CHỬI NGƯỜI ĐÁNH RẮM



Một đám bạn bè ngồi lại với nhau, đột nhiên có người đánh rắm, không biết là ai, mọi người đều hoài nghi người nọ, bèn cùng nhau chửi anh ta.

Thực ra người ấy không đánh rắm nhưng cũng không thèm cải lại, mà chỉ cười ha ha.

Mọi người hỏi : “Có gì đáng cười ?”

Trả lời : “Cười là người đánh rắm cũng hùa với mọi người để chửi tôi.”

(Tiếu Đắc Hảo)

Suy tư :

Ở đời, con người ta thường mắc bệnh “hùa” : hùa với nhau để hạ bệ anh em, hùa với nhau để chế nhạo người khác, hùa với nhau để đấu đá tranh giành quyền lực, hùa với nhau để hại người…

Có hai lý do để người ta hùa với nhau : một là quyền lợi cá nhân, bởi vì không ai dại gì bán rẽ lương tâm khi không có lợi cho mình và hai là để che giấu cái xấu xa tội lỗi của mình, bởi vì không ai ngu gì nói cái xấu của mình ra khi người khác không biết.

Những người hiền lành ít nói, những người nghèo khổ và cô thế cô thân, những người ngay thẳng thường bị kẻ khác hùa với nhau để làm hại và chế giễu, bởi vì họ là những người sống thật thà không muốn tranh chấp với người khác.

Người Kitô hữu của mọi thời đại đều bị vua chúa quan quyền cho đến người dân hùa lại với nhau để chế nhạo, bách hại vu không và để diệt trừ, bởi vì cuộc sống bác ái, yêu người và phục vụ tha nhân của người Kitô hữu, đã là bằng chứng hùng hồn tố cáo những ai sống sa đọa vô luân, sống tàn ác, sống bất công…