MỞ CỬA SỔ



Có một người thích ăn bớt, bạn bè thân thiết có việc gì thì hắn ta làm hay không làm cũng đều đòi mọi người chung tiền nhậu nhẹt, nhưng hắn ta thì một xu cũng không bỏ ra, lại còn ăn bớt những đồng tiền thừa mua cơm rượu.

Diêm vương hận hắn ta lương tâm quá hắc ám bèn bắt hắn ta đến âm phủ, nhốt trong ngục tối để chịu tội.

Nhưng hắn ta vừa vào trong ngục thì vội vàng la lớn : “Căn phòng này quá tối, lại còn có mấy người ở đây nữa, mau chung tiền lại làm cái cửa sổ, cho sáng sáng một chút.”

(Tiếu Đắc Hảo)

Suy tư :

Nhà tù trên mặt đất và hỏa ngục đều giống nhau một điểm : mất tự do.

Nhà thờ trên mặt đất và thiên đàng đều giống nhau một điểm : có Chúa Giêsu hiện diện.

Mọi người Kitô hữu trên thế gian đều giống nhau một điểm : sống bác ái.

Nhà tù, dù cho có nhiều cửa sổ để “sáng sáng một chút” thì vẫn cứ là nhà tù, là nơi giam cầm những tội nhân; nhà thờ, dù là nhà thờ bằng tranh vách đất thì cũng có Chúa Giêsu hiện diện nơi bí tích Thánh Thể.

Khi người Kitô hữu hiểu điều ấy cách sâu xa, thì sẽ không bỏ thánh lễ ngày thường cũng như ngày chủ nhật được, bởi vì không ai dại gì tình nguyện đem mình và kho báu vô giá bỏ vào trong nhà tù…

Ai có tai thì nghe và hiểu…