Ầu ơ ví dầu, những bước chân mới

Lại thêm một lần nữa, vòng quay chu kỳ của mặt trăng và của trái đất đang chuyển mình xoay tròn những vòng quay cuối cùng của năm Ất Dậu 2005. Bây giờ cả quốc nội và quốc ngoại đang là những ngày cuối cùng của tháng Chạp. 23 tháng Chạp đã qua, ông Táo đã về trời. Cây nêu xanh đã dựng cao trên sân nhà. Lò than nấu những nồi bánh chưng ngọt ngào mùi nếp, thơm lừng mùi thịt tiếp tục đỏ hồng trong bếp của từng căn nhà Việt Nam. Hôm nay 30 tháng Chạp. Tối nay Giao Thừa. Xuân Dân Tộc đang về.

Tết Dương lịch đã cộng thêm một con số mới trên lịch treo tường: con số 2006. Tết Âm lịch năm nay sẽ mang thêm một con vật trong niên lịch mười hai con giáp tái ngộ nhân gian: con chó Bính Tuất. Một cách tương tự, năm mới, mời bạn và tôi, chúng ta cùng nhau chuẩn bị để dâng lên Thiên Chúa nhân ngày đầu Xuân một tâm tình mới. Một trong những tâm tình mới mà chúng ta có thể dâng lên Thiên Chúa vào những ngày Tết là tâm tình phó thác tin tưởng vào bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, bởi vì Trời Cao trong bài Phúc Âm của Mùng Một Tết, đã ân cần dặn dò và ngọt ngào nhắc nhở tín hữu Việt Nam, “[Người Việt Nam yêu mến], đừng lo chi cho ngày mai” (Matt 6:33-34).

Đừng lo chi cho ngày mai không có nghiã là chúng ta sẽ không làm chi hết; cho nên, ngày ngày, trưa trưa, tối tối nằm dài đợi chờ sung rụng. Không phải! Đừng lo chi cho ngày mai nhắc nhở từng người tín hữu chúng ta về lòng quyết tâm tin tưởng vào sự quan phòng và tình thương bất diệt của Trời Cao, bởi vì Giavê Thiên Chúa, Ngài chính là là nguồn mạch của dịu dàng thương yêu và ân cần trìu mến.

Chuyện kể rằng có một người ngủ nằm mơ. Trong giấc mơ, anh chàng thấy mình đang sánh bước, đồng hành với Thiên Chúa trên bãi cát trắng. Mỗi một bước đi tới, người ngủ mơ lại thấy những vết chân của Thiên Chúa và anh chàng cùng in hằn khắc sâu trên mặt cát mịn. Nhưng thật là bất ngờ, người nằm ngủ mơ khám phá ra bất cứ khi nào anh chàng đang phải trải qua những chặng đường nguy hiểm trên bãi cát bởi phong ba bão táp của đại dương, tự nhiên chỉ còn xuất hiện trơ trọi trên cát những bước chân lẻ loi độc hành. Phiền muộn và khó chịu với những dấu chân đơn độc, anh chàng mở miệng than trách Chúa, “Tại sao những lúc sóng gió xảy đến trong cuộc đời của con, Chúa lại bỏ đi, để con cô độc, một mình một bóng một bước chân trên bãi cát trần thế?” Lắng nghe xong lời than trách, Chúa trìu mến nhìn anh chàng, và Chúa lắc đầu, cười, “Con nhìn kỹ đi. Những vết chân trên bãi cát đó không phải là của con đâu. Đó là những vết chân trên đồi Golgotha của ta đó; bởi vì, vào những giây phút sóng gió đại dương nổi lên đập vào bờ cát, ta đã vội vàng ôm con bồng bế lên trên đôi vai của ta".

Tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa, mời bạn và tôi tiếp tục bước đi những bước đi mới trên bãi cát mới cùng Đức Kitô trong không khí rộn ràng của mùa Xuân Dân Tộc đang ngập tràn trên mặt của quả địa cầu. Trước thềm năm mới, mặc dầu đoạn đường 365 ngày Ất Dậu 2005 vừa qua gập gềnh những thác và đèo, hãy tiếp tục sánh bước cùng Đức Kitô vào trong năm Bính Tuất 2006 để chúng ta có dịp lắng nghe Mẹ Thiên Chúa rì rào ngâm thơ vỗ về,

Ầu ơ ví dầu cầu ván đóng đinh,

Cầu tre lắc lẻo, gập gềnh khó đi.

Khó đi Chúa dẫn con đi,

Con đi trường học, Chúa đi trường đời.


Mùa Xuân Dân Tộc đang về, thôi, đừng lo chi cho ngày mai, bởi vì nếu tiếp tục đồng hành với Chúa đi vào năm mới, con đường của 365 ngày của năm Bính Tuất sẽ là con đường của thênh thang bình an và dư thừa hạnh phúc, bởi người tín hữu đã có Chúa còng lưng vác thánh giá của trường đời cho mình. Bởi có Chúa nhọc nhằn bước đi những bước thánh giá trên đường đời, người Kitô hữu sẽ thanh thản nhẹ nhàng học ở trường học những bài học của bình an, tin yêu, và tha thứ của Chúa Kitô.

Lạy Chúa, mùa Xuân Dân Tộc đang về lại trên mặt quả địa cầu, xin dâng lên Thiên Chúa một năm đã qua, xin Chúa ban ơn để trong năm mới, chúng con biết đưa tay ra, bám vào bàn tay của Chúa, để bình an của Thiên Đàng tiếp tục tràn ngập tâm hồn của mọi người chúng con trong năm Bính Tuất 2006.

www.nguyentrungtay.com