Chúa Nhật 33 Thường Niên
Mt 25,14-15.19-21
“Khá lắm! Hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!” Lời khen tặng của ông chủ rất nhân hậu thấu suốt những tâm tư tình cảm chân thành của người tôi tớ.
Điều kiện giống nhau ở mỗi người là ông chủ đã tin tưởng ký thác nơi mỗi người một số tiền, không nhiều thì ít. Nếu người tôi tớ thật sự yêu thương chủ thì sẽ khiêm nhượng vui vẻ với những phân định của chủ. Lòng yêu thương và sự biết ơn ấy sẽ được diễn tả ra thường xuyên hằng ngày qua những công việc thực tế. Lòng trân quí đối với những gì ông chủ ký gửi sẽ biểu lộ qua việc người ấy xử dụng tối đa những quà tặng ấy hầu mưu ích lợi nhiều thêm. Đó là những tâm tình đúng đắn của một tôi tớ, biết rõ và ưng nhận vị thế của mình. Tư tưởng của người đầy tớ thứ ba đã tố cáo rõ ràng là anh ta không yêu thương gì ông chủ:“…tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi.”, có thể vì anh đã mang nặng thành kiến hay do lòng ganh tị đối với hai nguời kia. Khi mang những ý nghĩ ghen tương đố kị như thế, người đầy tớ này đã không vui nhận cái chỗ đứng thật của mình là đầy tớ, nhưng lại muốn dành quyền phân định của chủ, nghĩa là muốn làm chủ thôi chứ không muốn làm tớ! Và anh ta đã chẳng làm gì hơn suốt quảng thời gian ông chủ đi xa, ngoài việc nung nấu lòng đố kị, khinh thường những gì chủ đã ủy thác nên ‘vứt nó vào một xó’, không có một chút cố gắng làm việc nào cả!
Lòng trung thành hay sự bất trung trong những việc nhỏ của các đầy tớ không phải chỉ xảy ra nội trong ngày ông chủ trở về, nhưng là một quá trình tiệm tiến, mỗi ngày một tí của suốt mọi ngày ông chủ vắng mặt. Đấy cũng là phương cách thực tiển duy nhất để biểu hiện lòng trung thành đã có ngay từ ban đầu. Mỗi tín hữu hãy biết diễn tả và sống lòng trung thành của mình dành cho Chúa mỗi ngày như thế trong khiêm nhượng và yêu thương; tránh xa những ganh tị, khiến cho tâm hồn mình mất bình an và không có sức mạnh cần thiết để vươn lên trong tình yêu Chúa và tha nhân.
Mt 25,14-15.19-21
“Khá lắm! Hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!” Lời khen tặng của ông chủ rất nhân hậu thấu suốt những tâm tư tình cảm chân thành của người tôi tớ.
Điều kiện giống nhau ở mỗi người là ông chủ đã tin tưởng ký thác nơi mỗi người một số tiền, không nhiều thì ít. Nếu người tôi tớ thật sự yêu thương chủ thì sẽ khiêm nhượng vui vẻ với những phân định của chủ. Lòng yêu thương và sự biết ơn ấy sẽ được diễn tả ra thường xuyên hằng ngày qua những công việc thực tế. Lòng trân quí đối với những gì ông chủ ký gửi sẽ biểu lộ qua việc người ấy xử dụng tối đa những quà tặng ấy hầu mưu ích lợi nhiều thêm. Đó là những tâm tình đúng đắn của một tôi tớ, biết rõ và ưng nhận vị thế của mình. Tư tưởng của người đầy tớ thứ ba đã tố cáo rõ ràng là anh ta không yêu thương gì ông chủ:“…tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi.”, có thể vì anh đã mang nặng thành kiến hay do lòng ganh tị đối với hai nguời kia. Khi mang những ý nghĩ ghen tương đố kị như thế, người đầy tớ này đã không vui nhận cái chỗ đứng thật của mình là đầy tớ, nhưng lại muốn dành quyền phân định của chủ, nghĩa là muốn làm chủ thôi chứ không muốn làm tớ! Và anh ta đã chẳng làm gì hơn suốt quảng thời gian ông chủ đi xa, ngoài việc nung nấu lòng đố kị, khinh thường những gì chủ đã ủy thác nên ‘vứt nó vào một xó’, không có một chút cố gắng làm việc nào cả!
Lòng trung thành hay sự bất trung trong những việc nhỏ của các đầy tớ không phải chỉ xảy ra nội trong ngày ông chủ trở về, nhưng là một quá trình tiệm tiến, mỗi ngày một tí của suốt mọi ngày ông chủ vắng mặt. Đấy cũng là phương cách thực tiển duy nhất để biểu hiện lòng trung thành đã có ngay từ ban đầu. Mỗi tín hữu hãy biết diễn tả và sống lòng trung thành của mình dành cho Chúa mỗi ngày như thế trong khiêm nhượng và yêu thương; tránh xa những ganh tị, khiến cho tâm hồn mình mất bình an và không có sức mạnh cần thiết để vươn lên trong tình yêu Chúa và tha nhân.