CHÚA NHẬT III MÙA VỌNG (B)

Trong hoang mạc cuộc đời, xin hãy làm một “tiếng hô”

Dẫn nhập đầu lễ : Ông Bà và anh chị em thân mến,

Sứ điệp phụng vụ hôm nay chính là Tin Mừng, là Tin Vui. Quả thật, ở cuối chân trời hy vọng phải là niềm vui : niềm vui gặp gỡ, niềm vui đối diện. Và hôm nay, trong thánh lễ Tạ ơn này, niềm vui nầy đang hiện thực, vì bàn tiệc Tạ Ơn nầy qui tụ chúng ta để đối diện, để gặp gỡ Đức Kitô, Đấng đang hiện diện để loan báo Tin Mừng cho chúng ta, Tin mừng cứu độ, Tin mừng được Chúa yêu thương. Cũng chính trong ý nghĩa đó mà mở đầu Phụng vụ hôm nay bài ca nhập lễ đã chọn lời của Thánh Phaolô gởi giáo đoàn Philipphê như một lời hiệu triệu, một mệnh lệnh cho lộ trình còn lại của Mùa Vọng và cũng là cho xuyên suốt cuộc hành trình đức tin của chúng ta : “Anh em hãy vui luôn trong Chúa”.

Giờ đây, chúng ta hãy nhìn nhận…

Giảng Lởi Chúa :

Anh chị em thân mến,

Giữa Khung trời Mùa Vọng man mác một sắc tím của thấp thỏm đợi chờ, một chút buồn của khắc khổ lo âu với hình ảnh hoang mạc, lưu đầy cùng với những tiếng ca ghi đậm nỗi xót xa kêu cứu van lơn : “Trời cao hãy đổ sương xuống…Mây ơi mưa Đấng Cứu Tinh…”, thì hôm nay, Chúa Nhật III Mùa Vọng, lại bừng lên một “sắc hồng tươi vui”, đúng như tên gọi truyền thống của Phụng vụ : “Chúa Nhật áo Hồng” (Vì Chủ tế hôm nay có thể mặc áo lễ hồng thay áo tím). Nhất là bầu khí Phụng vụ hôm nay với nội dung Lời Chúa và kinh nguyện đều mang dáng vẻ vui tươi mà ngay từ Ca Nhập Lễ, lời của Thánh Phaolô gởi giáo đoàn Philipphê đã vang lên như một lời hiệu triệu, một mệnh lệnh : “Anh em hay vui lên ! Tôi nhắc lại : anh em hãy vui lên”. Trong khi đó, bài đọc 1, trích đoạn sách sứ ngôn I-sa-ia loan báo ngày Đấng Messia trở về trong Thần Khí Chúa mang theo một tin vui ngút ngàn :

“Thần Khí Chúa ngự trên tôi, Đức Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn, băng bó những tấm lòng tan nát, công bố lệnh ân xá cho kẻ bị giam cầm, ngày phóng thích cho tù nhân, công bố một năm hồng ân của Đức Chúa…”.

Tư tưởng hoan vui đó lại được nhân lên, khai mở với tâm tình ngợi khen thánh thiện đầy lòng hiếu thảo tri ân của Đức Trinh Nữ Maria với bài thánh ca bất hủ Magnificat :

Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,

Thần trí tôi hớn hở vui mừng

Vì Thiên Chúa, Đấng Cứu độ tôi.


Trong khi đó, thánh Phaolô lại thúc dục dân thành Thessalônica hãy liên kết niềm vui với việc cầu nguyệnl : “Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng…”(BĐ 2)

Nhưng có lẽ, trọng tâm ý nghĩa của Lời Chúa hôm nay lại chính là lời loan báo của Thánh Gioan Tiền Hô bên bờ sông Gio-đa-nô về một Đấng đang đến, một Đấng đang hiện diện : “Có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết. Người đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người…”. Chúng ta thử dừng lại để cùng nhau suy nghĩ và tìm hiểu sứ điệp đặc biệt nầy của Lời Chúa vừa được công bố.

1. Thiên Chúa không vĩnh biệt con người nhưng “nhớ lại lòng thương xót” :

Thời sự thế giới trong những tuần vừa qua xôn xao về cái tin Nguyễn Tường Vân, công dân Úc gốc Việt lĩnh án tử hình về tội buôn lậu ma túy đã bị hành quyết tại nhà tù Changi ở Singapore vào lúc 6 giờ sáng giờ địa phương ngày 3.12.2005.

Và thế là niềm hy vọng “trở về của tường Vân” mà bao người đang thấp thỏm, đặc biệt nổi chờ mong cho bà Nguyễn Kim Anh, người mẹ của Vân, đã trở thành mây khói. Những thỉnh cầu, những kêu xin, những can thiệp từ mọi phía để tha cho Nguyễn Tường Vân đã bị chính quyền Singapo từ chối. Cuộc tử hình của chàng trai Vân đúng là một “tin buồn” ghê gớm cho bà Mẹ Nguyễn Kim Anh và những người thân của anh.

Thân phận loài người cũng sẽ buồn biết bao nhiêu nếu mọi sự đã trở thành bế tắc sau biến cố “tội lỗi tầy trời của A-dam và E-Va nơi vườn diệu quang vào thuở khai thiên lập địa”.

Quả thật, khi cánh cửa địa đàng khép lại, con người lầm lũi bước đi trong cái gai góc tối tăm của cõi đời, mà Thiên Chúa lại dứt khoát quay lưng và vĩnh viễn mặc xác con người… thì quả thật chẳng còn gì để mà vui, để mà sướng, để mà hy vọng. Phải chăng, nổi bi đát, nổi thất vọng lớn nhất của con người là khi cảm nhận được rằng : hết rồi, mình không còn được yêu thương, không còn được tha thứ, không còn được tiếp nhận : Bao nhiêu người con đã bỏ nhà đi hoang để rồi liều đánh mất cuộc đời trong tội lỗi thất vọng vì bị cha mẹ ghét bỏ, vì bị gia đình chối từ thương yêu tha thứ. Có biết bao nhiêu người vợ đã tự tử vì không được chồng đón nhận thứ tha. Và có lẽ cái ngày tăm tối, đau thương nhất cho một tù nhân đó là ngày mình bị tuyên án tử hình như nổi buồn của anh Tường Vân vừa qua tại nhà tù Singapo. Và nhất là, khi con người đánh mất luôn cả niềm tin vào Thiên Chúa : Giu-đa tông đồ thắt cổ tự vẫn hay nữ minh tinh màn bạc Marilyn Monror cắt mạch máu kết liễu cuộc đời phải chăng khi đã không còn một nơi nào nữa để hy vọng, để tựa nương, để được cảm thông và tha thứ !

Nhưng đức tin đã dạy chúng ta rằng : Thiên Chúa của chúng ta tin thờ không bao giờ là một Thiên Chúa của sự “giận hờn miên viễn, của thù oán, của kết án bất công hay của lòng chai dạ đá”…mà là : “Thiên Chúa giàu lòng thương xót, chậm bất bình và rất mực yêu thương, khoan dung và đầy lòng tha thứ…”.

Cũng chính vì để nhắc lại niềm tin vào một Thiên Chúa trung thành và yêu thương đó, mà các sứ ngôn đã thay phiên nhau công bố sứ điệp hoan vui về “Sự Trở về, sự viếng thăm, sự quang lâm, sự hiện diện, sự chúc lành và ban tặng hồng ân của Thiên Chúa”.

“Tôi mừng rỡ muôn phần nhờ Đức Chúa,

nhờ Thiên Chúa tôi thờ, tôi hớn hở biết bao !

Vì Người mặc cho tôi hồng ân cứu độ,

Và choàng cho tôi đức chính trực công minh… ” (Bđ 1)


Đó cũng chính là nội dung tin vui mà Gioan Tẩy Giả đã giới thiệu cho dân Ít-ra-en : “Ở giữa anh em có một Đấng mà anh em không biết”. Đó cũng chính là Tin Mừng mà Đức Kitô đã loan báo khi Ngài công khai rao giảng Tin Mừng : “Hôm nay đã ứng nghiệm lời các ngươi vừa nghe…Thánh thần Chúa ngự trên tôi, để tôi đem tin mừng cho người nghèo khó…”. Đó cũng chính là Tin mừng vĩ đại mà các thiên sứ đã báo cho các mục đồng thành Bê-lem : “Tôi báo cho anh em một tin mừng, một tin mừng vĩ đại cho toàn dân là hôm nay, Đấng Cứu thế đã giáng sinh trong thành vua Đa-vít”…

Vâng, Thiên Chúa của chúng ta, Thiên Chúa mà Đức Kitô đến mặc khải rõ ràng cho chúng ta không bao giờ là một “Thiên Chúa trên các tầng mây nghìn trùng xa cách, chỉ biết ngó xuống mặt đất để dò xét và luận phạt. Nhưng là một Thiên Chúa “đang ở giữa chúng ta đây, một Thiên Chúa đang đồng hành giữa cuộc sống chúng ta để cảm thương thân phận, để chia sẻ ngọt bù, để đoái thương kẻ nghèo hèn, để bênh vực người cô thế cô thân như lời ca khen của cô trinh nữ Maria ngày nào trước cửa nhà bà chị họ Ê-li-sa-bét :

“Phận nữ tỳ hèn mọn,

Người đoái thương nhìn tới…

Kẻ đói nghèo Chúa ban của đầy dư

Người giàu có lại đuổi về tay trắng…” (Đáp ca)

- Thiên Chúa đang có mặt ở đó để chia sẻ và làm cho niềm vui của đôi tân hôn ở Cana được tròn đầy khi biến 600 lít nước lã thành rượu ngon.

- Thiên Chúa đang ở đó trên con đường làng Naim để trả lại người con trai trở về từ cõi chết cho một người mẹ đang đau buồn;

- Thiên Chúa đang ở đó để đón đợi 10 người phung cùi bị ném ngoài hoang mạc mà cho họ được lành, hay đang đến thăm nhà ông ty trưởng thuế vụ Giakê để ông thỏa tình chiêm ngưỡng và làm lại cuộc đời, hoặc đang trò chuyện với người phụ nữ lộn chồng bên bờ giếng Gia-cóp để trao lại cho chị một cuộc sống và một niềm tin đúng nghĩa.

- Vâng Thiên Chúa đang ở đó trên mọi nẻo đường, trong mọi cuộc sống, với vạn mảnh đời…

Đối diện với một Thiên Chúa như thế, tin vào một Đức Kitô như thế như thế, quả thật, Phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta “Hãy Vui Lên” thì thật là chí lý, thật là “phải đạo”.

2. Một niềm vui luôn đòi trả giá đắt :

Nhưng để có được niềm vui to tát nầy, để xứng đáng với niềm vui cao quí vĩ đại nầy, không phải cứ bung tiền, vàng bạc ra mua mà có. Nhưng là một cuộc hoán cải nội tâm, là một cuộc đổi đời theo một lộ trình mới của Thiên Chúa, một con đường mới của phúc âm. Chính Gioan Tẩy Giả trong Tin Mừng hôm nay đã trả lời cho đám tư tế và Lê-vi đến chất vấn ông : “Tôi là tiếng người hô trong hoang địa : hãy sửa đường Chúa cho thẳng để Chúa đi”. Và sau đó, Đức Kitô lại tiếp tục rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa mà con đường đến với Nước ấy là “hãy sám hối vì Nước Trời đã đến”, là “Tám Mối Phúc Thật…là Thập giá, là con đường hẹp…".

Như vậy, niềm vui của phụng vụ hôm nay mời gọi, niềm vui ở giữa chặng đường Mùa Vọng nầy để tiến gần đại lễ Giáng Sinh là một “Niềm Vui luôn đòi trả giá đắt”, là Niềm Vui mang tính anh hùng, là niềm vui mang “dáng đứng của Máng cỏ Bê-Lem, của đồi Gon-go-ta, của từ bỏ, của hy sinh, của yêu thương, phục vụ. Đó chính là niềm vui của Đức Trinh Nữ Maria khi Mẹ hát lên bài Magnificat “linh hôn tôi nhảy mừng trong Chúa”, vì Mẹ đã cảm nhận được thế nào vâng phục thánh ý Thiên Chúa. Đó là niềm vui của cô Maria Bêtania khi cô đập bể bình dầu thơm cam tùng hảo hạng để xức chân Chúa như một dấu chỉ của yêu thương. Đó là niềm vui của Lê-vi khi nhất quyết bỏ bàn thu thuế để dấn thân theo Thầy. Đó là niềm vui của người phụ nữ giang hồ Mai-đệ-lên khi tuôn đổ những giọt nước mắt trên chân Chúa để trở về làm lại cuộc đời. Đó là niềm vui của các Thánh Tông Đồ từ tòa án công nghị của quan chức Do Thái bước ra : “Các ông vui mừng vì được chịu đau khổ để làm chứng cho Đức Kitô”. Đó là cái vui của Mẹ Á Thánh Têrêxa thành Cal-cut-ta, khi được cận kề săn sóc những kẻ yếu đau liệt lào. Đó là niềm vui của Thánh Maximilien Kolbe khi được chết thay cho một người tù sắp bị xử tử, là niềm vui của Á Thánh Anrê Phú Yên trên đường đi đến pháp trường để lấy cái chết làm chứng mình thuộc về Đức Kitô…Suốt 2000 năm nay, trên mọi miền thế giới, đã có bao nhiêu con người đã hưởng ứng, đã sống niềm vui mà hôm nay chúng ta được gọi mời tiếp nối.

Nếu ngày xưa, Gioan Tẩy Giả đã khước từ hết mọi danh hiệu : không là Kitô, không là Ê-li-a, không là ngôn sứ; và chỉ nhận mỗi một danh xưng “tiếng người hô trong hoang địa”. Thì hôm nay, chúng ta cần gì phải là giáo hoàng, phải là giám mục, linh mục, phải là ông kia bà nọ, phải có địa vị chức quyền mới có thể loan báo tin mừng, mới có thể làm người “dọn đường cho Chúa”. Trong “hoang địa cuộc đời hôm nay” đang rất cần những tiếng hô của niềm tin và đức ái, của hy vọng và công chính, của tha thứ và khoan dung, của công bằng và hòa bình để niềm vui chan hòa, để chân lý ngự trị, để thế giới thắm tình huynh đệ khi nhận ra nhau là anh em của một Cha trên trời. Và mỗi người chúng ta hôm nay hãy là một “tiếng hô” như thế. Amen