RA ĐỜI
Và khi giờ đến,
Ánh sáng đã ra đời (Gal. 4,4)
Hát cho đời ngẩn ngơ nghe
Tình thương đang chắp cánh về đâu đây.
Rót cho đời lửng lơ say
Chén tình Chúa đã đong đầy tim ta.
Mon men nhạc cũng la đà,
Ru đời theo khúc tân ca mặt trời.
Đêm qua ai tới mở lời,
Cho tôi thức trắng chơi vơi mộng vàng.
Môi run lệ nở hai hàng,
Chắp kinh óng ả lên trang lụa hồng.
Còn lơi lả giữa thinh không,
Hay tình đã chín theo dòng thời gian ?
Ô xuân, ai nhuộm ngút ngàn,
Thiên niên phút chốc mơ màng suối tơ !
Không gian thin thít đợi chờ,
Thơ rơi giữa cõi chơ vơ bạc tình !
Thơ vàng đọng giữa u minh,
Bỗng dưng ngây ngất đêm trinh sáng lòa.
Trong khi nhạc trổi an hòa,
Nhân gian dụi mắt còn chưa trở mình !
Đà Lạt 10-1978
(Có ai về Cát Minh)
VÀ LỜI ĐÃ LÀM NGƯỜI
Mùa Vọng, mỗi anh em đón Chúa Hài Đồng về phòng mình một ngày để thay Cộng Đoàn sống trọn vẹn với Chúa. Một ngày để chiêm ngắm thoả thích đôi mắt của Ngôi Lời Nhập Thể.
Miên trường thinh lặng chợt oe oe,
Rạn vỡ đêm sâu, đuốc lập loè.
Lời chưa biết nói nên Lời khóc,
Gọi chào nhân thế giữa canh khuya.
Lời khóc cho lòng Mẹ ngẩn ngơ,
Vội vàng ẵm lấy, nhẹ đong đưa.
Lời ngoan, ngoan lắm trên tay Mẹ,
Náu lặng mà nghe ru ấu ờ.
Mẹ gửi Lời cho ta một lúc,
Lời rung, Lời động ở trong nôi.
Lời chưa biết nói nhưng đôi mắt
Đủ khiến ta thành nô lệ thôi.
Hãy đến mà nghe Lời Hằng Hữu,
Đang cười, đang ngỏ ý tinh khôi.
Lời đang muốn nói, Lời đang thử
Mở miệng – và Lời mấp máy môi.
Manila, 15-12-2005
TRĂNG THẬP TỰ
Và khi giờ đến,
Ánh sáng đã ra đời (Gal. 4,4)
Hát cho đời ngẩn ngơ nghe
Tình thương đang chắp cánh về đâu đây.
Rót cho đời lửng lơ say
Chén tình Chúa đã đong đầy tim ta.
Mon men nhạc cũng la đà,
Ru đời theo khúc tân ca mặt trời.
Đêm qua ai tới mở lời,
Cho tôi thức trắng chơi vơi mộng vàng.
Môi run lệ nở hai hàng,
Chắp kinh óng ả lên trang lụa hồng.
Còn lơi lả giữa thinh không,
Hay tình đã chín theo dòng thời gian ?
Ô xuân, ai nhuộm ngút ngàn,
Thiên niên phút chốc mơ màng suối tơ !
Không gian thin thít đợi chờ,
Thơ rơi giữa cõi chơ vơ bạc tình !
Thơ vàng đọng giữa u minh,
Bỗng dưng ngây ngất đêm trinh sáng lòa.
Trong khi nhạc trổi an hòa,
Nhân gian dụi mắt còn chưa trở mình !
Đà Lạt 10-1978
(Có ai về Cát Minh)
VÀ LỜI ĐÃ LÀM NGƯỜI
Mùa Vọng, mỗi anh em đón Chúa Hài Đồng về phòng mình một ngày để thay Cộng Đoàn sống trọn vẹn với Chúa. Một ngày để chiêm ngắm thoả thích đôi mắt của Ngôi Lời Nhập Thể.
Miên trường thinh lặng chợt oe oe,
Rạn vỡ đêm sâu, đuốc lập loè.
Lời chưa biết nói nên Lời khóc,
Gọi chào nhân thế giữa canh khuya.
Lời khóc cho lòng Mẹ ngẩn ngơ,
Vội vàng ẵm lấy, nhẹ đong đưa.
Lời ngoan, ngoan lắm trên tay Mẹ,
Náu lặng mà nghe ru ấu ờ.
Mẹ gửi Lời cho ta một lúc,
Lời rung, Lời động ở trong nôi.
Lời chưa biết nói nhưng đôi mắt
Đủ khiến ta thành nô lệ thôi.
Hãy đến mà nghe Lời Hằng Hữu,
Đang cười, đang ngỏ ý tinh khôi.
Lời đang muốn nói, Lời đang thử
Mở miệng – và Lời mấp máy môi.
Manila, 15-12-2005
TRĂNG THẬP TỰ