Mùa vọng, mùa đổi thay

Bước vô nhà, nhìn thấy mẹ mình, người con trưởng giật mình,

- Trời đất ơi, ai mua cho mẹ cái quần jean vậy? Còn cái áo pull nữa, ai mua cho mẹ vậy?

Bà mẹ, mới qua Mỹ định cư, đang sống với hai người con trai, ngượng ngùng nhìn cái áo pull hồng và quần jean xanh đang mặc trên người, rồi nhìn người con trưởng nói,

- Mày, đừng làm tao quê! Hôm nay dì Minh ghé qua, tiện thể hai chị em tính rủ nhau đi lên phố chơi. Thấy tao mặc cái quần vải đen và áo bà ba tím mang từ bên Việt Nam qua, dì Minh nói, “Bên đây người ta không mặc đồ ngủ, đồ pijama, đi ra ngoài đường”.

Bà mẹ dừng lại, chỉ ngón tay vào người con trưởng,

- Tụi mày, hai anh em tụi bay, cả hai đứa, không đứa nào nói cho mẹ biết cái vụ này. Đi đâu cũng vậy, tao cứ tỉnh bơ như ruồi khoác vào người cái quần soa đen và cái áo bà ba vải hoa mới may trước lúc lên phi cơ. Hèn chi, mấy bữa nay, lúc đi bộ sang nhà bà Trùm Ký chơi, tao thấy mấy người Mỹ cứ nhìn nhìn. Tao không hiều tại sao họ lại nhìn mình, cười cười, nói nói, cho đến sáng hôm nay, lúc dì Minh ghé qua chơi. Thấy tao mặc như vậy, dì nói chị ra xe, em chở chị tới Uptown của Chicago mua mấy cái quần jean Hồng Kông cho chị mặc.

Người con trưởng gãi gãi tai,

- Sorry mẹ! Con cũng quên, mấy hôm nay lu bù quá, chưa kịp chở mẹ đi mua quần áo. Để chút nữa, con gọi phone qua cám ơn dì Minh.

Bà mẹ tiếp,

- Tao thấy bên đây cái chi cũng ngược lại với bên Việt Nam. Bên đó, cỡ như tao, ai mà mặc quần jean. Mặc vào, người ta cười cho thối đầu, nói già rồi mà không nên nết.

Người con trưởng nói,

- Mẹ đâu còn ở bên Việt Nam nữa. Bây giờ mẹ đang bên Mỹ, đời sống bên đây khác, văn hóa khác, mẹ mặc quần jean, ai cười mẹ. Nhưng nếu mẹ mặc quần soa đen với áo bà ba đi ra ngoài đường, người bên đây, người ta cười mẹ, nói mẹ nhà quê.

Người con trưởng cười cười, liếc nhìn bà mẹ,

- Nhưng, nói không phải nịnh, mẹ mặc áo pull, quần jean nhìn mẹ trẻ lại cả hai mươi tuổi. Mẹ trông giống như mới có bốn mươi.

Bà mẹ cười, mắng thằng con trai trưởng,

- Mẹ bố mày! Cái miệng của mày giống y như thằng bố mày vậy.


Bạn thân,

Khi Đức Giêsu mở miệng khóc chào đời tại thôn làng Bethlehem, địa cầu ngập tràn một nền văn hóa mới, nền văn hóa của thôi, không còn thù hận, nhưng bỏ qua, quên đi, và xóa nhòa; một nền văn hóa, trong đó, ách và gánh thôi, không còn nặng nề, nhưng trở nên êm ái và nhẹ nhàng (Matt 11:30).

Để chuẩn bị cho dân Do Thái dần dần thích hợp với nền văn hóa mới do Đức Giêsu mang tới, thánh Gioan xuất hiện trong sa mạc, kêu gọi người Do Thái phải thay đổi. Nhận được lời mời gọi của ngôn sứ hoang địa, không phải chỉ lèo tèo hai ba người da mồi tóc bạc, gần đất xa trời kéo đến đất sỏi lắng nghe bài giảng mùa Vọng của Gioan; nhưng mọi người, từ kinh thành Giêrusalem và toàn thể những thôn làng của miền Nam Giuđêa tấp nập kéo về hoang địa. Họ sám hối (Mark 1:4-5). Họ nhận nước thanh tẩy từ đôi tay của người ngôn sứ sa mạc. Và họ thay đổi. Thay đổi ở đây không phải chỉ là một thay đổi của bộ y phục, áo pull quần jean như bà mẹ Việt Nam mới định cư bên vùng đất mới trong câu truyện, nhưng là một cái thay đổi về tâm linh. Những hạt nước của sông Giođan chảy xuống tới đâu, những vết nhơ tội lỗi dần dần bục vỡ tới đó. Những cáu ghét của ghen tị hờn giận lần lượt rơi xuống, chìm lắng sâu vào trong lòng sông Giođan. Khi người Do Thái giơ bàn chân đạp xuống dòng nước của sông Giođan, tâm hồn của họ bùn đen nước đọng. Sau khi nhận được những hạt nước từ đôi bàn tay của người ngôn sứ, họ đứng dậy, bước lên bờ, và tâm hồn của họ trở nên trắng tinh hơn tuyết. Mùa Vọng, mùa trông đợi Đức Giêsu, do đó cũng chính là Mùa Thay Đổi.

Bạn thân,

Hãy thay đổi, mặc vào người bộ quần áo mới của nền văn hóa mới, của áo pull mới, của quần jean mới để chuẩn bị đón mừng Chú Rể Giêsu.

Hãy tham dự chương trình cấm phòng Mùa Vọng và Hòa Giải cùng Thiên Chúa như người Do Thái năm xưa đã kéo về sa mạc tập sống quen dần với nền văn hóa mới của Đức Giêsu, bằng cách nhận nước thanh tẩy và tham dự cấm phòng Mùa Vọng do ngôn sứ Tiền Hô tổ chức ngay trong đất sỏi của hoang địa.

Lạy Chúa, trong Mùa Vọng, xin hãy thay đổi tâm hồn của chúng con, để chúng con ngày càng trở nên thánh thiện như Cha của chúng con ở trên trời.

www.nguyentrungtay.com