248. LƯƠNG CHO BA
Ngoài công việc thường ngày tại công sở, ông Phú lại còn hăng say hoạt động, vận động cho cuộc bầu cử. Người ông mệt nhừ. Vừa về đến nhà, thằng con trai của ông đã vội chạy ra nũng nịu hỏi:
- Ba ơi! Con có chút chuyện muốn hỏi ba.
- Chuyện gì?
Ông trả lời một cách cộc lốc
- Người ta trả lương Ba một giờ mấy đồng vậy?
- Tò mò!
Nói xong, ông toan bỏ đi, nhưng đứa nhỏ van xin:
- Nhưng con cần phải biết mà Ba.
- Để làm gì. Hai mươi đồng một giờ!
- Vậy thì xin Ba cho con mượn mười đồng được không?
Nghe đến đây, ông Phú đùng đùng nổi giận, quát mắng:
- Lắm chuyện. Mày xin mười đồng làm gì hả? Để ăn hàng há? Người ta chết, người ta đói vì lũ lụt bên Việt Nam, mà mày chỉ nghĩ đến ăn hàng. Hay muốn mua thêm đồ chơi? Đồ chơi cả đống như thế mà còn đòi gì nữa. Mày có biết tao phải làm việc cực lắm mới có được tiền không há? Cút đi!
Thằng bé hoảng sợ, bỏ chạy một mạch vào phòng, thút thít khóc.
Một giờ sau đó, khi cơn mệt đã tạm qua, cơn tức giận tạm lắng dịu, ông Phú mới thầm nghĩ: Con mình thường ngoan lắm mà, nó ít khi mở miệng xin tiền lắm. Chắc phải có chuyện gì cần lắm nó mới dám xin tiền như thế này... Hay là nó xin tiền để đem đến trường góp cho quỹ cứu trợ nạn nhân lũ lụt???
Ngẫm nghĩ một hồi, ông thấy chạnh lòng thương con, rồi mở ví ra, ông cầm sẵn mười đồng đi vào phòng thăm con.
- Con há
- Dạ
- Con ngủ chưa?
- Dạ thưa Ba chưa.
- Ba vào phòng được không?
- Dạ thưa Ba được.
Đẩy cửa bước vào, ông ân cần đến bên giường con và hỏi:
- Con thật sự cần mười đồng há?
- Dạ thưa Ba, phải.
- Hồi nãy Ba đi làm về mệt quá, nên dễ nóng. Ba xin lỗi con. Đây, mười đồng con xin.
- Cám ơn Ba, cám ơn Ba
Đứa nhỏ vừa cám ơn, vừa mân mê tờ giấy mười đồng. Đoạn nó lật nệm lên, và đem số tiền cất dấu ra đếm. Ông Phú thấy vậy, bỗng nổi giận trở lại:
- Mày đã có tiền rồi, sao lại còn ham nữa?
- Dạ thưa Ba, vì con chưa có đủ
- Phải mấy trăm mới đủ cho mày hả!
- Con chỉ cần hai mươi đồng thôi.
Rồi đếm lại tiền ngay trước mặt người cha, đứa con sung sướng nhoẻn miệng cười:
- Ba ơi, con có đủ hai mươi đồng rồi! Có thể nào con mua được một giờ của Ba không?
*****
Có thể nào chúng ta dành được MỘT GIỜ cho con mình mỗi ngày không? Hay là hết việc công sở, đến hoạt động chính trị, đến dấn thân lo việc giáo xứ, cộng đồng... Người chúng ta quay như chong chóng, giờ chúng ta bay đi vùn vụt, xác chúng ta nhừ tử, và con cái chúng ta chẳng bao giờ có được MỘT GIỜ TRỌN VẸN cha-con.
Ngoài bổn phận quan trọng của gia đình, chúng ta còn một bổn phận thiết yếu khác nữa, bổn phận dành giờ cho CHÚA. Có thể nào chúng ta dành được mỗi ngày MỘT GIỜ (thôi, không dám!) NỬA GIỜ (lại không dám!) NĂM PHÚT TRỌN VẸN cho tình CHÚA-con không nhỉ.
Hãy đến cùng Tôi, hỡi những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng (Mát-thêu 11: 28). Hãy ngồi xuống bên Ngài, để tâm hồn lẫn thể xác lắng dịu, và chọn lấy phần hay nhất như Ma-ri-a thành Bê-ta-ni-a thuở xưa (Lu-ca 10: 38-42).
Và chắc chắn Ngài sẽ không phải chỉ trả hai mươi đồng mà thôi đâu!
- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân
Ngoài công việc thường ngày tại công sở, ông Phú lại còn hăng say hoạt động, vận động cho cuộc bầu cử. Người ông mệt nhừ. Vừa về đến nhà, thằng con trai của ông đã vội chạy ra nũng nịu hỏi:
- Ba ơi! Con có chút chuyện muốn hỏi ba.
- Chuyện gì?
Ông trả lời một cách cộc lốc
- Người ta trả lương Ba một giờ mấy đồng vậy?
- Tò mò!
Nói xong, ông toan bỏ đi, nhưng đứa nhỏ van xin:
- Nhưng con cần phải biết mà Ba.
- Để làm gì. Hai mươi đồng một giờ!
- Vậy thì xin Ba cho con mượn mười đồng được không?
Nghe đến đây, ông Phú đùng đùng nổi giận, quát mắng:
- Lắm chuyện. Mày xin mười đồng làm gì hả? Để ăn hàng há? Người ta chết, người ta đói vì lũ lụt bên Việt Nam, mà mày chỉ nghĩ đến ăn hàng. Hay muốn mua thêm đồ chơi? Đồ chơi cả đống như thế mà còn đòi gì nữa. Mày có biết tao phải làm việc cực lắm mới có được tiền không há? Cút đi!
Thằng bé hoảng sợ, bỏ chạy một mạch vào phòng, thút thít khóc.
Một giờ sau đó, khi cơn mệt đã tạm qua, cơn tức giận tạm lắng dịu, ông Phú mới thầm nghĩ: Con mình thường ngoan lắm mà, nó ít khi mở miệng xin tiền lắm. Chắc phải có chuyện gì cần lắm nó mới dám xin tiền như thế này... Hay là nó xin tiền để đem đến trường góp cho quỹ cứu trợ nạn nhân lũ lụt???
Ngẫm nghĩ một hồi, ông thấy chạnh lòng thương con, rồi mở ví ra, ông cầm sẵn mười đồng đi vào phòng thăm con.
- Con há
- Dạ
- Con ngủ chưa?
- Dạ thưa Ba chưa.
- Ba vào phòng được không?
- Dạ thưa Ba được.
Đẩy cửa bước vào, ông ân cần đến bên giường con và hỏi:
- Con thật sự cần mười đồng há?
- Dạ thưa Ba, phải.
- Hồi nãy Ba đi làm về mệt quá, nên dễ nóng. Ba xin lỗi con. Đây, mười đồng con xin.
- Cám ơn Ba, cám ơn Ba
Đứa nhỏ vừa cám ơn, vừa mân mê tờ giấy mười đồng. Đoạn nó lật nệm lên, và đem số tiền cất dấu ra đếm. Ông Phú thấy vậy, bỗng nổi giận trở lại:
- Mày đã có tiền rồi, sao lại còn ham nữa?
- Dạ thưa Ba, vì con chưa có đủ
- Phải mấy trăm mới đủ cho mày hả!
- Con chỉ cần hai mươi đồng thôi.
Rồi đếm lại tiền ngay trước mặt người cha, đứa con sung sướng nhoẻn miệng cười:
- Ba ơi, con có đủ hai mươi đồng rồi! Có thể nào con mua được một giờ của Ba không?
*****
Có thể nào chúng ta dành được MỘT GIỜ cho con mình mỗi ngày không? Hay là hết việc công sở, đến hoạt động chính trị, đến dấn thân lo việc giáo xứ, cộng đồng... Người chúng ta quay như chong chóng, giờ chúng ta bay đi vùn vụt, xác chúng ta nhừ tử, và con cái chúng ta chẳng bao giờ có được MỘT GIỜ TRỌN VẸN cha-con.
Ngoài bổn phận quan trọng của gia đình, chúng ta còn một bổn phận thiết yếu khác nữa, bổn phận dành giờ cho CHÚA. Có thể nào chúng ta dành được mỗi ngày MỘT GIỜ (thôi, không dám!) NỬA GIỜ (lại không dám!) NĂM PHÚT TRỌN VẸN cho tình CHÚA-con không nhỉ.
Hãy đến cùng Tôi, hỡi những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng (Mát-thêu 11: 28). Hãy ngồi xuống bên Ngài, để tâm hồn lẫn thể xác lắng dịu, và chọn lấy phần hay nhất như Ma-ri-a thành Bê-ta-ni-a thuở xưa (Lu-ca 10: 38-42).
Và chắc chắn Ngài sẽ không phải chỉ trả hai mươi đồng mà thôi đâu!
- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân