Cái té Phaolô!
Buông rơi con gấu nhồi bông xuống đất, bé Bon nhìn chung quanh. Nhìn màn ảnh TV đang chớp sáng chương trình tin tức thời sự, bé Bon lơ đãng ngước nhìn người nam xướng ngôn viên của đài CNN cổ thắt cà vạt. Nhìn con gấu bông đang nằm lăn lóc trên thảm sàn nhà cạnh ngay bên ghế salông, bé Bon thôi không u ơ một mình, nhưng bỗng dưng yên lặng trong vòng một vài giây. Cuối cùng giơ cao hai bàn tay bé bỏng, bé Bon nắm chặt mép ghế salông, sau cùng chầm chậm nhấc cao khỏi mặt đất thân hình bé bỏng của mình. Đứng vững được trên hai bàn chân tí hon của mình, bé Bon thích chí, mở miệng cười tươi, khoe ra hai ba chiếc răng sữa.Nhận ra bé Bon không còn u ơ với chú gấu nhồi bông, vợ từ trong bếp bước vô phòng khách xem chừng con gái. Thấy mẹ ló đầu nhìn vô, bé Bon mở miệng hét to dường như muốn khoe khoang thành tích. Rồi thật là bất ngờ, bé Bon buông hẳn hai bàn tay ra, thôi không nắm chặt mép ghế salông nữa. Mất thế dựa, bé Bon bắt đầu lúng túng, chập choạng, xiêu vẹo. Nhìn thấy bé Bon sắp té, vợ vội vàng chạy tới. Nhưng không còn kịp nữa, bé Bon đã té lăn ra trên mặt thảm, mặt đập vào chú gấu bông đang nằm lăn lóc gần đó. Chỉ trong thoáng chốc, căn phòng khách đang yên lặng vang dội tiếng khóc thét của bé Bon. Tiếng khóc con gái lanh lảnh căn phòng khách đánh thức chồng và thằng Bòn đang ngủ vào một buổi chiều của ngày Chúa Nhật.
Từ trên lầu, chồng và con trai, hai bố con chầm chậm đi xuống cầu thang. Nhận ra bố, bé Bon càng gào to khóc lớn, mặt đỏ ké như một trái gấc. Vợ dỗ thế nào cũng không nín. Thấy chồng mắt nhắm mắt mở bước tới, vợ giao con gái cho chồng,
— Cho anh dỗ con đó. Em đang bận nấu cơm chiều.
Ôm con gái trong tay, chồng vỗ nhè nhẹ vào lưng bé Bon,
— Con gái của bố ngoan nhé. Thôi, nín đi, để mẹ nấu cơm. Con gái của bố khóc, mẹ không nấu cơm được, tối nay bố con mình không có cơm ăn.
Được bố ôm, bé Bon thôi nức nở, cúi đầu xuống vai của bố, yên lặng. Thấy em gái ngưng không khóc nữa, thằng Bòn cất tiếng hỏi,
— Bố ơi, sao Bon khóc vậy hả bố?
Chồng nói,
— Con hỏi mẹ con đó. Bố không biết.
Từ trong bếp, vợ nói vọng ra,
— Anh biết chi không? Lúc nãy, công chúa của anh hứng chí đứng dậy một lần nữa. Đang nấu ăn trong bếp, tự nhiên em không nghe thấy tiếng cô nàng u ơ, em đi ra phòng khách nhìn coi có chuyện chi hay không. Hóa ra cô nàng đang tập đứng lên, hai tay bám vào mép ghế salông. Thấy em, con nó khoái quá, buông hai tay ra, tính bước tới, thế là té lăn quay ra. Em vội chạy tới đỡ, nhưng không kịp.
Vợ đổi giọng, quay sang nói với con trai,
— Em Bon đang tập đứng rồi tập đi đó con.
Chồng chen vào, đỡ lời vợ,
— Em Bon tới tuổi, thôi không bò nữa. Bây giờ em con đang tập đứng dậy. Rồi mai mốt là tập đi. Giống như con hồi xưa vậy. Cho nên em con hay té lắm. Từ bây giờ trở đi, bố con mình cứ chuẩn bị để lắng nghe những tiếng hét kinh hồn trong thinh không tịch mịch như vừa rồi.
Thằng Bòn thắc mắc,
— Bố ơi, hồi xưa con có hay bị té như vậy không?
Chồng gật đầu,
— Con, con cũng y chang, cũng té oành oạch, té y như ông thánh Phaolô hồi xưa vậy.
Thằng Bòn hỏi,
— Bố ơi, thánh Phaolô là ai? Tại sao thánh Phaolô lại té?
Chồng trả lời,
— Thánh Phaolô hồi xưa, khi còn trẻ, ông ấy không tin vào Chúa. Ông hay đi lùng bắt những người tin vào Chúa, mang về giam trong ngục. Một hôm, trong khi đang đi lùng bắt những người Kitô hữu, Chúa hiện ra, quật ngã ông ta xuống mặt đất. Sau khi ông ta đứng dậy, ông biến thành một con người khác. Ông trở thành một người Kitô hữu ngoan đạo, hăng say đi rao giảng Tin Mừng của Chúa.
Vợ cười, nói vọng ra từ trong bếp,
— Amen. Đó là Lời Chúa. Anh giảng đạo như vậy làm sao mà con nó hiểu.
Chồng nói vọng vào trong bếp,
— Em đừng giỡn. Thằng Bòn bốn tuổi rồi. Tuổi này là tuổi của thắc mắc. Em nói đơn giản một chút, làm chi con nó không hiểu.
Chồng tiếp tục dòng tư tưởng,
— Mà nghĩ cho cùng, ai trong cuộc đời chẳng có những lúc té. Khi mình tập đứng, tập đi, có té, có ngã thì mình mới thay đổi, mới học được những bài học khôn ngoan và trưởng thành. Ông Phaolô mà không té ngã trên con đường thiên lý, thì làm sao ngày hôm nay mình có đại thánh Phaolô, một đời nhiệt thành cho Tin Mừng Nước Chúa.
Lạy Chúa, xin ban thêm ơn cho chúng con, để khi chúng con té ngã, chúng con thay đổi, bước đi những bước chân mới dưới sự hướng dẫn của Thiên Chúa, tương tự như thánh Phaolô thủa xưa.
www.nguyentrungtay.com