THẦN CỬA CAN

Đào Phủ (ngày xưa, ngày tết nguyên đán người ta dùng miếng gỗ đào ghi tên các thần minh để đuổi tà ma) ngước mặt nhìn Ngải Nhân (ngày xưa, tết đoan ngọ người ta dùng cây cỏ ngải để đuổi tà khí) chửi : “Mày là thứ rơm rác thế mà tại sao lại ở cao trên tao chứ ?"

Ngải Nhân cúi người xuống trả lời : “Anh thì ở trong đất hết một nửa năm, mà còn tranh giành chổ cao chổ thấp với tôi sao ?”

Đào Phủ giận dữ, cùng với Ngải Nhân tranh biện không nghỉ. Thần cửa khuyên giải nói : “Mấy người chúng ta, bây giờ dựa vào cái cửa của người ta để sống qua ngày, còn thời gian đâu để mà tức giận vì chuyện không đâu chứ ?”

(Đông Pha Chí Lâm)

Suy tư :

Người ta chỉ vì một miếng cơm mà trở thành thù địch của nhau, chỉ một lời nói không đâu mà trở thành đối thủ của nhau.

Chúng ta là thân phận bùn đất được tình yêu của Thiên Chúa tạo thành, được vinh dự làm con cái của Thiên Chúa và được hứa Nước Trời làm gia nghiệp riêng mình. Nhưng trong cuộc sống với những đam mê cám dỗ do tiền tài, danh vọng và xác thịt mà con người trở thành thù địch lẫn nhau, chỉ trích nhau vì những chuyện không nhằm nhò gì cho phần rỗi đời đời của mỗi người.

Thân phận con người ai cũng có nhiều khuyết điểm như nhau, ai cũng có tham sân si trong lòng và tính kiêu ngạo thâm căn cố đế trong óc não, thế thì có gì hay đâu mà phải lên án nhau, chửi bới nhau trước mặt người đời, làm cho danh Chúa Kitô mà mỗi người mang trên mình bị người ta nhạo cười, khinh bỉ...

Thân phận của con người nay còn mai mất như cánh hoa sớm nở chiều tàn, cuộc đời có là bao lâu, gần đất xa trời, vậy thì tại sao chúng ta cứ đấm đá nhau, cứ đấu tố nhau để tranh giành quyền được ngồi trên cao để “chơi cơ” anh em mình chứ ?