Linh mục và lòng khiêm tốn

LTS: Linh mục Vinhsơn Phaolô Trần Minh Thực sinh ngày 23-10-1971 tại Xóm 4, Như Hòa, Kim Sơn, Ninh Bình thuộc Giáo phận Phát Diệm. Trước khi vào Đại Chủng viện Thánh Giuse Hà Nội, linh mục đã theo học các môn Triết học và Thần học tại TPHCM. Ngày 3.9.2002, Trần Minh Thực gia nhập Đại Chủng viện Hà Nội và luôn là một chủng sinh xuất sắc về nhiều mặt. Ngày 3.9.2005, thày được lãnh nhận chức Phó tế và ngày 29.11.2005 vừa qua, thày đã lãnh nhận chức linh mục. Hiện linh mục Vinhsơn Phaolô Trần Minh Thực đang phục vụ tại Đại Chủng viện Hà Nội. Dưới đây, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu với quí vị những suy tư của vị tân linh mục này.

Được chịu chức linh mục trong một dịp hết sức đặc biệt như ngày 29-11 vừa qua quả là một hồng ân đặc biệt, một dấu ấn không thể nào quên trong cuộc đời dâng hiến. Nhân một biến cố thật quan trọng trong cuộc đời mình, tôi xin được gửi tới mọi người đôi dòng tản mạn về lòng khiêm tốn trong đời sống linh mục.

Lòng kính trọng mà giáo dân dành cho linh mục vừa là một khích lệ, nhưng đồng thời cũng là một thử thách đối với linh mục. Đến tận hôm nay, sau khi đã chịu chức linh mục được hơn mười ngày, tôi vẫn chưa quen hẳn với chuyện được người ta gọi và chào bằng "cha". Nhiều lúc nghe tiếng chào mà cứ giật mình thảng thốt, vì cứ tưởng người ta chào ai chứ không phải chào mình. Thực ra, linh mục được kính trọng vì là người của Chúa, là hiện thân của Đức Ki-tô giữa trần gian. Tuy nhiên, khi được người khác yêu mến kính trọng, người ta dễ sinh ra kiêu căng ngạo mạn, hách dịch phách lối. Thái độ ấy đã ăn sâu vào đời sống và lối ứng xử của không ít linh mục, gây nên nhiều chuyện thật đáng buồn. Thay vì là hình ảnh sống động của Chúa, linh mục lại trình làng một "cái tôi" to tướng, thành chướng ngại trên con đường dẫn người ta đến với Chúa.

Ngày chịu chức linh mục, có một chuyện làm cho tôi hết sức bối rối. Ngay khi Thánh lễ kết thúc, Đức Ông Bác-na-bê Nguyễn Văn Phương tới bắt tay chúc mừng tôi, sau đó ngài quỳ xuống xin tôi ban phép lành đầu tay. Tôi không biết làm gì hơn, chỉ vẽ hình thánh giá và đọc thầm công thức ban phép lành. Lòng khiêm tốn và đức tin của một vị đức cao vọng trọng tại giáo triều Rôma cứ khiến tôi suy nghĩ mãi. Khi cử hành các mầu nhiệm của Chúa, linh mục làm một việc nhân danh Chúa, ngài trở thành trung tâm, thành nhân vật chính của buổi cử hành. Điều này đôi khi khiến vị linh mục sống trong ảo tưởng và lầm tưởng rằng: mình là Chúa, để rồi sống như một ông "vua con" với đầy đủ các đặc tính của một "bạo chúa" giữa xứ đạo hay cộng đòan do mình phụ trách.

Ngay đầu đời linh mục mà đã đưa ra những nhận xét nhuốm màu bi quan như trên có lẽ không được hay lắm, nhưng thiết tưởng đôi điều nhận xét trên đây là cần thiết cho những linh mục bắt đầu dấn thân sứ mạng phục vụ Thiên Chúa và Hội thánh.

Một linh mục cao niên nói với tôi: "Năm năm đầu đời linh mục, linh mục run rẩy khi cầm Chúa trên tay, nhưng tới năm thứ sáu, Chúa lại run rẩy trong tay linh mục".

Với những ai đã dành chút thời gian đọc bài viết này, tôi xin kí thác một lời nhắn gửi: Đời sống linh mục gần bàn thờ, đèn nến lung linh, tuy nhiên, sau ánh sáng hào quang là trách nhiệm, là thánh giá và biết bao thử thách cạm bẫy. Xin quí vị đừng quên cầu nguyện thật nhiều cho các linh mục, nhất là những linh mục trẻ.

Lm. Vinhsơn Trần Minh Thực

Nguồn: www.daichungvienhanoi.com