NGUYỆT THÔ THIỂN CỦA NHÀ TÔI



Có người nọ khi ăn nói thì thường dùng chữ thô thiển để nói lên lòng tự khiêm..

Một hôm, ông ta làm tiệc mời khách, đúng lúc đang ăn thì mặt trăng xuất hiện, khách khứa rất vui vẻ phấn khởi nói : “Đêm nay mặt trăng (1) rất đẹp.”

Người ấy vội vàng cung kính chấp tay nói : “Không dám, không dám, đây chỉ là Nguyệt nhi thô thiển của nhà tôi mà thôi.”

(Tiếu Đắc Hảo)

Suy tư :

Thói quen dùng chữ thô thiển hay thói quen dùng chữ tục tỉu thì cũng giống nhau, có khác chăng là nội dung của nó mà thôi…

Có người dùng chữ thô thiển để nói lên lòng khiêm hạ của mình, có người có thói quen mở miệng là nói tục tỉu làm mất dần nhân cách của mình, nhất là những người có địa vị trong Giáo Hội và giữa xã hội.

Thói quen dùng chữ thô thiển và tục tỉu giống như tiếng đàn mở đầu cho bài hát : đàn đúng tông đúng điệu thì ca sĩ mới có thể nhập hồn và nhập xác vào bài ca. Cũng vậy, mở lời mà quá tự khiêm hạ quên mất mình là ai trước mặt mọi người thì chưa chắc là khiêm tốn, nhưng là nhu nhược; mở lời mà “đệm” ngay một câu tục tỉu thì nhân cách của mình sẽ bị vấy lên một vết chàm, khó mà rửa sạch nếu không để ý và quyết tâm sửa đổi.

Vì là con người nên ai cũng bất toàn, muốn sống khiêm tốn nhưng đôi khi sự khiêm tốn ấy lại “lạc đề" muốn nói lời hay ho vui vẻ thì lại văng tục khi nói.

Học hỏi Chúa Giêsu khiêm hạ nơi hang lừa máng cỏ ở Bê Lem, học hỏi thánh Giuse và Mẹ Maria sự im lặng trước khi nói, thì sẽ thấy đời nó vui hơn và

cuộc sống của mình sẽ đẹp hơn…

-------------------------------------

(1) 月 là nguyệt, là mặt trăng, và cũng thường là tên của con gái.