UỐNG NHÂN SÂM NÓNG

N2T


Có một thiếu gia rất hào phóng, ra khỏi cửa thì thấy một người nghèo đang gánh thì bị té trên đất, bèn hỏi người đồng hành: “Người ấy tại sao lại té?”

Trả lời: “Người ấy không có cơm ăn, bụng đói, té trên đất nghỉ một hơi.”

Thiếu gia nói: “Quái lạ, mặc dù không ăn cơm, thì tại sao không uống một bát nhân sâm nóng để đi ? Uống rồi thì cũng có thể no được nửa ngày!”

(Tiếu Đắc Hảo)

Suy tư:

Ăn cơm là chuyện thường ngày, dù nghèo cách mấy -thì ít nữa- một tuần cũng có cơm ăn, nhưng uống nhân sâm thì phải là những người giàu có tiền bạc đầy kho, anh thiếu gia giàu có hào phóng đã lầm tưởng người nghèo cũng có nhân sâm uống như anh ta, cái lầm của người chỉ biết mình mà không biết người.

Người Kitô hữu có Mình và Máu Thánh của Chúa Giêsu, vô giá, và không phải chỉ no được nửa ngày, nhưng mà là được sống đời đời, đem nửa ngày so với cái đời đời thì quả là không biết tính toán. Vậy mà có những Kitô hữu không biết tính toán mới lạ chứ:

-Họ biết ăn và uống Mình Máu Thánh của Chúa Giêsu thì được sống đời đời, nhưng họ lại thích nhậu bia Saigòn, rượu đế Gò Công hơn: họ không biết tính toán.

-Họ biết chỉ trong thánh lễ (tiệc Nước Trời) mới được ăn và uống Mình Máu Thánh của Chúa Giêsu, nhưng họ thích coi truyền hình cho no con mắt, thích du lịch cho no thỏa thích cái ham muốn, thích hát karaokê có mấy em hầu hạ: họ không biết tính toán…

Nhân sâm thì phải giàu có mới mua được, nhưng Mình và Máu Thánh của Chúa Giêsu thì Ngài mời gọi hằng ngày, miễn phí mà trân quý vô cùng, chỉ có một điều kiện: yêu mến Thánh Thể với tâm hồn sạch tội.

Yêu mến và năng rước Thánh Thể là dấu hiệu của người được cứu rỗi.