, và gian tham. Nhưng, không như những người mẫu trước đó, ông họa sĩ đi lang thang khắp nơi trên trần gian tìm kiếm, kiếm hoài kiếm hủy vẫn chưa tìm ra được khuôn mặt mà ông muốn kiếm tìm. Có công mài sắt, có ngày nên kim, cuối cùng, ông cũng tìm ra được nhân vật người mẫu cho Giuđa đang ngồi ngồi ăn xin ở chợ. Nhà họa sĩ liền mang người hành khất về nhà mình. Chỉ vào bức tranh đang vẽ dở dang, nhà họa sĩ giải thích cho người ăn mày biết công việc mà ông đang làm. Thật là bất ngờ, khi người ăn xin nhìn thấy Đức Giêsu trong bức tranh, anh ta bật khóc nức nở. Nhà họa sĩ thắc mắc, hỏi tại sao. Người làm mẫu cho Giuđa trả lời, “Người mẫu cho Đức Giêsu trong bức tranh chính là tôi của mười năm về trước”.
Dì Tư chép miệng,
— Nghe ông nói chiện, tui bắt rùng mình, ớn lạnh. Tự dưng tui cũng muốn đi soi kiếng coi khuôn mặt của mình đã biến đổi tới đâu.
Ông Tư cười,
— Bây giờ bà còn tưởng tui bị Tào Tháo rượt nữa hay không?
Ông Tư an ủi vợ,
— Mà thôi, bà không cần phải soi kiếng làm chi. Tui vẫn nhận ra khuôn mặt của bà mà.
Ông Tư tiếp tục,
— Bà đã nghe câu chuyện của người phụ nữ Pháp, bị chó dữ cắn phá tàn phá khuôn mặt. Nhưng nhờ những bác sĩ thẫm mỹ sửa lại khuôn mặt và người ân nhân hiến tặng môi, cằm và mũi, người phụ nữ bất hạnh đã được trả lại khuôn mặt của con người.
Ông Tư nói chầm chậm,
— Những lúc mà khuôn mặt tâm hồn bị tàn phá, vợ chồng mình nên chạy đến văn phòng thẩm mỹ của Bác Sĩ Chúa Giêsu, xin Ngài sửa lại những nét dị hình do ma quỷ gây ra.
Lạy Chúa, xin sửa lại những đường nét hư hỏng trên khuôn mặt của chúng con do những cám dỗ của trần gian tàn phá.
www.nguyentrungtay.com