CĂN TÍNH LINH MỤC: NGƯỜI CỦA LỜI CHÚA VÀ NHIỆM TÍCH

LTS: Linh mục Giuse Phạm Ngọc Khuê sinh năm 1960 tại xứ Miếu Thuận, Giáo phận Phát Diệm. Cha được thụ phong linh mục ngày 25/4/1985. Ngài đi du học tại Pháp từ năm 1995 đến 2003. Hiện là cha Giám học tại Đại Chủng viện Thánh Giuse Hà Nội, giảng dạy các môn Thần học tín lý. Đồng thời, cha còn là cha chính xứ Mưỡu Giáp, Giáo phận Phát Diệm. Cha là cha giáo chủ nhiệm năm cuối cùng lớp các tân linh mục chịu chức dịp vừa qua. Vì thế, cha được mời giảng thuyết trong Thánh lễ tạ ơn của các tân linh mục tại Đại Chủng viện ngày 14/12/2005. Sau đây là toàn văn bài giảng của ngài.

Kính thưa Cha Giám đốc Đại Chủng viện Laurensô Chu Văn Minh.

Kính thưa quí cha trong Ban Giám đốc và Ban giáo sư.

Kính thưa các tân linh mục.

Thưa toàn thể cộng đoàn.

Khách hành hương đến xứ Ars, ít ai không đến chiêm ngưỡng bức tượng đài cha thánh Gioan Maria Vianney ở cách nhà thờ giáo xứ chừng hơn 1 km. Nơi đặt tượng đài chính là nơi lần đầu tiên được bổ nhiệm đến Ars làm cha sở, vì không biết đường đến giáo xứ, nên Vianey đã phải hỏi thăm một cậu bé: "Con chỉ cho cha đường đến giáo xứ, cha sẽ chỉ cho con đường lên trời." Nhà điêu khắc rất thâm thúy khi tạc tượng thánh Gioan Vianney với em bé nhà quê: một tay nắm tay em, còn tay kia chỉ lên trời. Và câu nói thời danh kia được ghi khắc ngay chân tượng đài. Vianney suốt đời trung thành với phương châm hành động này: Luôn luôn nhận mình là người chỉ đường về trời cho dân Thiên Chúa.

Vậy linh mục là người hướng đạo, là người chỉ vẽ, hướng dẫn người khác về với Thiên Chúa. Trong những ngày đầu đời linh mục của các anh em vừa được chịu chức, mình nghĩ cách ý nghĩa nhất là cùng phác họa đôi nét về căn tính linh mục.

Người ta có thể gọi linh mục bằng nhiều danh hiệu đẹp đẽ, bóng bẩy, như bài hát: "Đuốc sáng tâm linh" của nhạc sĩ Trầm Hương: "Linh mục là chính Chúa trong kiếp người, là điểm tiếp nối đất trời, là tinh hoa của Giáo hội, là ngọn hải đăng thắp trên dương trần... " Nhưng tôi nghĩ, không cách diễn tả nào đẹp và đượm chất thần học cho bằng khi định nghĩa:

Linh mục là "người của Lời Thiên Chúa" bởi vì mục đích rao giảng Lời Chúa mà các ngài được gọi và được cất nhắc lên: "Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, Người sai tôi đi rao giảng Tin Mừng..." (Lc 4,18-19). Tin Mừng ở đây là Tin Mừng cứu độ, là chính Thiên Chúa chứ không phải ai khác. Vì vậy, là người của Lời Chúa, linh mục phải có bổn phận tích lũy cho mình thật nhiều Chúa - như cách diễn tả của Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận: "Linh mục phải là người có Chúa Giêsu trên đầu, trên mắt, trên môi miệng, trên tay chân..."

Muốn có Chúa Giêsu, thì cách tốt nhất là phải năng gặp gỡ Ngài, đặt mình trong trường của Ngài - để suy gẫm và để sống Lời Ngài. Làm thế để Lời Ngài thấm vào máu thịt của ta, tạo nên sức sống và phong nhiêu trong cuộc sống đời thường.Có như thế mới có thể rao giảng Lời Chúa cách hữu hiệu. Bởi vậy, trong ngày chịu chức phó tế, mỗi tân chức đều được căn dặn rất cụ thể khi Giáo hội trao cho họ sách Kinh Thánh "Các con hãy nhận lấy sách Thánh, hãy tin điều con đọc, dạy điều con tin và thi hành điều con dạy."

Là thừa tác viên Lời Chúa, linh mục không rao giảng một lý thuyết về Chúa, mà làm chứng về ngài trong bổn phận của mình: "Chúng con hãy là những chứng nhân... ". Chứng nhân về một Thiên Chúa khiêm tốn, một Thiên Chúa là chân lý, một Thiên Chúa tự hủy đến tận diệt vì yêu thương. Người linh mục phải là người sẵn sàng chấp nhận thương tích vì Đức Ki-tô khi phải làm chứng cho công bình và chân lý (Như Gioan tiền Hô - chứng nhân của lòng trung thực và ông đã sẵn lòng chịu chết cho chân lí). Phải để cho Lời Chúa lớn lên còn tôi thì nhỏ lại. Nếu linh mục ý thức được điều này, ngài sẽ dành cho Lời Chúa chỗ đứng số một trong cuộc đời mình và khát khao đến héo hắt hao mòn cho việc rao giảng Lời Cứu Độ của Thiên Chúa đến nỗi có thế nói như thánh Phaolô: "Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng."

Linh mục là người của Nhiệm tích. Nhiệm tích ở đây không chỉ là quản lý và ban phát ân sủng của Thiên Chúa qua các Bí tích mà linh mục cử hành; nhưng nhiệm tích theo mô hình nhập thể của Đức Ki-tô: Chúa Giêsu là bí tích cứu rỗi của Thiên Chúa. Nhân tính của Ngài là dấu chỉ hữu hình của họat động thần linh nhằm sinh ơn cứu độ cho cả thế gian. Đó là Bí tích yêu thương của Thiên Chúa được thực hiện trong sự tự hủy đến tận cùng trên bàn thờ thập giá vì chúng ta: "Đức Giê-su Kitô, vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nhất quyết phải duy trì, địa vị ngang hàng với Thiên Chúa. Nhưng Ngài đã hòan tòan trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân..." (x.Pl 2,4-6).

Là người của Nhiệm tích, các linh mục không chỉ quảng đại, mau mắn, vui tươi trao ban Bí tích cho dân Chúa. Nhưng trên hết, cuộc đời linh mục còn phải trở thành Nhiệm tích nhờ đó Chúa cứu độ nhân loại qua con người linh mục. Chẳng vậy, mà trong ngày chịu chức linh mục, Giáo hội căn dặn mỗi tân chức:"Con hãy nhận lấy lễ vật của dân thánh. Con hãy ý thức việc con làm, noi theo điều con thực hiện và dập đời sống con theo khuôn mẫu mầu nhiệm thập giá Đức Ki-tô".

Gương mẫu của chúng ta là Thầy Chí Thánh, bên cạnh Ngài là cha thánh Vianney- Bổn mạng các cha sở, đã thực sự trở thành người của Nhiệm tích khi hăng hái sống và ban Bí tích cho dân Thiên Chúa.

Trong ngày tạ ơn này, chúng ta cầu xin Thiên Chúa thánh hoá các linh mục, để các ngài biết đáp trả ơn Thiên Chúa trong bổn phận mục vụ và trong đời sống hiến dâng mỗi ngày. Để các ngài trở nên những mục tử như lòng Chúa mong ước, xứng đáng với căn tính linh mục: Là người của Lời Thiên Chúa và là người của Nhiệm tích cứu độ cho mọi người trong thế giới hôm nay. Amen.

Lm. Giuse Phạm Ngọc Khuê.

(nguồn www.daichungvienhanoi.org)