LỄ GIÁNG SINH BAN NGÀY (05)
“Chắc phải có họ hàng, bà con gì với Chúa”
Dẫn nhập đầu lễ : Anh chị em thân mến,
Hôm nay, Hội Thánh long trọng kính mừng mầu nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh trong chiều kích sâu xa và cao cả nhất với ánh sáng của một ngày mới đang bừng dậy, cùng với niềm vui bao la của muôn vạn trái tim đang reo vui vì hồng ân cứu rỗi. Chúng ta hân hoan vui mừng vì như lời Thánh Lê-ô Cả chú giải về ý ngjĩa của mầu nhiệm Giáng Sinh đã nhấn mạnh trằng : “Hôm nay Đấng Cứu Độ chúng ta đã giáng sinh, chúng ta hãy vui mừng. Chúng ta không được phép buồn khi mừng ngày sự sống xuất hiện. Ngày kỷ niệm nầy phá tan sự sợ hải trước cái chết và ban cho chúng ta niềm hân hoan được sống đời đời” (Bài đọc 2 Giờ Kinh Sách Lễ Giáng Sinh).
Giờ đây, để xứng đáng lãnh nhận niềm vui của ơn cứu độ, niềm vui thánh thiện của mầu nhiệm Giáng Sinh, xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh, chúng ta hãy thú nhận tội lỗi.
Bài Giảng Lời Chúa :
Dẫn nhập : Kính thưa ông bà và anh chị em, các bạn trẻ thân mến,
Đứng trước vẽ uy nghi và sâu lắng của mầu nhiệm Nhập Thể Giáng Sinh, đã có không biết bao nhiêu bài thơ và khúc nhạc đã được bao thế hệ loài người sáng tác, diễn cảm, trình bày. Linh mục thi sĩ Xuân Ly Băng trong bài thơ “Say Noel” đã có những lời “:
Thấy chăng em ? đêm hôm nay mầu nhiệm
Đến muôn đời cắt nghĩa mãi không ra
Nghe chăng em ? trong ánh sáng bao la
Nhạc tình yêu reo vang nguồn nhập thể!
Trong khi đó thi sĩ linh mục Nguyễn Xuân Văn lại trình bày mầu nhiệm Con Chúa giáng sinh bằng hình ảnh và ngôn ngữ của “dáng đứng Việt Nam” qua những câu lục bát ru con được đặt trên môi của Đức Maria :
Nàng bừng tỉnh giấc mơ nồng
Vội vàng ríu gối quỳ bồng Con yêu.
Hôn lên vầng trán mỹ miều,
Ngân nga mấy khúc dặt dìu ru con :
Con ơi con ngủ cho ngon,
Để rồi thức tỉnh nước non mai ngày.
Con ơi con ngủ cho say,
Đời còn trăm đắng ngàn cay hẹn chờ…
(Sứ điệp Tình Thương)
Như vậy, thật là cần thiết để giờ đây chúng ta cùng suy nghĩ với nhau, cùng chia sẻ cho nhau những ý nghĩa thâm sâu của mầu nhiệm chúng ta đang cử hành, đang tái diễn và đang dấn thân đem vào hiện thực cuộc sống.
1. Nhập Thể : Một tình yêu hành động
Như chúng ta đã chia sẻ với nhau trong thánh lễ Đêm Giáng Sinh. Chỉ có thể cắt nghĩa được huyền nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh bằng hai tiếng TÌNH YÊU. Tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người, tình yêu của Thiên Chúa ban tặng món quà cao quí nhất là chính Con Một, tình yêu của Thiên Chúa xót thương và tha thứ không bỏ mặc con người dưới quyền sự chết để nâng con người lên… Thế nhưng đó không là một tình yêu chỉ bằng lời nói suông mà là một hiện thực, một dấn thân, một hành động. Cũng chính trong ý nghĩa “Lời Hành Động” đó mà các bài đọc Lời Chúa được công bố hôm nay đều đồng thanh diễn tả tính cách năng động của “Lời” : Bài đọc 1 : Sứ ngôn I-sa-i-a đã kêu lên : “đẹp thay trên đồi núi bước chân người loan tin mừng, công bố bình an, người loan tin hạnh phúc, công bố ơn cứu độ…Kìa nghe chăng quân canh gác của ngươi cùng cất tiếng reo hò vang dậy; họ sẽ được tân mắt thấy Đức Chúa đang trở về Xi-on…Hởi Giê-ru-sa-lem điêu tàn hoang phế hãy đồng thanh bật tiếng reo mừng…”. Trong khi đó, bài đọc 2 thư Do Thái lại trình bày :”Đã lắm phen bằng nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy Cha ông…vào thời sau hết Thiên Chúa đã phán dạy qua Thánh Tử…”. Và đặc biệt nhất Thánh Gioan trong bài Tựa Tin Mừng của Ngài đã khẳng định một cách rõ ràng như một câu định nghĩa : “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta”…
Vâng, Thiên Chúa Nhập Thể Giáng Sinh chính là một tình yêu hành động, một tình yêu không dừng lại ở một “lời nói suông” nhưng là một “LỜI THÀNH NHỤC THỂ”.
Nếu Thiên Chúa trong lịch sử đợi chờ đã nhiều lần can thiệp, nhiều lúc hành động để cứu dân qua những điềm thiêng dấu lạ, thì đã đến lúc, Thiên Chúa xuất hiện, Thiên Chúa dấn thân, Thiên Chúa biểu lộ chính bản thân Ngài, chính cuộc sống Ngài, chính trái tim của Ngài, chính nổi đau và cái chết, chính sự sống lại vinh quang của Ngài. Thánh Gioan đã cảm nhận đuợc chân lý nầy khi Ngài viết lại trong thư thứ nhất của Ngài :”Điều vẫn có ngay từ lúc khởi đầu, điều chúng tôi đã được nghe, điều chính mắt chúng tôi đã được thấy và chiêm ngưỡng, điều chính tay chúng tôi đã được chạm đến, đó là lời sự sống. Quả vậy, sự sống đã xuất hiện chúng tôi đã nhìn thấy và xin làm chứng, chúng tôi loan báo cho anh em sự sống đời đời : sự sống ấy vẫn hướng về Chúa Cha và nay xuất hiện cho chúng tôi” (1 Ga 1,1-2).
Như vậy, tin nhận mầu nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh, đón nhận Con Chúa xuống thế làm người đối với chúng ta hôm nay đó là chấp nhận “sự can thiệp của Thiên Chúa trong mọi biến cố của đời mình”, là đón nhận sự hiện diện và hoạt động của Chúa Kitô trong giữa lòng cuộc sống. Và như thế, cho dù những khúc nhạc Noel hôm nay có ngừng tắt, cho dù những ánh đèn rực sáng của Giáng Sinh có tàn lụi, cho dù những trang trí hang đá máng cỏ có được dẹp đi…thì trên mỗi chặng đường của cuộc sống, đức tin của chúng ta vẫn là sự bắt đầu mới mẻ, việc sống đạo của chúng ta lại là một cuộc lên đường, trái tim của chúng ta là một cuộc thắp sáng tin yêu, cõi lòng chúng ta là một đổi mới trong khiêm hạ hoán cải., đôi tay chúng ta là một rộng mở để khoan dung và phục vụ…Tin và sống mầu nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh là thế đó. Bởi vì nếu Giáng Sinh-Nhập Thể là một “tình yêu hành động” của Thiên Chúa dành cho chúng ta, thì sống mầu nhiệm ấy chính là một “tình yêu hành động” của chúng ta đáp trả dành cho Thiên Chúa và dành cho con người.
Và như thế, chúng ta có thể khẳng định một điều mà không sợ sai lầm đó là : chính khi con người hành động theo mệnh lệnh tình yêu và cung cách yêu thương của Thiên Chúa, con người sẽ thuộc về Thiên Chúa, giống Thiên Chúa; hay như cách nói của chính Chúa Giêsu : “bà con với Thiên Chúa” : “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành” (Lc 8, 21).
2. Nhập Thể : Một tình yêu sẵn sàng tự hủy
Thế nhưng hành động của tình yêu và vì tình yêu bao giờ cũng đòi phải trả một giá đắt. Và giá đắt cuối cùng chính là hy sinh thân mình, là chấp nhận “chết”, là trở thành “lễ dâng”, trở thành “hy tế’. Nói cách khác, yêu cho tới cùng có nghĩa là “phải xóa mình đi”, phải “tự hủy” (Kenose) như chính Đức Kitô đã khẳng quyết : “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Và chính Đức Kitô đã hiện thực hóa lời khẳng quyết đó bằng chính cái chết tủi nhục trên thập giá.
Nhập Thể-Giáng Sinh đó chính là tình yêu lớn nhất, tình yêu trên mọi tình yêu. Tình yêu của Đấng tự xóa bỏ tước phận Thiên Chúa cao sang để hạ cố mang phận bạc con người (Pl 2,6-7), “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2, 8). Nhưng, cũng từ sự “tự hủy”, từ sự hạ cố xóa mình trọn vẹn đó mà “Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trỗi vượt trên muôn ngàn danh hiệu” (Pl 2, 9). Chính trong ý nghĩa nầy mà Thánh sử Tông Đồ Gioan đã không ngần ngại gọi cái “GIỜ” của Đức Kitô, cái “GIỜ” Đức Kitô được tôn vinh thật sự (Ga 13,31), chính là cái “GIỜ” của sự cô độc thập giá (Ga 16, 32), là cái “GIỜ” để bị “Treo lên”, cái “GIỜ” của “hạt lúa mì trong lòng đất mục nát đi” (Ga 12,24). Và để cắt nghĩa rõ hơn tư tưởng nầy, chị Chiara Lubich, đã ccàu nguyện với những lời thâm thúy :
Để chúng con được ánh sáng, Chúa đã trở nên mù loà.
Để chúng con được hiệp nhất, Chúa đã chịu xa cách Chúa Cha.
Để chúng con được khôn ngoan, Chúa đã trở nên "dốt nát".
Để chúng con được trở nên vô tội, Chúa đã trở thành người "tội lỗi".
Để chúng con hy vọng, Chúa đã hầu như tuyệt vọng.
Để Thiên Chúa ở trong chúng con, Chúa đã cảm nghiệm tình trạng bị xa cách Thiên Chúa.
Để chúng con chiếm hữu thiên đàng, Chúa đã cảm nghiệm hoả ngục.
Để cho chúng con được vui sống trên mặt đất nầy giữa hàng trăm anh chị em, Chúa đã chịu cảnh bị gạt bỏ khỏi trời đất, khỏi loài người và thiên nhiên.
Chúa là Thiên Chúa, là Thiên Chúa của con, là Thiên Chúa của tình yêu thương vô bờ bến của chúng con (CNHV trg. 148-149
Ngày hôm nay chúng ta đang cử hành mầu nhiệm Giáng Sinh-Nhập Thể cho dù với cung cách rực rỡ tráng lệ của hoa đèn ca nhạc đông vui mang tính lễ hội, thì điểm đến, tiêu đích cuối cùng vẫn chỉ là : “Một hài nhi đã sinh ra cho chúng ta, một Người Con đã được ban tặng cho chúng ta” (Ca Nhập Lễ); là một Em bé Giêsu yếu ớt nằm trong máng chiên lừa, một chàng thanh niên thợ mộc Giêsu con bác mộc Giuse, một Thầy Giêsu đi chân trần nghèo nàn, đói mệt trên những nẽo đường cát bụi xứ Pa-les-ti-na đến độ “không có chỗ dựa đầu” (Lc 9,58), là một tử tội Giêsu bị kết án đóng đinh thập giá giữa hai tên trộm cướp…và hôm nay trên bàn thờ nầy, là chính Chúa Kitô chấp nhận làm “tấm bánh ly rượu” để rở nên máu thịt nuôi sống muôn người.
Đón nhận một Chúa Giêsu như thế đó chính là thái độ, là cung cách, là tâm tình cần thiết để biểu lộ và sống mầu nhiệm Giáng Sinh-Nhập Thể, mầu nhiệm của “sự tự hủy của Thiên Chúa”, mầu nhiệm của tình yêu hiến thân cho đến chết, hy sinh cho tới cùng. Sống mầu nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh hôm nay là biết không ngừng tự xóa mình đi, là biết không ngừng thực thi ý Chúa cho dù trăm đắng nghìn cay, là biết khiêm tốn quỳ xuống để rửa chân cho anh em cho dù phải hy sinh và tủi nhục, là trung thành từng ngày với lý tưởng phúc âm cho dù phải dập vùi thử thách, là can đảm thực hành Lời Chúa trong từng nghĩa cử nhỏ nhoi, là chấp nhận đoạn tuyệt để trở về cho dù con tim tan nát…Sống mầu nhiệm Giáng Sinh – Nhập Thể hôm nay là biết mĩm cười chấp nhận cái tối tăm vất vả của đời sông gia đình nhưng vẫn sáng lên niềm tin yêu hy vọng; là biết sẵn sàng dấn thân trong giữa chốn chợ đời bon chen tất bật, nhưng vẫn sáng lên sự liêm khiết của phúc âm; là không nản lòng trước bênh tật, không sợ hải phải sinh và nuôi dạy con cái, là chung thủy từng ngày trong giao ước lứa đôi, là an bình phó thác trong tay Cha khi xui tay nhắm mắt…
Kết luận :
Tất cả những gì chúng ta chia sẻ cho nhau hôm nay mãi mãi vẫn là thách đố, mãi mãi vẫn là ước nguyện để mãi mãi là một cuộc lên đường, cũng như lễ Giáng Sinh năm nay rồi lại sẽ trở về để tái diễn để nhắc nhớ. Chính vì thế, chúng ta chỉ biết cầu nguyện cho nhau sống được và thực hiện thêm nữa lời mời gọi hôm nay của chân lý Nhập thể-Giáng Sinh. Cầu nguyện cho nhau biết sống đáp đền tình yêu của Thiên Chúa và không ngừng thực thi mệnh lệnh yêu thương của Ngài để mãi mãi là môn sinh của Chúa Giêsu, là “bà con với Đấng Cứu Thế, là phản ảnh dung mạo của Thiên Chúa tình yêu, như ngụ ý của câu chuyện nhỏ mùa Giáng Sinh có tựa đề “Bà có phải là Chúa không?” của Dan Clak :
Vào một buổi tối giá rét mùa Giáng sinh, một đứa bé khoảng sáu, bảy tuổi đứng trước một cửa hiệu. Đứa bé không có giày, còn quần áo thì rách rưới. Một phụ nữ trẻ đi ngang qua và nhìn thấy niềm khao khát trong đôi mắt xanh xao của nó. Cầm tay đứa bé dẫn vào tiệm, bà mua cho nó đôi giày mới và một bộ quần áo ấm.
Đưa bé ra khỏi tiệm, người đàn bà nói: “Bây giờ cháu có thể về nhà và chúc cháu một Giáng sinh vui vẻ”.
Đứa bé ngước nhìn người đàn bà và hỏi: “Thưa bà, bà có phải là Chúa không?”.
Người đàn bà cúi xuống nhìn đứa bé và đáp: “Không, con ạ, ta chỉ là một trong những đứa con của Chúa”.
Đứa bé nói: “Cháu nghĩ chắc bà phải có họ hàng, bà con gì với Chúa”.
Ước gì toàn thể mỗi người chúng ta hôm nay biết sống làm sao và sống thế nào để đều có thể được một ai đó cũng nói với mình một câu tương tự : “Tôi nghĩ ông, bà, anh chị chắc phải có họ hàng, bà con gì với Chúa”. Amen.
LM. Giuse Trương Đình Hiền
“Chắc phải có họ hàng, bà con gì với Chúa”
Dẫn nhập đầu lễ : Anh chị em thân mến,
Hôm nay, Hội Thánh long trọng kính mừng mầu nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh trong chiều kích sâu xa và cao cả nhất với ánh sáng của một ngày mới đang bừng dậy, cùng với niềm vui bao la của muôn vạn trái tim đang reo vui vì hồng ân cứu rỗi. Chúng ta hân hoan vui mừng vì như lời Thánh Lê-ô Cả chú giải về ý ngjĩa của mầu nhiệm Giáng Sinh đã nhấn mạnh trằng : “Hôm nay Đấng Cứu Độ chúng ta đã giáng sinh, chúng ta hãy vui mừng. Chúng ta không được phép buồn khi mừng ngày sự sống xuất hiện. Ngày kỷ niệm nầy phá tan sự sợ hải trước cái chết và ban cho chúng ta niềm hân hoan được sống đời đời” (Bài đọc 2 Giờ Kinh Sách Lễ Giáng Sinh).
Giờ đây, để xứng đáng lãnh nhận niềm vui của ơn cứu độ, niềm vui thánh thiện của mầu nhiệm Giáng Sinh, xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh, chúng ta hãy thú nhận tội lỗi.
Bài Giảng Lời Chúa :
Dẫn nhập : Kính thưa ông bà và anh chị em, các bạn trẻ thân mến,
Đứng trước vẽ uy nghi và sâu lắng của mầu nhiệm Nhập Thể Giáng Sinh, đã có không biết bao nhiêu bài thơ và khúc nhạc đã được bao thế hệ loài người sáng tác, diễn cảm, trình bày. Linh mục thi sĩ Xuân Ly Băng trong bài thơ “Say Noel” đã có những lời “:
Thấy chăng em ? đêm hôm nay mầu nhiệm
Đến muôn đời cắt nghĩa mãi không ra
Nghe chăng em ? trong ánh sáng bao la
Nhạc tình yêu reo vang nguồn nhập thể!
Trong khi đó thi sĩ linh mục Nguyễn Xuân Văn lại trình bày mầu nhiệm Con Chúa giáng sinh bằng hình ảnh và ngôn ngữ của “dáng đứng Việt Nam” qua những câu lục bát ru con được đặt trên môi của Đức Maria :
Nàng bừng tỉnh giấc mơ nồng
Vội vàng ríu gối quỳ bồng Con yêu.
Hôn lên vầng trán mỹ miều,
Ngân nga mấy khúc dặt dìu ru con :
Con ơi con ngủ cho ngon,
Để rồi thức tỉnh nước non mai ngày.
Con ơi con ngủ cho say,
Đời còn trăm đắng ngàn cay hẹn chờ…
(Sứ điệp Tình Thương)
Như vậy, thật là cần thiết để giờ đây chúng ta cùng suy nghĩ với nhau, cùng chia sẻ cho nhau những ý nghĩa thâm sâu của mầu nhiệm chúng ta đang cử hành, đang tái diễn và đang dấn thân đem vào hiện thực cuộc sống.
1. Nhập Thể : Một tình yêu hành động
Như chúng ta đã chia sẻ với nhau trong thánh lễ Đêm Giáng Sinh. Chỉ có thể cắt nghĩa được huyền nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh bằng hai tiếng TÌNH YÊU. Tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người, tình yêu của Thiên Chúa ban tặng món quà cao quí nhất là chính Con Một, tình yêu của Thiên Chúa xót thương và tha thứ không bỏ mặc con người dưới quyền sự chết để nâng con người lên… Thế nhưng đó không là một tình yêu chỉ bằng lời nói suông mà là một hiện thực, một dấn thân, một hành động. Cũng chính trong ý nghĩa “Lời Hành Động” đó mà các bài đọc Lời Chúa được công bố hôm nay đều đồng thanh diễn tả tính cách năng động của “Lời” : Bài đọc 1 : Sứ ngôn I-sa-i-a đã kêu lên : “đẹp thay trên đồi núi bước chân người loan tin mừng, công bố bình an, người loan tin hạnh phúc, công bố ơn cứu độ…Kìa nghe chăng quân canh gác của ngươi cùng cất tiếng reo hò vang dậy; họ sẽ được tân mắt thấy Đức Chúa đang trở về Xi-on…Hởi Giê-ru-sa-lem điêu tàn hoang phế hãy đồng thanh bật tiếng reo mừng…”. Trong khi đó, bài đọc 2 thư Do Thái lại trình bày :”Đã lắm phen bằng nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy Cha ông…vào thời sau hết Thiên Chúa đã phán dạy qua Thánh Tử…”. Và đặc biệt nhất Thánh Gioan trong bài Tựa Tin Mừng của Ngài đã khẳng định một cách rõ ràng như một câu định nghĩa : “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta”…
Vâng, Thiên Chúa Nhập Thể Giáng Sinh chính là một tình yêu hành động, một tình yêu không dừng lại ở một “lời nói suông” nhưng là một “LỜI THÀNH NHỤC THỂ”.
Nếu Thiên Chúa trong lịch sử đợi chờ đã nhiều lần can thiệp, nhiều lúc hành động để cứu dân qua những điềm thiêng dấu lạ, thì đã đến lúc, Thiên Chúa xuất hiện, Thiên Chúa dấn thân, Thiên Chúa biểu lộ chính bản thân Ngài, chính cuộc sống Ngài, chính trái tim của Ngài, chính nổi đau và cái chết, chính sự sống lại vinh quang của Ngài. Thánh Gioan đã cảm nhận đuợc chân lý nầy khi Ngài viết lại trong thư thứ nhất của Ngài :”Điều vẫn có ngay từ lúc khởi đầu, điều chúng tôi đã được nghe, điều chính mắt chúng tôi đã được thấy và chiêm ngưỡng, điều chính tay chúng tôi đã được chạm đến, đó là lời sự sống. Quả vậy, sự sống đã xuất hiện chúng tôi đã nhìn thấy và xin làm chứng, chúng tôi loan báo cho anh em sự sống đời đời : sự sống ấy vẫn hướng về Chúa Cha và nay xuất hiện cho chúng tôi” (1 Ga 1,1-2).
Như vậy, tin nhận mầu nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh, đón nhận Con Chúa xuống thế làm người đối với chúng ta hôm nay đó là chấp nhận “sự can thiệp của Thiên Chúa trong mọi biến cố của đời mình”, là đón nhận sự hiện diện và hoạt động của Chúa Kitô trong giữa lòng cuộc sống. Và như thế, cho dù những khúc nhạc Noel hôm nay có ngừng tắt, cho dù những ánh đèn rực sáng của Giáng Sinh có tàn lụi, cho dù những trang trí hang đá máng cỏ có được dẹp đi…thì trên mỗi chặng đường của cuộc sống, đức tin của chúng ta vẫn là sự bắt đầu mới mẻ, việc sống đạo của chúng ta lại là một cuộc lên đường, trái tim của chúng ta là một cuộc thắp sáng tin yêu, cõi lòng chúng ta là một đổi mới trong khiêm hạ hoán cải., đôi tay chúng ta là một rộng mở để khoan dung và phục vụ…Tin và sống mầu nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh là thế đó. Bởi vì nếu Giáng Sinh-Nhập Thể là một “tình yêu hành động” của Thiên Chúa dành cho chúng ta, thì sống mầu nhiệm ấy chính là một “tình yêu hành động” của chúng ta đáp trả dành cho Thiên Chúa và dành cho con người.
Và như thế, chúng ta có thể khẳng định một điều mà không sợ sai lầm đó là : chính khi con người hành động theo mệnh lệnh tình yêu và cung cách yêu thương của Thiên Chúa, con người sẽ thuộc về Thiên Chúa, giống Thiên Chúa; hay như cách nói của chính Chúa Giêsu : “bà con với Thiên Chúa” : “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành” (Lc 8, 21).
2. Nhập Thể : Một tình yêu sẵn sàng tự hủy
Thế nhưng hành động của tình yêu và vì tình yêu bao giờ cũng đòi phải trả một giá đắt. Và giá đắt cuối cùng chính là hy sinh thân mình, là chấp nhận “chết”, là trở thành “lễ dâng”, trở thành “hy tế’. Nói cách khác, yêu cho tới cùng có nghĩa là “phải xóa mình đi”, phải “tự hủy” (Kenose) như chính Đức Kitô đã khẳng quyết : “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Và chính Đức Kitô đã hiện thực hóa lời khẳng quyết đó bằng chính cái chết tủi nhục trên thập giá.
Nhập Thể-Giáng Sinh đó chính là tình yêu lớn nhất, tình yêu trên mọi tình yêu. Tình yêu của Đấng tự xóa bỏ tước phận Thiên Chúa cao sang để hạ cố mang phận bạc con người (Pl 2,6-7), “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2, 8). Nhưng, cũng từ sự “tự hủy”, từ sự hạ cố xóa mình trọn vẹn đó mà “Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trỗi vượt trên muôn ngàn danh hiệu” (Pl 2, 9). Chính trong ý nghĩa nầy mà Thánh sử Tông Đồ Gioan đã không ngần ngại gọi cái “GIỜ” của Đức Kitô, cái “GIỜ” Đức Kitô được tôn vinh thật sự (Ga 13,31), chính là cái “GIỜ” của sự cô độc thập giá (Ga 16, 32), là cái “GIỜ” để bị “Treo lên”, cái “GIỜ” của “hạt lúa mì trong lòng đất mục nát đi” (Ga 12,24). Và để cắt nghĩa rõ hơn tư tưởng nầy, chị Chiara Lubich, đã ccàu nguyện với những lời thâm thúy :
Để chúng con được ánh sáng, Chúa đã trở nên mù loà.
Để chúng con được hiệp nhất, Chúa đã chịu xa cách Chúa Cha.
Để chúng con được khôn ngoan, Chúa đã trở nên "dốt nát".
Để chúng con được trở nên vô tội, Chúa đã trở thành người "tội lỗi".
Để chúng con hy vọng, Chúa đã hầu như tuyệt vọng.
Để Thiên Chúa ở trong chúng con, Chúa đã cảm nghiệm tình trạng bị xa cách Thiên Chúa.
Để chúng con chiếm hữu thiên đàng, Chúa đã cảm nghiệm hoả ngục.
Để cho chúng con được vui sống trên mặt đất nầy giữa hàng trăm anh chị em, Chúa đã chịu cảnh bị gạt bỏ khỏi trời đất, khỏi loài người và thiên nhiên.
Chúa là Thiên Chúa, là Thiên Chúa của con, là Thiên Chúa của tình yêu thương vô bờ bến của chúng con (CNHV trg. 148-149
Ngày hôm nay chúng ta đang cử hành mầu nhiệm Giáng Sinh-Nhập Thể cho dù với cung cách rực rỡ tráng lệ của hoa đèn ca nhạc đông vui mang tính lễ hội, thì điểm đến, tiêu đích cuối cùng vẫn chỉ là : “Một hài nhi đã sinh ra cho chúng ta, một Người Con đã được ban tặng cho chúng ta” (Ca Nhập Lễ); là một Em bé Giêsu yếu ớt nằm trong máng chiên lừa, một chàng thanh niên thợ mộc Giêsu con bác mộc Giuse, một Thầy Giêsu đi chân trần nghèo nàn, đói mệt trên những nẽo đường cát bụi xứ Pa-les-ti-na đến độ “không có chỗ dựa đầu” (Lc 9,58), là một tử tội Giêsu bị kết án đóng đinh thập giá giữa hai tên trộm cướp…và hôm nay trên bàn thờ nầy, là chính Chúa Kitô chấp nhận làm “tấm bánh ly rượu” để rở nên máu thịt nuôi sống muôn người.
Đón nhận một Chúa Giêsu như thế đó chính là thái độ, là cung cách, là tâm tình cần thiết để biểu lộ và sống mầu nhiệm Giáng Sinh-Nhập Thể, mầu nhiệm của “sự tự hủy của Thiên Chúa”, mầu nhiệm của tình yêu hiến thân cho đến chết, hy sinh cho tới cùng. Sống mầu nhiệm Nhập Thể-Giáng Sinh hôm nay là biết không ngừng tự xóa mình đi, là biết không ngừng thực thi ý Chúa cho dù trăm đắng nghìn cay, là biết khiêm tốn quỳ xuống để rửa chân cho anh em cho dù phải hy sinh và tủi nhục, là trung thành từng ngày với lý tưởng phúc âm cho dù phải dập vùi thử thách, là can đảm thực hành Lời Chúa trong từng nghĩa cử nhỏ nhoi, là chấp nhận đoạn tuyệt để trở về cho dù con tim tan nát…Sống mầu nhiệm Giáng Sinh – Nhập Thể hôm nay là biết mĩm cười chấp nhận cái tối tăm vất vả của đời sông gia đình nhưng vẫn sáng lên niềm tin yêu hy vọng; là biết sẵn sàng dấn thân trong giữa chốn chợ đời bon chen tất bật, nhưng vẫn sáng lên sự liêm khiết của phúc âm; là không nản lòng trước bênh tật, không sợ hải phải sinh và nuôi dạy con cái, là chung thủy từng ngày trong giao ước lứa đôi, là an bình phó thác trong tay Cha khi xui tay nhắm mắt…
Kết luận :
Tất cả những gì chúng ta chia sẻ cho nhau hôm nay mãi mãi vẫn là thách đố, mãi mãi vẫn là ước nguyện để mãi mãi là một cuộc lên đường, cũng như lễ Giáng Sinh năm nay rồi lại sẽ trở về để tái diễn để nhắc nhớ. Chính vì thế, chúng ta chỉ biết cầu nguyện cho nhau sống được và thực hiện thêm nữa lời mời gọi hôm nay của chân lý Nhập thể-Giáng Sinh. Cầu nguyện cho nhau biết sống đáp đền tình yêu của Thiên Chúa và không ngừng thực thi mệnh lệnh yêu thương của Ngài để mãi mãi là môn sinh của Chúa Giêsu, là “bà con với Đấng Cứu Thế, là phản ảnh dung mạo của Thiên Chúa tình yêu, như ngụ ý của câu chuyện nhỏ mùa Giáng Sinh có tựa đề “Bà có phải là Chúa không?” của Dan Clak :
Vào một buổi tối giá rét mùa Giáng sinh, một đứa bé khoảng sáu, bảy tuổi đứng trước một cửa hiệu. Đứa bé không có giày, còn quần áo thì rách rưới. Một phụ nữ trẻ đi ngang qua và nhìn thấy niềm khao khát trong đôi mắt xanh xao của nó. Cầm tay đứa bé dẫn vào tiệm, bà mua cho nó đôi giày mới và một bộ quần áo ấm.
Đưa bé ra khỏi tiệm, người đàn bà nói: “Bây giờ cháu có thể về nhà và chúc cháu một Giáng sinh vui vẻ”.
Đứa bé ngước nhìn người đàn bà và hỏi: “Thưa bà, bà có phải là Chúa không?”.
Người đàn bà cúi xuống nhìn đứa bé và đáp: “Không, con ạ, ta chỉ là một trong những đứa con của Chúa”.
Đứa bé nói: “Cháu nghĩ chắc bà phải có họ hàng, bà con gì với Chúa”.
Ước gì toàn thể mỗi người chúng ta hôm nay biết sống làm sao và sống thế nào để đều có thể được một ai đó cũng nói với mình một câu tương tự : “Tôi nghĩ ông, bà, anh chị chắc phải có họ hàng, bà con gì với Chúa”. Amen.
LM. Giuse Trương Đình Hiền