THÁNH LỄ ĐÊM GIÁNG SINH (2005)

Thiên Chúa Giáng Sinh : "Quà tặng tình yêu" hay "Tấm biển chỉ đường cho nhân loại đi tới"

Giảng Lời Chúa :

Kính thưa ông bà và anh chị em,

Chuyện kể rằng : trong cuộc chiến tranh Pháp - Phổ (1870-1871), vào một ngày Giáng sinh tại mặt trận ác liệt, một lính Pháp bỗng nhảy lên khỏi chiến hào, hát to lên bài Cantique de Noel (Thánh ca đêm Noel) của nhạc sĩ người Pháp - Adolphe Adam - bản carol rất quen thuộc của người Pháp. Từ bên kia chiến tuyến, không có phát đạn nào của lính Phổ đã bắn vào anh ấy. Và thật bất ngờ, một lính Phổ cũng đã vụt đứng lên khỏi chiến hào đáp lại bằng bài carol cổ truyền của Phổ : bài Vom himmel hoch (Từ Thiên đường trên cao) – do Martin Luther viết. Trong khoảnh khắc đặc biệt nầy, một sự kiện hi hữu đã xảy ra : khi hai bài hát của hai anh lính chiến đối địch vang lên, toàn thể các chiến hào lặng im phăng phắt và sau đó là một tràng pháo tay vang dội thay thế cho những tiếng bom đạn gào thét trước đó…

Giáng Sinh
Sự kiện trên, quả thật, đã hiện thực hóa nội dung của tựa đề một bài thánh ca Noel bất hủ mà chúng ta đã nghe gần như quen thuộc mỗi độ Giáng Sinh về : bài Holy Night, Silent Night, Đêm thánh thiện, Đêm an bình. Vâng, đêm nay chính là Đêm rất thánh, đêm nay chính là Đêm an bình. Đêm mà như cách diễn tả của sứ ngôn Isaia, một nhà tiên tri Do Thái xuất hiện trước Chúa Cứu Thế khoảng 700 năm đã tiên báo ngày giáng sinh của Đấng Thiên Sai bằng những hình ảnh sống động mà chúng ta vừa nghe công bố : “Đoàn người bước đi trong tăm tối, đã nhìn thấy ánh sáng bao la, ánh sáng bừng lên trên những miền âm u sự chết…Vì mọi giày lính nện xuống rần rần và mọi áo choàng đẫm máu sẽ bị đem thiêu, làm mồi cho lửa. Vì một Hài nhi đã sinh ra cho chúng ta, một Người con đã được ban tặng cho chúng ta” (BĐ 1). Và như thế, ý nghĩa đầu tiên mà chúng ta có thể tìm gặp trong huyền nhiệm Giáng Sinh để suy nghĩ và cầu nguyện, để tìm nơi đây một ý nghĩa cho cuộc sống đó chính là :

1. Thiên Chúa Giáng Sinh : Tấm biển chỉ đường cho nhân loại đi tới :

Để hiểu được chân lý nầy, chúng ta phải trở về với chính những Lời Chân Lý được gởi gắm trong trong cử hành Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mà trọng tâm chính là trích đọan Tin Mừng Luca vừa được công bố :

v Thật vậy, bài Tin mừng Luca, với giọng văn lịch sử mang phong cách Hy lạp, tác giả Luca đã làm bật nổi biến cố Giáng Sinh với những lời và bối cảnh thật ấn tượng : “Trong vùng ấy có những người chăn chiên sống ngoài đồng…bổng sứ thần Chúa trong vinh quang sáng láng hiên ra loan báo rằng : “Anh em đừng sợ. Nầy tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là niềm vui cho toàn dân : là hôm nay, trong thành vua Đa-vít, Đấng Cưứ thế đã giáng sinh…”

Phải chăng có một sự trùng hợp nào đó giữa biến cố Giáng sinh của Chúa Giêsu cách đây 2000 năm và lời tiên báo của sứ ngôn Isaia trước biến cố nầy 7 thế kỷ ?

Thật vậy, giữa cảnh nô lệ, lưu đày nước mất nhà tan khi đế quốc Assur thôn tính Ít-ra-en vào khoảng 700 năm trước Công Nguyên, vị tiên tri thi sĩ I-sa-ia đã tiên báo “một Đấng Emmanuen sẽ được một Trinh nữ sinh ra”… và 700 năm sau, trong buổi bình minh của thiên niên kỷ đầu tiên của công nguyên, cũng lại là một đất nước Ít-ra-en tan nát dưới quyền đô hộ của Rôma, sứ thần đã loan Tin Mừng vĩ đại cho các mục đồng ở Bê-lem : “Anh em đừng sợ. Nầy tôi loan báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng sẽ là niềm vui cho toàn dân : hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đa-Vít”.

Với những lời tiên báo đó, với những sứ điệp vui mừng và hy vọng về một Đấng Cứu thế ra đời đó, quả thật loài người đã có được những gì, đã chứng kiến được, đã cảm nhận thật sự điều gì đã xảy ra ? Có hay không Một Đấng Cứu thế như lòng họ hằng mơ ước ? Có hay chăng một Vị Vua oai hùng lẫm liệt đăng quang trở về chấp chính để an bang tế thế ? Có hay chăng một Đấng Cứu tinh mang lại no cơm ấm áo, đất đai biên thùy mở rộng thênh thang, quyền uy chính trị trãi trên ngàn dân nước ?

Không ! Hoàn toàn trái ngược hẳn :

- Thay vì một hoàng tử sinh ra trong gác tía lầu son, Đấng Cứu Thế lại là một em bé khóc oa oa sinh ra trong hang lừa máng cỏ, mà thi sĩ linh mục Trăng Thập Tự trong bài thơ Giáng Sinh mới nhất với tựa đề “Và Lời đã làm người” đã diễn cảm bằng những dòng thơ mượt mà thi vị :

Miên trường thinh lặng chợt oe oe,
Rạn vỡ đêm sâu, đuốc lập loè.
Lời chưa biết nói nên Lời khóc,
Gọi chào nhân thế giữa canh khuya….
Hãy đến mà nghe Lời Hằng Hữu,
Đang cười, đang ngỏ ý tinh khôi.
Lời đang muốn nói, Lời đang thử
Mở miệng – và Lời mấp máy môi.


- Thay vì xuất thân từ dòng tộc vương triều, lớn lên trong lụa là nhung gấm, Đấng Cứu thế chỉ là một chàng thanh niên “Con Bác thợ mộc Giuse” suốt 30 năm với đục chàng cưa búa…

Và sau 30 năm âm thầm ẩn dật chốn quê mùa Na-da-rét, Con Thiên Chúa, Đấng Thiên Sai đã xuất hiện.

- Thay vì một Đế vương chấp chính oai phong trên ngai vàng lẫm liệt, như dự kiến và ước mơ của trăm vạn cõi lòng dân Do Thái, Đấng Cứu Thế lại được Chúa Cha giới thiệu với loài người đang khi chen lẫn giữa đám dân đen tụ tập cùng nhau sám hối bên bờ sông Gio-đan.: “Đây là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người”.

- Thay vì công bố giữa triều đình oai nghi những đề cương kinh tế chính trị xã hội bài bản, Đấng Cứu thế lại rao giảng một Tin Mừng “Tám Mối Phúc Thật” chỉ thích hợp cho những kẻ nghèo khổ bất hạnh. “Phúc cho ai khó nghèo vì Nước trời là của họ…”

- Thay vì chinh phạt với vó ngựa, gưom đao để mở rộng cõi bờ, sát phạt muôn dân, Đấng Cứu thế lại chấp nhận một bản án bất công và chịu tử hình Thập Giá, một cái chết dành riêng cho hàng nô lệ…

Quả thật, sự xuất hiện và cuộc đời của Chúa Giêsu, Đấng Cứu thế mãi mãi là một thách đố để chúng ta tin nhận, là một huyền nhiệm để chúng ta đi tìm. Nếu hôm nay, chúng ta đến đây, chúng ta cử hành mầu nhiệm Giáng Sinh nầy, chúng ta tìm kiếm một “Ông Giêsu” chỉ với mục đích là được no cơm ấm áo, chỉ với một ước nguyện là được tiền tài danh vọng và những bảo đảm vật chất…thì có lẽ chúng ta sẽ ra về trong thất vọng não nề. Bởi vì Tin Mừng Giáng Sinh, Chân lý của Đức Kitô, con đường nhân sinh của Kitô giáo không đề nghị cho chúng ta những giải pháp trần tục đó, những hứa hẹn vật chất chóng tàn đó. Bởi vì Đức Kitô và Tin Mừng của Ngài tuyệt đối không phải là một ý thức hệ, một chủ nghĩa, một học thuyết chính trị-kinh tế. Bởi vì Chúa Giêsu hôm qua, hôm nay và mãi mãi duy nhất là Đấng Cứu Độ, là Đấng, như lời kinh thánh “ trong Bài đọc 2 vừa được công bố hôm nay “đã tự hiến để cứu chuộc chúng ta cho thoát khỏi mọi điều bất chính, và để thanh luyện chúng ta khiến chúng ta thành dân riêng của Người, một dân hăng say làm việc thiện” (BĐ 2), là Đấng qui tụ nhân loại thành anh em trong gia đình Thiên Chúa để dẫn tất cả vượt qua kiếp sống trần gian tiến về hạnh phúc vĩnh hằng.

Cũng chính vì lẽ đó, “Hiến chương Nước Trời” được Ngài vạch ra như nẽo đường dẫn tới cõi phúc chân thật lại là những giá trị xem ra thật ngược đời, nhưng cũng thật anh hùng và đòi hỏi : Tinh thần khiêm hạ khó nghèo, hiền lành nhân ái, hy sinh để chia sẻ và cho đi, yêu thương để xây dựng hòa bình, không ngừng biết khoan dung để tha thứ…

Chính cuộc đời 33 năm trần thế của Ngài, cho dù không để lại một công trình kiến trúc vĩ đại, không một tác phẩm văn chương uyên bác, không một sáng chế khoa học diệu kỳ…thì 20 thế kỷ qua vẫn là cột trụ của nhân loại, là hy vọng của muôn thế hệ, là điểm tựa cho muôn ức triệu tâm hồn. Vâng, Thiên Chúa Giáng Sinh chính là “Tấm biển chỉ đường” để dẫn dắt nhân loại cùng nhau tiến về quê hương vĩnh cửu.

Cũng từ ý nghĩa đó, chúng ta lại nhận ra rằng :

2. Thiên Chúa Giáng Sinh : Một quà tặng tuyệt vời của Thiên Chúa tình yêu :

Thật vậy, để định nghĩa về Thiên Chúa, hình như không có cụm từ nào chính xác hơn, sâu sắc hơn cụm từ được Thánh Tông Đồ Gioan, Người môn đệ được Chúa Giêsu thương mến cách đặc biệt, đã sử dụng trong tín thư mặc khải mà chính Ngài nhờ ơn linh hứng đã viết ra : “Thiên Chúa là Tình Yêu”. Và để cắt nghĩa “bản chất” yêu thương nầy của Thiên Chúa, Thánh Gioan lại đã viết rằng : “Thiên Chúa đã yêu thương nhân loại đến độ đã trao ban Người Con Một”. Tình yêu đích thực đó chính là “ban tặng”, là “cho không biếu không”, là biến mình thành một “quà tặng” để hiến dâng mà không bao giờ đòi hỏi đáp đến, trả giá, và càng không có chuyện so đo tính toán. Nếu Thiên Chúa tính toán, so đo trong tình yêu của Ngài dành cho chúng ta, chắc chắn Ngài không chọn làm một công dân của một dân tộc cứng đầu và phản bội như Ít-ra-en, không chọn làm quê hương một Đất nước khô cằn sỏi đá như vùng đất Pa-les-tin, không chọn sinh ra vào một giai đoạn lịch sử đầy nhiểu nhương phân hóa với một Triều đình bù nhìn bán nước như triều đình của Vua Hêrôđê, không chọn sống chung với một thế hệ đồng bào mà niềm tin tôn giáo đã ươn hèn, sai lệch và biến chất theo kiểu “Pharisiêu”. Nếu Thiên Chúa đã so đo tính toán trong mối tình cứu độ thì dại gì chọn sinh trong hang lừa máng cỏ, bị xua đuổi khước từ, bì săn lùng tàn sát…Dại gì, chung đụng với phường thu thuế, đĩ điếm để phải mang tiếng mang tăm! Dại gì chọn kiếp sống lang thang “đầu đường xó chợ” đến độ “không có viên đá gối đầu”, dại gì đối lập với giáo quyền và thế quyền để phải bị tróc nả, khai trừ, ném đá và nhất là, dại gì chấp nhận lãnh một bản án bất công chết tủi nhục trên thập giá, trong khi chính mình có đầy đủ quyền uy không phải chỉ để làm vài dấu lạ cò con như cho kẻ què đi, kẻ mù thấy, phung hủi được sạch, nước hóa rượu ngon, mấy chiếc bánh và vài con cá có thể nuôi mấy ngàn người…mà còn có thể một lời phán ra là “cải từ hoàn sinh”, là trấn áp cuồng phong bảo táp, là làm khiếp đảm ngã nhào cả một đạo binh trong đêm Ngài bị trao nộp…

Nếu ngày xưa, qua miệng các sứ ngôn Thiên Chúa đã từng dạy rằng : “Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau ? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ!” (Is 49,15).

Để ấn chứng cho lời đoan hứa của Đấng được mệnh danh là “Giàu lòng nhân ái và rất mực khoan dung”, Thiên Chúa hình như không còn cách nào khác là phải “trở thành quà tặng tình yêu để trao ban chính mình cho nhân loại”. Và một “khi thời gian tới lúc mãn kỳ”, Thiên Chúa Ngôi Hai đã đích thân “bỏ ngai trời xuống thế”. Từ máng cỏ Bê-lem cho tới đỉnh đồi Núi Sọ, cuộc đời của Chúa Giê-su duy nhất chỉ là một định nghĩa đúng đắn nhất về tình yêu : Yêu là cho đi và cho đi đến cùng : Thiên Chúa trở nên nghèo hèn, tự hiến để con người được cứu độ vinh quang; Thiên Chúa chấp nhận làm “hạt lúa gieo vào trần gian mục nát”, để con người ngẩng cao đầu đứng lên tìm được hạnh phúc vĩnh hằng. Thiên Chúa đã chấp nhận hy sinh và tự hiến để nhân loại tội lỗi được cứu độ vinh quang. Hay như cách nói so sánh đối xứng của một Vị Giáo Phụ : “Thiên Chúa làm người để con người được làm chúa”. Đó cũng chính là ý nghĩa cuối cùng của mầu nhiệm được cử hành hôm nay : mầu nhiệm Thiên Chúa làm người, mầu nhiệm Thiên Chúa ở cùng chúng ta, mầu nhiệm Nhập thể - Giáng Sinh.

Chính vì thế, cuộc cử hành đêm nay, Đêm Thánh vô cùng nầy, lại chính là cơ hội để anh và tôi, để chị và em, để tất cả chúng ta hân hoan vui mừng lãnh nhận chính quà tặng của Thiên Chúa, không phải thứ quà tặng rẻ tiền trong những chiếc vớ của ông già Noel mang đến, mà là quà tặng tình yêu tuyệt vời là chính Thiên Chúa, là hồng ân cứu độ, là Tin Mừng giái thoát, là Nước Trời. Nói đến quà tặng tình yêu tôi chợt nhớ đến câu chuyện “quà tặng đêm Giáng Sinh của đôi vợ chồng trẻ” mà có lẽ không ít người đã từng nghe kể :

Có một cặp vợ chồng nọ vì quá nghèo, không có tiền để mua quà tặng cho nhau nhân dịp Giáng Sinh về. Sau nhiều đêm suy nghĩ, người vợ bèn quyết định bán mái tóc dài óng ả xinh đẹp của mình để mua một sợ giây đồng hồ cho chồng, vì sợi dây đeo đồng hồ của chàng đã bị đứt mà chưa có tiền mua sợi mới!

Trong khi đó mái tóc xinh đẹp của người vợ đã làm cho người chồng băn khoăn trăn trở mãi : Lấy gì để mua được một chiếc lược ngà mà vợ mình hằng ao ước để chải lên mái tóc mây óng ả kia ? Và chàng quyết định bán chiếc đồng hồ quí của mình để mua cái lược ngà cho vợ...

Ðêm Giáng sinh cả hai sung sướng trao tặng quà cho nhau. Khi mở ra cả hai kinh ngạc đến sững sờ... Hỡi ơi nàng đâu còn mái tóc đẹp để chải với chiếc lượt ngà ! Và chàng cũng chẳng còn chiếc đồng hồ để đeo bằng sợi dây vàng tuyệt đẹp !... Thế nhưng, hai trái tim, hai cõi lòng đã mở ra và nhận của nhau món quà Giáng Sinh chưa bao giờ đẹp đến thế. Họ đã cùng ôm nhau khóc, khóc trong yêu thương dạt dào, khóc trong ân tình hạnh phúc vì họ đã khám phá ra rằng : hy sinh dâng hiến cho nhau là món quà Giáng Sinh đẹp nhất, quí hóa nhất, và cũng vững bền nhất cho cuộc đời của ho.

Kính thưa ông bà và anh chị em,

Trong Mùa Giáng Sinh nầy, Hội Thánh thường mượn lời của sứ ngôn I-sa-ia để hát lên : “Một Hài Nhi đã sinh ra cho chúng ta, Một Người Con đã ban riêng cho chúng ta…”. Hài Nhi Giêsu, Con Một Thiên Chúa mà cách đây hơn 2000 năm trước đã giáng sinh làm người, đã khóc oa oa trong hang đã lạnh, đã sống nhờ chút sửa của người Mẹ đồng trinh Maria, đã mĩm cười trong hơi ấm của những chú chiên lừa được các mục đồng dẫn tới…đó chính là quà tặng tình yêu tuyệt vời nhất, thâm sâu nhất, vĩ đại nhất của Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta. Tuy nhiên có nhận được hay không, có gặp gỡ được Ngài hay vẫn nghìn trùng xa cách, có tin nhận tôn thờ hay lãnh đạm thờ ơ…đó lại là kết quả của hồng ân và sự chọn lựa tự do của mỗi người. Nếu 2000 năm trước Tin Mừng Giáng Sinh đã được các thiên sứ loan báo vang dội khắp trời Bê Lem để đánh thức các mục đồng, và nếu Ánh Sao lạ Giáng Sinh đã dẫn lối đưa đường ba Đạo sĩ Phương đông tìm về máng cỏ để kính bái Hài Nhi Cứu Thế, thì hôm nay và từng ngày cuộc sống, Tin Mừng ấy, ánh sao lạ ấy vẫn vang dội khắp trời, vẫn bừng lên sáng rực. Tin mừng ấy, Sao Lạ ấy chính là Hội Thánh, chính là Lời Chúa, chính là các Bí tích mà chúng ta vẫn thường tham dự, chính là Thánh Lễ Tạ Ơn mỗi ngày được dâng trên bàn thờ trần thế. Tin mừng ấy, Sao lạ ấy cũng chính là anh, là chị, là em, là tất cả chúng ta. Mỗi người chúng ta phải biến cuộc đời mình, gia đình mình, cộng đoàn mình thành Tin Mừng Giáng Sinh, thành một Quà Tặng Giáng Sinh, quà tặng của sự hy sinh, yêu thương và phục vụ. Chỉ khi nào chúng ta sống trọn vẹn những ý nghĩa và đòi hỏi đó thì huyền nhiệm “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”, huyền nhiệm “Thiên Chúa Nhập Thể làm người”, mới không trở thành một công thức tín điều chỉ để tuyên xưng ngoài đầu môi chót lưỡi, mà là một xác tín để cử hành, để sống ắp đầy ý nghĩa. Bởi vì, như chính Chúa Giêsu đã từng khẳng định : “Ta đến để chúng được sống và sống phong phú”. Amen. Merry Christmas ! Merry Christmas !

Giuse Trương Đình Hiền