TRANG KINH CỦA MẸ
Kh 12,1: “Và một điềm lạ xuất hiện… “
Kính mừng lễ Đức Mẹ Thiên Chúa 01-01-2006
Suốt đêm, trời mưa bão,
Gió rít, gió thét gào.
Lũ về từ non cao,
Ngập vườn sau ruộng trước.
Băng đồng và lội nước,
Sáng sớm người thư sinh
Mê mẩn theo trang kinh
Vẫn lùng vào thư quán.
Trang kinh thời đại loạn
Chép triệu báo hoà bình
Vị Cứu Chúa thân chinh
Mở vàng son lịch sử.
Diệu huyền lời ngôn sứ
Sao chẳng một ai ngờ
Khuất giữa đám bụi mờ
Trong mái lều xiêu vẹo
Quyển vàng nằm lạnh lẽo
Đời lãng quên trang kinh
Trang nức lòng thư sinh
Gẫm suy bao ngày tháng.
Trang kinh đầy ánh sáng
Vươn hy vọng đợi chờ
Gợi nhạc và ươm thơ
Sưởi lòng khi giá lạnh.
Gió bất ngờ giật mạnh
Bật vách, tốc mái nhà,
Hắt tung giấy bay xa,
Lật kệ sách vung vãi.
Người thư sinh ái ngại
Ôm vội lấy quyển vàng
Con lũ đã mênh mang
Cuốn trôi theo hết thảy.
Sách ngổn ngang dòng chảy
Người thư sinh sững sờ
Ôm quyển vàng ngẩn ngơ
Nước đã cao ngang ngực.
Ai giục trong tâm thức
Chàng xé vội trang kinh
Ngậm chặt giữa môi mình
Gắng bơi trên dòng chảy.
Đuối trong vùng nước xoáy,
Chàng buột miêng kêu trời,
Trang kinh vụt xa rời,
Dạt trôi theo sóng nước.
Chàng lao nhanh tới trước
Dù tàn sức hụt hơi
Quyết níu lại cho đời
Trang kinh vàng lời ngọc.
Chàng thư sinh bật khóc
Đuối giữa dòng nước sâu
Kìa bất chợt từ đâu
Cánh chim câu đáp thẳng
Cắp luôn tờ giấy trắng
Bay lên đậu cành cao.
Ôi chim ngoan chưa nào
Giữ cho chàng tờ giấy
Người thư sinh đón lấy
Ôm chặt cứng trong lòng
Lại bên bếp lửa hồng
Hong khô trang thánh ký.
Chàng vui mừng quên nghĩ
Thiếp ngủ mà không hay.
Trang giấy ở trên tay
Khô dần và bốc cháy.
Khi chàng bừng tỉnh dậy
Từng dòng chữ câu kinh
Chuyển nên dạng nên hình
Đang trở thành thực tại.
Một điềm thiêng vĩ đại
Người phụ nữ nặng mang
Đặt chân lên mặt trăng
Hoà mình vào vũ trụ.
Cả một bầy tinh tú
Kết vương miện chói ngời.
Nàng khoác lấy mặt trời
Khắp dương gian bừng dậy.
Nàng đớn đau quằn quại
Giờ triển quả khai hoa.
Kìa con đại mãng xà
Uốn lượn mình phóng tới.
Nó lăm le ngóng đợi
Chực một miếng mồi ngon,
Chờ thiếu phụ sinh con
Là nuốt ngay đứa bé.
Và đây người mẹ trẻ
Sinh được một nam nhi
Mai mốt sẽ trị vì
Muôn dân bằng trượng sắt.
Chỉ trong một chớp mắt
Tổng thần Micaen
Kéo theo đạo thiên binh
Đánh tan con rắn dữ.
Mãng xà và bè lũ
Bị đánh bại tả tơi,
Không còn chỗ trên trời,
Bị rơi tòm xuống đất.
Nòi giận cá chém thớt
Nó đuổi người đàn bà.
Phượng hoàng sải cánh ra
Đón nàng vào sa mạc.
Mãng xà phun ngọn thác
Tìm cách cuốn trôi nàng
Đất há miệng vội vàng
Uống cạn ngay dòng nước.
Con mãng xà căm tức
Quay lại tìm tấn công
Diệt cháu giống con dòng
Cháu con người sản phụ.
Toàn những đòn phép cũ
Chỉ hù doạ mọi gnười
Con nít xúm lại cười
Nó hổ ngươi trốn biệt.
*
Trời đất xưa đã hết,
Tất cả thành mới tinh.
Và một gã thư sinh
Ngồi ghi tràn hứng nhạc.
Manila 25-12-2005
Kh 12,1: “Và một điềm lạ xuất hiện… “
Kính mừng lễ Đức Mẹ Thiên Chúa 01-01-2006
Suốt đêm, trời mưa bão,
Gió rít, gió thét gào.
Lũ về từ non cao,
Ngập vườn sau ruộng trước.
Băng đồng và lội nước,
Sáng sớm người thư sinh
Mê mẩn theo trang kinh
Vẫn lùng vào thư quán.
Trang kinh thời đại loạn
Chép triệu báo hoà bình
Vị Cứu Chúa thân chinh
Mở vàng son lịch sử.
Diệu huyền lời ngôn sứ
Sao chẳng một ai ngờ
Khuất giữa đám bụi mờ
Trong mái lều xiêu vẹo
Quyển vàng nằm lạnh lẽo
Đời lãng quên trang kinh
Trang nức lòng thư sinh
Gẫm suy bao ngày tháng.
Trang kinh đầy ánh sáng
Vươn hy vọng đợi chờ
Gợi nhạc và ươm thơ
Sưởi lòng khi giá lạnh.
Gió bất ngờ giật mạnh
Bật vách, tốc mái nhà,
Hắt tung giấy bay xa,
Lật kệ sách vung vãi.
Người thư sinh ái ngại
Ôm vội lấy quyển vàng
Con lũ đã mênh mang
Cuốn trôi theo hết thảy.
Sách ngổn ngang dòng chảy
Người thư sinh sững sờ
Ôm quyển vàng ngẩn ngơ
Nước đã cao ngang ngực.
Ai giục trong tâm thức
Chàng xé vội trang kinh
Ngậm chặt giữa môi mình
Gắng bơi trên dòng chảy.
Đuối trong vùng nước xoáy,
Chàng buột miêng kêu trời,
Trang kinh vụt xa rời,
Dạt trôi theo sóng nước.
Chàng lao nhanh tới trước
Dù tàn sức hụt hơi
Quyết níu lại cho đời
Trang kinh vàng lời ngọc.
Chàng thư sinh bật khóc
Đuối giữa dòng nước sâu
Kìa bất chợt từ đâu
Cánh chim câu đáp thẳng
Cắp luôn tờ giấy trắng
Bay lên đậu cành cao.
Ôi chim ngoan chưa nào
Giữ cho chàng tờ giấy
Người thư sinh đón lấy
Ôm chặt cứng trong lòng
Lại bên bếp lửa hồng
Hong khô trang thánh ký.
Chàng vui mừng quên nghĩ
Thiếp ngủ mà không hay.
Trang giấy ở trên tay
Khô dần và bốc cháy.
Khi chàng bừng tỉnh dậy
Từng dòng chữ câu kinh
Chuyển nên dạng nên hình
Đang trở thành thực tại.
Một điềm thiêng vĩ đại
Người phụ nữ nặng mang
Đặt chân lên mặt trăng
Hoà mình vào vũ trụ.
Cả một bầy tinh tú
Kết vương miện chói ngời.
Nàng khoác lấy mặt trời
Khắp dương gian bừng dậy.
Nàng đớn đau quằn quại
Giờ triển quả khai hoa.
Kìa con đại mãng xà
Uốn lượn mình phóng tới.
Nó lăm le ngóng đợi
Chực một miếng mồi ngon,
Chờ thiếu phụ sinh con
Là nuốt ngay đứa bé.
Và đây người mẹ trẻ
Sinh được một nam nhi
Mai mốt sẽ trị vì
Muôn dân bằng trượng sắt.
Chỉ trong một chớp mắt
Tổng thần Micaen
Kéo theo đạo thiên binh
Đánh tan con rắn dữ.
Mãng xà và bè lũ
Bị đánh bại tả tơi,
Không còn chỗ trên trời,
Bị rơi tòm xuống đất.
Nòi giận cá chém thớt
Nó đuổi người đàn bà.
Phượng hoàng sải cánh ra
Đón nàng vào sa mạc.
Mãng xà phun ngọn thác
Tìm cách cuốn trôi nàng
Đất há miệng vội vàng
Uống cạn ngay dòng nước.
Con mãng xà căm tức
Quay lại tìm tấn công
Diệt cháu giống con dòng
Cháu con người sản phụ.
Toàn những đòn phép cũ
Chỉ hù doạ mọi gnười
Con nít xúm lại cười
Nó hổ ngươi trốn biệt.
*
Trời đất xưa đã hết,
Tất cả thành mới tinh.
Và một gã thư sinh
Ngồi ghi tràn hứng nhạc.
Manila 25-12-2005