CÓ THUỐC KHÔNG UỐNG



Có một thầy thuốc bệnh rất nặng, trước khi chết thì nằm trên giường la lớn : “Nếu có thầy lang nào chữa được bệnh của ta, thì ta sẽ đem thuốc gia truyền trường sinh bất tử để báo đáp, nếu có chết thì cũng thọ được mấy trăm tuổi.”

(Tiếu Đắc Hảo)

Suy tư :

Bản thân là thầy thuốc lại có thuốc quý trong nhà nhưng không chịu uống, nhưng lại “treo giá” cho những ai chữa trị được bệnh của mình thì sẽ tặng thuốc quý trường sinh bất tử, thì quả là đáng cười…

Bản thân là người Kitô hữu, lại được học biết nhiều lẽ trong đạo, được tham dự các bí tích, được mời gọi làm chứng nhân cho Tin Mừng, nhưng lại “khoán trắng” cho người khác : mấy người đi lễ cho nhiều đi sẽ được ơn ích; mấy người tham gia các hội đoàn đi sẽ có ích lợi; mấy người lo đi học giáo lý đi sẽ biết thêm về đạo Chúa; mấy người lo giúp đỡ nhà thờ đi, Chúa sẽ trả công bội hậu cho.v.v…nhưng bản thân mình thì không hề tham gia các hội đoàn, rất ít đi lễ ngày chủ nhật, và có khi cấm không cho con cái đến nhà thờ tham gia các đoàn thể. Họ như những người sắp chết nằm trên giường rao tặng thuốc “trường sinh bất tử” cho người khác, thật đáng tức cười và tội nghiệp cho họ.

Thuốc quý của người Kitô hữu là Thánh Thể, là Lời Chúa là các bí tích, đem các thuốc trường sinh bất tử ấy đi giới thiệu cho người khác, còn mình thì lại ngộp thở trong cuộc sống tội lỗi. Thật uổng vô cùng…