Nhà trên cát

Ông Tư nhìn ra ngoài bên khung cửa. Trời Cali tháng Mười Hai âm u mây xám. Ông Tư nói với bà Tư,

- Lóng rày, trời lạnh, tối tối, tôi nhức xương nhức cốt, ngủ không được.

Bà Tư cười móm mém, hở ra hai hàm răng chỉ còn lợi,

- Ông nói chiện! Giờ mình già rồi, đâu còn trẻ trung chi nữa. Đấy là hên, mình ở Cali. Chớ tui nghe mấy bà bạn của tui ở bên Chu-sa, Chu-sét chi đó…

Ông Tư sửa lưng vợ,

- Bà! Có nói thì phải nói cho đúng. Ma-sa-chu-sét.

Bà Tư cười giả lả,

- Ừ, thì Ma-sa-chu-sét. Mấy bà bạn của tôi ở bển nói bên đó lạnh tái tê. Tuyết rơi phủ cửa sổ, che màn cửa. Cả sáu tháng liên tục mùa đông, đi vô thì phòng ngủ, đi ra lại là phòng khách. Còn hai vợ chồng mình, chỉ dính phải hai ba tháng mùa đông, hơi lạnh một chút. Nhưng chín mười tháng còn lại, tha hồ mà trồng rau đắng, trồng cà chua chung quanh nhà.

Ông Tư vuốt chòm râu bạc trắng như cước, đổi đề tài,

- Bà nói tôi mới nhớ, tuần trước, dì Chín từ bên Việt Nam qua nói, căn nhà của mình kỳ này lún sâu, nghiêng hẳn sang một bên rồi.

Bà Tư xanh mặt,

- Mèng đéc ơi! Vậy thì chẳng mấy chốc nhà mình đổ sập.

Ông Tư gật đầu xác nhận,

- Sao tránh được. Thì bởi hồi đó đất của nhà mình là đất cát. Hơn ba mươi năm rồi, bây giờ nhà mới nghiêng, chuẩn bị sụp.

Bà Tư thở dài,

- Hai vợ chồng nhà mình đúng là những người khờ, xây nhà trên cát. Không biết căn nhà của mình đang ở hiện giờ thì sao?

Ông Tư cười, an ủi

- Tui nói thiệt với bà, dù bây giờ căn nhà bên Việt Nam hay bên đây có sụp bởi nền cát, tui cũng không lo cho lắm. Căn nhà bên Việt Nam cũng cũ quá rồi. Nó sụp thì mình nhờ dì Chín lo liệu xây lại, rồi bán đi. Còn riêng căn nhà ở bên đây, bên Mỹ này này, thì chắc chắn là nó xây trên bê tông, cốt sắt rồi. Cho nên, nếu phải lo về chiện nhà cửa, tui sẽ để tâm lo về một căn nhà khác.

Không đợi ông Tư dứt lời, bà Tư chen vào,

- Ông nói ông lo, vậy chớ ông lo là lo cho căn nhà nào?

Ông Tư thản nhiên chỉ ngón tay lên trần nhà,

- Tui lo là không biết hai vợ chồng mình có được đặt chân vào căn nhà trên nước trời hay không đây nè. Bà đừng có quên là hai vợ chồng mình xấp xỉ trên dưới chín mươi rồi đó.

Ông Tư đổi giọng vui đùa,

- Nói bà đừng giận. Năm nay xấp xỉ chín mươi rồi, chẳng còn mấy chốc mà tui với bà mở mấy cái đại lý bán muối ở dưới cõi âm. Hy vọng là tới ngày đó, tụi mình không phải bán muối, bán dưa chi hết, nhưng được hai cái vé xe lửa tốc hành, về thẳng căn nhà trên nước thiên đàng.

Thấy chồng đổi sang giọng bông lơn, bà Tư cũng vui theo,

- Vậy thì ngoài tham dự thánh lễ hằng ngày, kinh sách sớm chiều, tui với ông lo mà làm việc lành phúc đức. Ông đừng có quên Đức Giêsu có nói, “Những ai nghe lời Thiên Chúa, nhưng không thực hành lời của Ngài, thì cũng giống như người khờ xây nhà trên cát” (Matt 7:26). Hồi xưa tui với ông khờ trâng, cả hai dại khờ xây căn nhà trên cát. Bây giờ, già rồi, già chát, già gõ cong cong rồi, lo mà xây nhà trên nền đá.

Ông Tư hắng giọng,

— Bà nói chiện! Bây giờ già rồi mới bắt đầu xây… Tui là tui xây nhà trên đá từ lâu rồi. Bây giờ già rồi mới đầu xây thì e rằng hơi muộn rồi đó.

Dì Tư nói,

— Ờ, thì cũng là nói vậy thôi. Chứ tui cũng xây nhà trên nền đá lâu rồi. Tại ông nói trước, tui mới nói theo, chứ ông thấy mấy vụ bão lụt, sóng thần, trẻ mồ côi, người vô gia cư, tui đóng góp hà rầm đó thôi.

Ông Tư yên lặng, không nói chi, nhưng nhìn vợ cười.

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết xây cất nhà trên đá cứng bằng cách siêng năng lắng nghe Lời Chúa, lần hạt kinh Mân Côi, và mang Lời Chúa ra thực hành trong đời sống hằng ngày của chúng con.

www.nguyentrungtay.com