Phở Việt Nam, phở Mỹ
Bà mẹ đang bận nhìn ngắm cái quần jean Levis mới mua trong phòng ngủ. Trong khi đó, bên ngoài, chuông điện thoại reo vang inh ỏi. Hai phút sau, bà mẹ nhận ra tiếng gõ cửa và giọng của người con thứ oang oang ngay bên cánh cửa,— Mẹ ơi! Dì Minh vừa mới gọi phone. Dì ấy nói khoảng mười phút nữa, dì sẽ lái xe qua nhà mình chở mẹ và tụi con đi ăn phở dưới Uptown.
Bà mẹ mở cửa, bước hẳn ra bên ngoài với cái quần jean mới. Cả hai, người con trưởng và người con thứ nhìn mẹ mình, buột miệng kêu to cùng một lúc,
— Wow!
Người con thứ xuýt xoa khen ngợi,
— Mẹ càng ngày nhìn càng đẹp ra.
Người con trưởng yên lặng không nói chi, nhưng miệng điểm một nụ cười. Một lát sau, người con thứ cất tiếng,
— Từ hồi qua Mỹ tới nay, mẹ ăn phở lần này là lần thứ mấy rồi? Mẹ thấy phở ở bên Mỹ như thế nào?
Bà mẹ dừng lại một phút, rồi nói,
— Tao thấy phở bên đây và bên Việt Nam khác nhau.
Suy nghĩ một lúc, người con thứ hỏi tới,
— Mẹ nói khác nhau, nhưng mà khác nhau như thế nào?
Bà mẹ nói,
— Tao nhớ mấy năm trước, lúc mày về Việt Nam thăm mẹ. Có lần mày đi ăn phở với bạn bè cũ của mày. Khi về tới nhà, mày mở miệng chê tới chê lui là phở bên Việt Nam dở ơi là dở, tô phở nhỏ tí xíu như cái lỗ mũi, phở chi mà chỉ có dăm ba sợi phở èo uột và lèo tèo có mấy miếng thịt bò thái mỏng dính. Nhưng, ngược lại, tao cũng nghe có nhiều người đi du lịch sang bên Mỹ. Về lại Việt Nam họ cũng chê ỏng chê eo là phở ở bên Mỹ nấu dở, tô phở chi mà to như tô phở cứu đói, sợi phở thì cứng ngắc, không mềm và thơm như sợi phở bên Việt Nam. Riêng tao, mẹ không nghĩ như vậy. Người ở bên nào thì quen với vị thức ăn ở bên đó. Bên Việt Nam thì ăn quen với vị thức ăn được nấu ở bên Việt Nam. Bên Mỹ thì quen thuộc với hương vị thức ăn được nấu ở bên Mỹ. Cho nên, mẹ nghĩ, cả hai tô phở, phở bên Việt Nam và phở bên Hoa Kỳ khác nhau. Cả hai đều ngon. Mỗi bên một vẻ, mười phân vẹn mười.
Lắng nghe mẹ lên lớp về tô phở Việt Nam, người con trưởng chen vào,
— Chà! Mẹ lý luận cừ khôi thật. Không thua chi một triết gia.
Bà mẹ cười, tiếp tục dòng tư tưởng,
— Hồi mới tới Mỹ. Tao nhớ tụi bay chở mẹ vào tiệm phở ở dưới Uptown của Chicago. Bụng thì đói, nhưng tao ăn mãi mà vẫn không hết một tô phở, bởi vì lúc đó tao ngán tô phở bên Mỹ tới tận cổ. Tô phở bữa đó tụi mày gọi cho mẹ là tô xe lửa, to bằng cái mâm, mới nhìn mà đã thấy ngán. Lúc đó thật tình mà nói, mẹ chỉ muốn về Việt Nam ăn phở. Nhưng ăn riết rồi thành quen. Cho nên lúc nãy dì Minh gọi qua, rủ nhà mình đi xuống Uptown ăn trưa. Dì Minh hỏi, “Chị thích ăn cái gì?” Tao nói liền là, “Đi ăn phở”.
Bà mẹ nghĩ ngợi,
— Mẹ nhớ, đâu Kinh Thánh có nói, “Trong ngày thứ Sáu, Thiên Chúa tạo nên người nam và người nữ trong hình ảnh của Thiên Chúa” (Sáng Thế Ký 1:27). Nói theo câu này trong Kinh Thánh, cả hai, người nam và người nữ không có người nào hay hơn người nào. Nhưng rõ ràng họ khác nhau.
Bà mẹ kết luận,
— Mẹ không thích cái kiểu so sánh bên này hay hơn bên kia. Những cái so sánh kiểu này dễ tạo ra những hiềm khích, những hiểu lầm không cần thiết. Nhưng mẹ nghĩ là người ta khác nhau. Tôi có những cái hay của tôi. Anh cũng có những cái hay của anh. Phở nấu ở bên Việt Nam có những cái hay của tô phở quê hương. Phở nấu ở Hoa Kỳ cũng có những cái hay riêng của tô phở hải ngoại. Chúng ta khác nhau!
Lạy Chúa, cám ơn Chúa đã tạo dựng chúng con khác nhau, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
www.nguyentrungtay.com